Nồi Sắt Hầm Thiên Kiếp

Chương 37

Nó Hóa Hình thành người, ng/ực ưỡn cao, eo thon gọn có thể siết chặt trong một tay, m/ông tròn trịa cong v/út rất cân đối. Bốn cái đuôi kéo sau lưng, nhẹ nhàng đung đưa theo dáng đi uyển chuyển, gọi là vạn chủng phong tình.

 

Hồ Ly này lông phát ra xích quang nhẹ nhàng, đuôi thì tỏa ra xích quang rực cháy tựa như viêm hỏa. Lúc đi qua, nhiệt độ xung quanh tăng lên vài phần. Các Hồ Ly ấu tể bị Hỏa Hồ Ly này đá qua, lại thấy một con màu sắc tương tự, sợ hãi vội vàng tránh ra.

 

Hỏa Hồ Ly từ xa thấy tám ấu tể đang trèo, cảm thấy tò mò. Đến gần phát hiện lại là tám con Hồ Ly tạp mao, kinh ngạc đến mức mắt mở to. Nàng tò mò hỏi: 

 

“Các ngươi là Hồ Ly ấu tể nhà ai? Mẫu Thân của các ngươi đâu, sao không dẫn các ngươi lên thẳng?”

 

Tần Uyển nghĩ đến chuyện Phụ Thân Mẫu Thân cướp Khai Khiếu Quả kết thù với Hồ Ly khác, trời biết hai người còn có làm chuyện gì xấu nữa không, kết thù gì. Không trả lời lời Hỏa Hồ Ly, ngược lại khen một câu: 

 

“Tỷ tỷ, xích mao của ngươi đẹp quá.”

 

Hỏa Hồ Ly hỏi: 

 

“ Tỷ tỷ…ư? Sao ngươi lại gọi ta là tỷ tỷ?”

 

Tần Uyển nói: 

 

“Gọi tỷ tỷ trẻ trung xinh đẹp hơn gọi Cô Cô.”

 

Hỏa Hồ Ly “Ồ” một tiếng, sung sướng lắc eo đi mất. Tiểu Hồ Ly ấu tể tuy đáng yêu, nhưng Mẫu Thân có con không dễ trêu chọc. Một ổ tám con đều Hóa Hình, quỷ mới biết Mẫu Thân của chúng có phải Hồ Ly ghê gớm không thể chọc hay không. Chắc chắn nó thấy nàng sẽ tưởng nàng làm tổn thương con nó, chạy ra cào nàng vài cái, thì không đáng đâu.

 

Chúng tiếp tục trèo lên. Lần lượt lại có vài con Hồ Ly tới, đều không ở lại bên cạnh chúng lâu, rời đi rất nhanh. Thỉnh thoảng lại có Hồ Ly xuất hiện đi lên bậc thang. Các Hồ Ly ấu tể biết không chỉ có chúng đang trèo, trong lòng dễ chịu hơn nhiều, cũng không còn hoảng sợ mơ hồ nữa. Dù mệt tay chân đau nhức, cũng kiên trì trèo lên.

 

Chúng trèo một đoạn, nghỉ một đoạn, hoàn toàn dựa vào hấp thu Nguyệt Quang và luyện khí hấp thụ năng lượng để kiên trì. Chín ngày sau, các Hồ Ly ấu tể cuối cùng cũng trèo lên bậc thang cuối cùng.

 

Người trèo lên trước tiên là Hồ Đại. Nó mệt đến mức nằm sấp trên đất th* d*c. Vốn đang thắc mắc tại sao không thấy bậc thang nữa, đột nhiên trước mắt trở nên rộng lớn ngang tàng. Mặt đất là sự phẳng lặng mượt mà nó chưa từng thấy, đập vào mắt là rất nhiều Hồ Ly thân hình to lớn khí thế đáng sợ editor:bemeobosua. 

 

Nó sợ đến mức không dám nhúc nhích, khản giọng gọi: 

 

“Hồ Bát!” 


 

Rụt rè nhìn chằm chằm những con Hồ Ly lớn kia. Thấy chúng đều đang nhìn mình, càng sợ hơn, không giữ được hình người, biến trở lại hình dạng Hồ Ly ấu tể. Tần Uyển trèo lên, th* d*c gọi: 

 

“Làm gì? Ngươi không đói à, nói ít vài câu, tiết kiệm sức... Ôi trời!” 

 

Nàng kinh ngạc nhìn quan cảnh rộng lớn trước mặt, thốt lên: 

 

“Tông Môn Tu Tiên Khủng Lồ!”



 

Toàn bộ quảng trường, đều được lát bằng bạch ngọc, phát ra ánh sáng long lanh dưới Dương Quang. Cuối quảng trường là bậc thang cao ngất, cuối bậc thang là một cung điện khổng lồ cao chọc trời. 

 

Trên tấm biển trước cổng điện viết hai chữ. Rõ ràng là chữ nàng chưa từng thấy, lại cách xa hai ba trăm trượng, nhưng nàng nhìn lướt qua, hai chữ đó hiện rõ mồn một, lại như sống động in sâu vào tâm trí nàng, khiến nàng tự nhiên đọc hiểu được.

 

HỒ ĐIỆN!

 

Nàng không thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong Hồ Điện, nhưng ngay phía trên quảng trường treo lơ lửng một màn hình chiếu bóng. Màn hình đó tựa như được dệt từ vô số màn hình nhỏ, mỗi màn hình hiển thị khung cảnh khác nhau, có lối vào dưới chân núi, có bậc thang, có hồ sâu, có hồ nước, giống như máy giám sát được lắp đặt khắp nơi trên Hồ Sơn, rồi đều được chiếu lên đây.

 

Hai bên màn hình, xếp thẳng hàng rất nhiều Hồ Ly kéo đuôi dài sau lưng. Mỗi con trong số chúng đều có năm cái đuôi, màu lông rất thuần. Chúng lúc này đều quay đầu, đồng loạt nhìn về phía bậc thang.

 

Trước mặt Tần Uyển, còn có một con Mẫu Thân lông xám. Từ màu sắc của đuôi mà xem, rất thuần, không có một chút tạp sắc màu xám nào. Nó trông khoảng hai ba mươi tuổi, mắt dài mảnh, khóe mắt hơi xếch mang vẻ đào hoa. 

 

Lúc cười, ánh mắt như nước suối mùa xuân chảy xiết. Tần Uyển lần đầu tiên phát hiện, thì ra dáng mắt dài mảnh cũng rất đẹp. Hồ Tam trèo lên bậc thang, hỏi: 

 

“Sao không trèo lên nữa?” 

 

Lời vừa dứt, trước mặt có một bàn chân. Nó ngước lên theo bàn chân, thấy khuôn mặt cúi xuống nhìn, không quen. Lại xê dịch thân mình, né cái chân che khuất tầm nhìn. Nhìn lướt qua, thấy rất nhiều Hồ Ly lớn đang nhìn mình, sợ hãi vội vàng rúc sau bàn chân trốn, nói nhỏ: 

 

“Hồ Bát, ta sợ.”