Nồi Sắt Hầm Thiên Kiếp

Chương 76

Nàng không giấu nổi niềm vui mà cảm tạ Hỏa Trưởng lão:

 

“Đa tạ Hỏa Trưởng lão, con rất thích.” 

 

Hài lòng kéo tấm thớt về phòng, rồi lại từng thanh d.a.o một mang về phòng. Dao cụ quá nhiều, sự linh hoạt của nàng cũng khá lớn, không như khi ở hậu bếp, nàng có một tấm thớt cố định, trên tường có giá inox, dưới thớt còn có kệ để đồ, mọi công cụ đều được đặt vào.

 

Giờ đây, nàng khẩn cấp cần một Pháp bảo trữ vật để đựng d.a.o cụ. Tần Uyển thậm chí còn nghĩ, không ai quy định chỉ được luyện một kiện Bổn Mệnh Pháp bảo, nàng có thể luyện một bộ Pháp bảo trữ vật, rồi dùng thần niệm điều khiển, có thể đồng thời thái lát, chặt thịt, xào rau, bớt được phụ bếp, tạp vụ.

 

Mở tửu lâu, thiếu phụ bếp, tạp vụ, chiêu mộ là được, tu tiên, bôn ba khắp nơi, tìm đâu ra những nhân viên hậu bếp đi theo khắp nơi như vậy, người ta không cần tu luyện sao? Người không tu luyện, không theo kịp bước chân của nàng. 

 

Vậy thì chỉ có thể tự mình nghĩ cách, dùng một cái thay cho mười cái. Tần Uyển suy nghĩ một chút, hỏi: 

 

“Hỏa Trưởng lão, người biết khắc Phi Kiếm Phù không?”

 

Hỏa Trưởng lão rất muốn hỏi Tần Uyển một câu: 

 

“Ngươi nhìn bằng con mắt nào mà thấy ta biết luyện Pháp bảo? Nếu ta biết khắc Phi Kiếm Phù, đã sớm giẫm Phi kiếm dưới chân rồi, đâu đến nỗi mỗi lần ra đường đều phải dùng bốn chân.”

 

Hỏa Trưởng lão nói: 

 

“Ta có thể học.”

 

Tần Uyển đột nhiên thấy thương hồ tộc, cảm thấy Đại Trưởng lão Luyện Khí Đường Thương Sơn Tông có chút mất hết lương tâm. Hồ tộc Hỏa Hồ, bẩm sinh giỏi khống chế lửa, là thích hợp nhất cho việc luyện khí, Hỏa Trưởng lão ít nhất có ngàn năm đạo hạnh, lại ngay cả Pháp bảo đơn giản nhất mà đệ tử Luyện Khí Kỳ dùng cũng không biết luyện.

 

Không dạy, và lừa gạt người ta không cho người ta học, là hai chuyện khác nhau. Tần Uyển chạy về phòng ngủ lấy ngọc bản ra, viết một chữ Hỏa trên đó, hỏi: 

 

“Chữ như thế này người có biết viết không?”

 

Không dùng bất kỳ loại mực nào, chỉ đơn giản dùng khí làm mực viết một nét, nó ngưng tụ trên ngọc bản, lại như sống dậy, dường như chỉ một khoảnh khắc sau sẽ hóa thành ngọn lửa, dù là người không biết chữ, nhìn thấy cũng sẽ nhận ra ngay đây là chữ gì. Hỏa Trưởng lão đã có suy đoán trong lòng, nhưng muốn xác nhận lại, hỏi: 

 

“Biết viết chữ và biết luyện Phi Kiếm Phù có quan hệ gì?”

 

Tần Uyển nói: 

 

“Chữ là nền tảng, học chữ trước, rồi học vẽ Phù, sau đó mới là Luyện Khí, Pháp Trận, đây là một quá trình từ đơn giản đến phức tạp, từ dễ dàng đến khó khăn, nó cần phải tuần tự tiến lên mới có thể học được. Không có nền tảng, những nội dung phức tạp phía sau đừng nói là học được, ngay cả nhìn cũng không hiểu.” 

