Tần Uyển chậm rãi theo sát phía sau họ, không quá gần cũng không quá xa. Chu Văn Vũ khẽ nói:
“Đại Sư Huynh, con tiểu yêu quái kia cứ đi theo sau lưng chúng ta. Có nên bắt lại tra hỏi không?”
Đại Sư Huynh quay đầu lại, quát Tần Uyển:
“Quay về, đừng theo nữa.”
Tần Uyển điều khiển cái nồi đang ngồi, ngang nhiên bay về phía họ. Cả nhóm lại lần nữa cảnh giác, mấy đứa tiểu ma đầu nắm chặt kiếm đeo sau lưng trong tay, kiếm của Đại Sư Huynh thì bay ra khỏi lưng, lơ lửng trước người.
Khí thế của mấy đứa tiểu ma đầu đầy đủ, nhưng khí trường yếu. Tần Uyển cảm thấy nếu liều chiến lực, mình một chấp năm bọn họ cũng không thua kém, nếu phóng Lôi đ/ánh trúng họ, có thể nướng chín họ.
Nhưng thực lực của Đại Sư Huynh gần bằng Chích Diễm tỷ tỷ, nàng đ/ánh không lại. Nàng lặng lẽ bay qua trước mặt mấy người họ, tiếp tục đi về hướng của hang. Mấy Kiếm Tu kinh ngạc không thôi nhìn con tiểu yêu quái phía trước. Đại Sư Huynh nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tần Uyển, suy nghĩ một chút, trầm giọng nói:
“Bám theo.”
Con ấu tể yêu quái này nhìn tuổi nhỏ, nhưng khí tức không yếu, ít nhất cũng là thực lực Trúc Cơ Hậu Kỳ. Hành vi của nó bất thường, khác với những yêu quái họ từng gặp trước đây. Tần Uyển lại bay xuống một đoạn, quẹo qua khe núi tiến vào động sảnh khổng lồ.
Động sảnh to bằng một nhà thi đấu nhỏ, dưới đất chất đầy đá lở, khắp nơi đều ẩm ướt, nước vẫn đang nhỏ giọt từ trên vách đá xuống. Dưới đất có một ít vũng nước, nhưng không sâu. Nàng giơ tay đ/ánh ra một quả Hỏa Cầu, chiếu sáng hang động, đang tìm kiếm phương hướng, đột nhiên nghe thấy tiếng nước chảy.
Một con sông rộng hoàn toàn không báo trước xuất hiện ngay dưới nồi sắt, mặt nước cách nồi sắt chưa đến một mét. Có tiểu ngân ngư nhảy ra khỏi mặt nước, lướt trên mặt nước.
Mấy Kiếm Tu theo sau Tần Uyển thấy vậy, mừng rỡ khôn xiết. Cô gái nhỏ tuổi nhất kinh ngạc kêu lên:
“Là Nguyệt Hoa Linh Ngư!”
Một thiếu niên thì kêu lên:
“Thì ra con tiểu yêu quái đó đến để vớt cá.”
Chu Văn Vũ thì giục:
“Mau bắt cá!”
Mấy người họ lấy Ngọc Bồn Pháp Bảo từ trong Nhẫn Trữ Vật ra, giẫm Phi Kiếm dưới chân, hóa thành một cầu vồng bay đến bên cạnh tiểu ngân ngư, giơ tay chụp lấy, liền vớt tiểu ngân ngư vào Ngọc Bồn. Tiểu ngân ngư giãy giụa vài cái bên trong, liền hóa thành Nguyệt Hoa Lưu Tương, rơi xuống đáy Ngọc Bồn.
Chỉ trong chớp mắt, ba con tiểu ngân ngư xuất hiện trong hang động đã bị họ vớt sạch.
Tần Uyển bay đến chỗ nước sông đổ vào, là vách đá, không có thủy lộ. Nàng lại đi xem chỗ nước chảy ra, còn chưa đến chỗ vách đá, đã thấy nước sông biến mất giữa không trung.
Nàng đưa tay vẫy qua vẫy lại ở chỗ nước biến mất, không có phản ứng gì. Có Nguyệt Hoa Linh Ngư, nước sông này rất giống nước ám hà dưới Hồ Sơn, hai nơi này có thể có liên hệ gì đó. Tần Uyển điều động Nguyệt Hoa trong Đan điền, đang định chạm vào chỗ nước sông biến mất, thì đột nhiên nhận thấy xung quanh sáng lên editor:bemeobosua.
