Thái Bình cảm nhận được áp lực đang ngày càng gia tăng từ Quốc Duy. Mỗi ngày trôi qua, hắn lại có những hành động khiêu khích, không chỉ với cậu mà còn với những người bạn xung quanh. Hắn bắt đầu sử dụng sức mạnh và ảnh hưởng của mình để tạo ra những tình huống khó khăn, khiến mọi người trở nên e ngại.
“Cậu có thật sự nghĩ rằng mình có thể thắng trong cuộc thi này không?” Quốc Duy hỏi, đôi mắt hắn ánh lên sự thách thức. Hắn đứng trước mặt Thái Bình, ánh nắng chiều chiếu từ phía sau, khiến hắn như một bóng ma đáng sợ.
“Chúng ta sẽ xem,” Thái Bình đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. Cậu biết rằng nếu để hắn nhìn thấy sự sợ hãi, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn.
Hạo Minh đứng bên cạnh, cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai người. Anh không thể ngồi yên khi thấy Thái Bình bị đe dọa như vậy. “Quốc Duy, cậu không nên làm vậy. Đừng để lòng tham làm mờ mắt,” Hạo Minh nói, giọng điệu cứng rắn.
“Thật buồn cười khi một Alpha như cậu lại đứng ra bênh vực một Omega yếu đuối,” Quốc Duy chế nhạo. Hắn không hề có ý định dừng lại, mà ngược lại, càng thêm quyết tâm khiến Thái Bình gục ngã.
Hạo Minh nắm chặt tay, một cơn giận dữ đang dâng lên trong lòng anh. Anh biết rằng Quốc Duy không chỉ là một đối thủ mà còn là một mối đe dọa thực sự. “Nếu cậu muốn chiến, tôi sẽ không tránh đâu,” Hạo Minh tuyên bố, ánh mắt sắc lạnh.
Quốc Duy chỉ cười nhạt, rồi quay đi. “Hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới,” hắn nói trước khi rời khỏi, để lại không khí ngột ngạt trong lớp.
Thái Bình cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Cậu không chỉ lo lắng cho bản thân mà còn cho những người bạn của mình. “Chúng ta phải tìm cách bảo vệ mình,” cậu nói với Hạo Minh và Minh Nguyệt khi họ cùng nhau rời khỏi lớp.
“Cậu không cần phải lo lắng, tôi sẽ không để cậu gặp nguy hiểm,” Hạo Minh trấn an, nhưng cậu biết rằng điều đó không hề đơn giản. Quốc Duy đã từng làm tổn thương nhiều người, và lần này có thể sẽ không ngoại lệ.
Minh Nguyệt, với sự hóm hỉnh của mình, cắt ngang những suy nghĩ nặng nề. “Chúng ta có thể tạo ra một không gian tùy thân cho Thái Bình. Nếu có chuyện gì xảy ra, ít nhất cậu ấy sẽ có chỗ ẩn náu an toàn,” cô đề xuất.
“Đó là một ý hay,” Thái Bình nói, cảm giác phấn khởi dần trở lại. Không gian tùy thân không chỉ là nơi để cậu trốn tránh mà còn là một biểu tượng cho sự tự do mà cậu luôn khao khát.
Trong những ngày tiếp theo, cả nhóm cùng nhau làm việc để tạo ra không gian đó. Họ dành thời gian nghiên cứu và thiết kế, biến những ý tưởng của Thái Bình thành hiện thực. Không gian ấy dần trở nên sống động, phản ánh tâm hồn và ước mơ của cậu.
Nhưng Quốc Duy không ngồi yên. Hắn bắt đầu quan sát và tìm cách phá hoại. Một buổi tối, khi Thái Bình và các bạn đang làm việc, họ nghe thấy tiếng động lạ từ bên ngoài. Thái Bình cảm thấy một sự bất an dâng lên.
“Có ai đó,” Minh Nguyệt thì thầm, ánh mắt lo lắng.“Chúng ta phải kiểm tra,” Hạo Minh nói, ánh mắt kiên quyết. Anh dẫn đầu, còn Thái Bình và Minh Nguyệt theo sau.
Họ ra ngoài, và ánh đèn mờ ảo chỉ đủ để thấy bóng dáng của một người. Quốc Duy đứng đó, ánh mắt sáng rực đầy thách thức. “Tôi không thể để cậu yên ổn,” hắn nói, giọng lạnh lẽo.
Thái Bình cảm thấy tim mình đập mạnh. “Tại sao cậu lại làm vậy?” cậu hỏi, cố gắng giữ vững tinh thần.
“Bởi vì tôi muốn chứng minh rằng Omega không có chỗ đứng trong thế giới này,” Quốc Duy đáp, từng lời của hắn như một nhát dao lạnh lẽo.
Hạo Minh bước lên, chắn trước mặt Thái Bình. “Nếu cậu muốn chiến, tôi sẽ không để cậu làm tổn thương cậu ấy,” anh nói, giọng đầy quyết đoán.
Quốc Duy chỉ cười khẩy. “Thật ngu ngốc khi nghĩ rằng cậu có thể bảo vệ được ai đó trong thế giới này.”
Trong khoảnh khắc căng thẳng, Thái Bình cảm nhận được sự lo lắng và quyết tâm trong lòng Hạo Minh. Cậu biết rằng cuộc chiến này không chỉ là của riêng mình mà còn là của tất cả những người đang phải chịu đựng sự áp bức.
“Cậu không thể đánh bại chúng tôi,” Thái Bình nói, giọng cậu đầy tự tin. “Chúng tôi sẽ không từ bỏ.”
Quốc Duy khẽ nhếch mép, sự tức giận hiện rõ trên gương mặt hắn. “Chờ xem, tôi sẽ khiến cậu phải hối hận.” Hắn bỏ đi, để lại không khí nặng nề và nỗi lo sợ trong lòng Thái Bình.
“Chúng ta không thể để hắn tiếp tục như vậy,” Minh Nguyệt nói, gương mặt đầy lo âu.
“Đúng vậy,” Hạo Minh đồng tình. “Chúng ta phải hành động trước khi quá muộn.”
Thái Bình nhìn vào mắt hai người bạn của mình, lòng tràn đầy quyết tâm. Cậu biết rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách. “Chúng ta sẽ không từ bỏ,” cậu nói, lòng tin vào tương lai đang dần trở lại.
Nhưng trong lòng cậu, một mối lo ngại vẫn hiện hữu. Quốc Duy không phải là một đối thủ dễ dàng, và cậu biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Cảm giác hồi hộp đang chờ đợi, như một cơn bão sắp sửa ập đến.