 


Tần Uyển không hiểu Luyện Khí, cũng không hiểu Pháp Trận, nhưng ở kiếp trước từ việc cày các tiểu thuyết tu tiên trong khoảng thời gian đi học lần thời gian học nấu ăn, đã tích lũy được lượng lớn kiến thức thức về tu tiên. Chưa nói đến việc nàng còn là một Cử nhân Văn học, kinh nghiệm trong việc học tập, tiếp thu tức nhiên là rất phong phú editor:bemeobosua. 

 

Hỏa Trưởng lão ngộ ra, tuy không hiểu lắm nhưng lời này quả thật rất có lý. Ở đời, phảm bất cứ việc gì muốn làm cho chỉnh chu cũng phải thông qua học hành bài bản từ cái đơn giản đến phức tạp, ngay việc tu luyện của bản thân cũng không khác là mấy. Sau đấy quay sang gật đầu, nói: 

 

“Thì ra là vậy.”

 

Tần Uyển lại nhắc thêm một câu: 

 

“Học chữ cũng không phải học mù quáng, phải học từ những chữ đơn giản nhất. Có một số chữ phức tạp, nó còn phức tạp hơn cả Phù đơn giản.” 

 

Nàng lại viết một số chữ ví dụ trên ngọc bản, dựa theo mức độ khó dễ khác nhau, nói: 

 

“Khi học được hết những chữ rất khó này, việc học vẽ Phù sẽ dễ như trở bàn tay.”

 

A Ngốc đã nghe một lúc lâu bên cạnh nói: 

 

“Vậy là phương pháp tu luyện không đúng, chứ không phải hồ tộc bẩm sinh thiếu một khiếu không học được.”

 

Tần Uyển gật đầu. Nàng cầm ngọc bản về, lại lấy Thảo Mộc Đại Toàn ra giao cho Hỏa Trưởng lão, nói: 

 

“Mỗi ngày sau khi con tu luyện xong vào buổi sáng, sẽ đọc một canh giờ, thời gian còn lại không dùng đến. Để ở chỗ người, con tu luyện xong vào buổi sáng lại đến lấy, được không?”

 

Chỉ có một cuốn ngọc trục, có thể lệch thời gian luân phiên sử dụng mà. Hỏa Trưởng lão nhận Thảo Mộc Đại Toàn, chạy đến ở chung một phòng với Tử Trưởng lão. Hắn đã một ngàn một trăm tuổi, tu luyện ra bảy cái đuôi, thực lực về việc sử dụng thần niệm được xếp vào hàng cao thủ gạo cội, một tiểu yêu như Tần Uyển là không thể sánh bằng. 

 

Hắn vào phòng, học theo dáng vẻ lúc trước của Tần Uyển khoanh chân ngồi thiền, áp ngọc trục vào trán, phóng thần niệm ra, không đọc những chữ được sắp xếp ngay ngắn trông rất phức tạp kia nữa, mà chọn những chữ đơn giản trong đó, học từng chữ một.

 

Vì chữ rất đơn giản, vừa nhìn là có thể thấy rõ ràng, rồi làm theo quỹ đạo lưu chuyển của khí trên đó, vận khí, đồ chữ, một hơi thành công. A Ngốc nằm bò trước mặt Hỏa Trưởng lão, liền thấy ngón tay hắn không ngừng viết viết vẽ vẽ trên sàn gỗ.

 

Từng chữ phát ra linh quang không ngừng xuất hiện dưới ngón tay hắn, những chữ này chồng lên nhau, độc lập với nhau, tụ mà không tán, từng lớp từng lớp lại tạo thành những biến hóa mới, khiến cả miếng gỗ nơi hắn viết chữ dường như cũng có linh khí.

 

Nó lặng lẽ ra khỏi phòng Hỏa Trưởng lão, nằm bò trước mái hiên thẫn thờ, trông có vẻ hơi buồn. Tần Uyển thấy dáng vẻ của A Ngốc, khuyên nhủ: 

 

“Chuyện trước đây đã qua rồi thì không thể thay đổi được, đừng nghĩ nữa, nghĩ nhiều về tương lai đi. Ngươi có thời gian đau buồn này, chi bằng học tốt chữ và Phù, luyện tốt bản lĩnh. Cuốn Luyện Khí Thủ Trát này là cấp độ nhập môn của đệ tử ngoại môn, không có tác dụng lớn lắm, con đường phía sau còn dài và còn khó khăn nữa, thu xếp lại tâm trạng, đừng lãng phí thời gian.”