Một vầng trăng tròn xuất hiện ngay phía trên đầu, chiếu sáng hang động như ban ngày.
Vầng trăng tròn nằm ở một đài cao phủ đầy Lôi Vân, xung quanh đài có mười hai cây trụ khắc đầy Phù Văn, những sợi xích từ trụ kéo dài ra, trói vầng trăng tròn lơ lửng giữa đài cao.
Trong vầng trăng tròn, đột nhiên bay ra một đạo ánh sáng như lưu tương Nguyệt Hoa, tiếp xúc với nước sông liền hóa thành tiểu ngư màu bạc, lúc thì chìm xuống đáy nước, lúc thì nhảy ra khỏi mặt nước lướt đi.
Mấy đệ tử tiên môn bị cảnh tượng trước mắt làm cho sửng sốt. Ánh mắt của Đại Sư Huynh chuyển từ vầng trăng tròn sang ấu tể yêu quái đang bao phủ trong ánh sáng Nguyệt Hoa, thốt lên:
“Hồ Điện!”
Tần Uyển giật mình, lập tức thu hồi Nguyệt Hoa quang mang trên người. Hang động ngay lập tức tối sầm lại, Nguyệt Hoa quang mang, vầng trăng tròn, đài cao đều biến mất.
Tần Uyển cảnh giác nhìn Đại Sư Huynh. Chu Văn Vũ tò mò hỏi:
“Đại Sư Huynh, Hồ Điện gì cơ?”
Cô gái tên Dư Già khoảng mười lăm, mười sáu tuổi hỏi:
“Ê? Sao lại không còn nữa?”
Nàng hỏi Tần Uyển:
“Tiểu yêu quái, có phải ngươi làm ra không?”
Tay nàng chống vào chuôi kiếm, ngón cái khẽ đẩy, kiếm ra khỏi vỏ ba tấc, lộ ra sắc lạnh, giọng đầy đe dọa:
“Mau làm cho cái đài cao vừa rồi xuất hiện đi, nếu không ta sẽ không tha cho ngươi.”
Ánh mắt nàng liếc qua nồi sắt, rồi quét qua hai bàn tay trống không của tiểu yêu quái, thầm thắc mắc:
“Con d.a.o thái thịt Vạn Niên Huyền Thiết đâu rồi?”
Ánh mắt Tần Uyển lia qua lia lại trên người mấy người, thầm tính toán nếu hai bên ra tay, phải đối phó thế nào. Trước đó ở bên ngoài, ít nhất cũng có vài nghìn người, nếu nàng ra tay với họ, chắc chắn sẽ bị đ/ánh hội đồng mà ch/ết.
Lúc này ở trong hang sâu dưới lòng đất, kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không hay, đối phương không có ngoại viện, liều một phen, chưa chắc ai thắng ai. Kiếp trước nàng làm người hai mươi bốn năm, kiếp này chỉ làm hồ ly năm năm, xét về tình cảm, mức độ đồng cảm, nàng nghiêng về việc làm người hơn.
Nhưng kiếp này nàng là hồ ly, là yêu, mối quan hệ với loài người là thân cận hay địch đối, không phải nàng quyết định. Huống hồ, trong hoàn cảnh này, dù nàng là người, không cùng phe với đối phương, thì có an toàn hay không, cũng chưa chắc. Đại Sư Huynh giơ tay ngăn lại:
“Dư Sư Muội, không được hồ đồ. Chuyến này chúng ta chỉ vì Nguyệt Hoa Lưu Tương mà đến!”
Hắn “chấp thủ” (chắp tay - kiểu chào giữa các võ sĩ Trung Hoa) với Tần Uyển:
“Xin hỏi Các Hạ có phải xuất thân từ Hồ Điện? Tại hạ là Đệ tử Kiếm Đạo Tông Kế Phục Thành.”
Tên Dư Già kia cứ nhìn chằm chằm vào chiếc Vạn Niên Huyền Thiết Oa của Tần Uyển, kêu lên:
“Đại Sư Huynh, nói nhảm với một con tiểu yêu quái làm gì, bắt nó lại tra khảo trực tiếp không phải xong sao.”