Nồi Sắt Hầm Thiên Kiếp

Chương 35

Nhưng nàng là linh hồn người trưởng thành, các huynh tỷ lại thực sự là ấu tể, không hiểu gì cả, cần có người dẫn dắt. Trường hợp bình thường, nên là Phụ Thân dẫn chúng lên núi, nhưng Phụ Thân muốn ở lại đồng hành với Mẫu Thân. 

 

Hơn nữa, Hồ Ly ấu tể đều theo Mẫu Thân, không thấy theo Phụ Thân. Nàng trở lại đám Hồ Ly ấu tể, nói với chúng:

 

“Đi thôi, lên núi đi.”

 

Hồ Đại “ù ù” khóc lóc đòi đi tìm Mẫu Thân. Tần Uyển bắt chước dáng vẻ Mẫu Thân, giáng vài móng vuốt “bốp bốp” lên đầu Hồ Đại, dọa nó:

 

“Ngươi có đi hay không?”

 

Tiếng nức nở của Hồ Đại ngừng lại ngay lập tức, mắt đẫm lệ nhìn Tần Uyển. Tần Uyển lại cho nó hai móng vuốt nữa, rồi bước cái chân ngắn ngủn trèo lên bậc thang. Tương đối mà nói, trèo bậc thang, hình người dễ trèo hơn. 

 

Chân người dài hơn chân Hồ Ly rất nhiều. Nàng biến thành hình người, bậc thang chỉ đến eo. Nàng biến thành hình người, đặt chân phải lên bậc thang, rồi nhảy lên. Quả nhiên tiết kiệm sức hơn rất nhiều so với hình dạng Hồ Ly dùng chân trước bám vào bậc thang, chân sau cố gắng đạp.

 

Các Hồ Ly ấu tể không tìm thấy Mẫu Thân, vốn định ở lại chờ, nhưng nhìn dáng vẻ của Hồ Bát, chúng nhìn nhau, mơ hồ bắt chước. Từng đứa biến thành hình người, bắt chước động tác của nàng trèo lên. Chẳng mấy chốc, bảy ấu tể đuổi kịp Tiểu Thất đã đi trước.

 

Chân trước Tiểu Thất móc vào mép bậc thang, đang cố gắng đạp chân sau. Đột nhiên thấy huynh tỷ và Hồ Bát đã tới, tất cả biến thành hình người nhảy lên, vượt qua nó ngay lập tức. Nó tức tốc, cũng vội vàng biến thành hình người nhảy lên.

 

Tám tiểu ấu tể cao chỉ khoảng 1 thước, xếp thành một hàng, nằm sấp trên bậc thang không thấy điểm cuối từng bậc nhảy lên. Trèo được một đoạn, Tiểu Thất thể lực yếu nhất ngừng lại trước tiên, thật sự không trèo nổi nữa. Nó nằm sấp bệt trên bậc thang, bẹt ra như bánh Hồ Ly, thè lưỡi th* d*c, gọi: 

 

“Hồ Bát, mệt quá. Chúng ta vì sao phải trèo cái này?”

 

Tần Uyển hỏi nó: 

 

“Ngươi muốn trèo ngược trở lại không?”

 

Tiểu Thất nhìn bậc thang phía dưới, lắc đầu nhanh chóng. Tần Uyển lại hỏi nó: 


 

“Ngươi muốn ở lại đây ch/ết đói không?”

 

Tiểu Thất lắc đầu càng nhanh hơn. Nghỉ vài hơi, lại bò dậy tiếp tục trèo lên. Hồ Đại vốn không muốn trèo nữa, nghe thấy cuộc đối thoại của chúng, lại tiếp tục đi lên. Mặc dù mấy đứa có sự chênh lệch về thể lực, Tiểu Thất trèo chậm, Hồ Đại, Hồ Nhị trèo nhanh nhất, nhưng hai đứa thấy người phía sau không theo kịp thì ngồi xuống nghỉ ngơi, đợi người phía sau theo kịp rồi tiếp tục editor:bemeobosua. 

 

Lão Tam, Lão Tứ cũng bắt chước làm theo, chờ người phía sau, khiến tất cả giữ tốc độ như nhau trèo lên. Tần Uyển không nói ai trèo lên trước kéo một tay. Cứ coi như rèn luyện ý chí đi. Nhiều tiểu ấu tể trèo lên như vậy, không có Hồ Ly nào đến đón một cái. Rất có thể trèo bậc thang chính là một loại khảo nghiệm. 

 

Nàng vẫn hy vọng mọi người có thể dựa vào nỗ lực của chính mình cùng nhau vượt qua khảo nghiệm. Nhưng bậc thang thật sự quá dài, Tiểu Thất suy yếu trước tiên, thật sự không trèo nổi nữa. Tần Uyển lại đành phải dẫn chúng ngồi xuống, hít thở thổ nạp phục hồi sức lực.

 

Chúng luyện khí từ hoàng hôn đến đêm khuya. Nguyệt Luân hiện ra, chiếu lên người ấm áp, cảm giác đói và mệt mỏi giảm đi rất nhiều. Chúng lại có sức trèo lên. Sau lưng tới một con Tam Vĩ Xích Hồ. Thấy mấy đứa trèo lên chậm chạp, tò mò lại gần. 

 

Đến khi thấy chúng vẫn là ấu tể đang b/ú sữa, lại đều là hai đuôi, ba đuôi, lòng nảy sinh ác ý. Nó giáng một cú đá vào Hồ Đại tráng kiện nhất, đá cho Hồ Đại bay thành một đường parabol trên không, bay xuống hơn mười bậc thang, lại lăn lộn ngã xuống mấy bậc nữa, nằm sấp trên bậc thang đau đớn gào thét. Tần Uyển tức giận quay đầu hét lớn với con Hồ Ly đỏ: 

 

“Ngươi làm gì?”

 

Lời vừa dứt, Hồ Tam lại bị đá bay, theo sau Hồ Nhị, Hồ Tứ, Hồ Ngũ, Hồ Thất, Hồ Lục lần lượt bị đá bay. Khoảnh khắc sau, chân con Xích Hồ lại đá tới.

 

Tần Uyển vòng tay ôm lấy chân của nó, dùng hết sức lực lớn nhất c/ắn vào chân của nó, nhưng không có răng! Nàng tuyệt vọng huy động khí xoáy trong bụng, hít một hơi thật lớn, cùng với Lôi Mang hấp thụ phóng ra về phía chân con Xích Hồ.

 

Luồng khí thở ra kèm theo Lôi Lực ào ạt xông vào chân phải con Xích Hồ. Tiếng kêu th/ảm thiết thê lương của Xích Hồ vang vọng khắp rừng núi. Tần Uyển bị cú đạp mạnh của Xích Hồ hất văng ra.

 

Xích Hồ đứng trên bậc thang, chân phải nhấc cao. Từ bắp chân đến khớp, rồi nửa dưới phần đùi, toàn bộ da thịt rách nát cháy xém một mảng, còn bốc khói. Nó đau đến mức k** r*n không ngừng.

 

Tần Uyển rơi trên bậc thang, lại lăn xuống một đoạn dài, ngã đến mức đầu óc choáng váng, xương cốt toàn thân đau nhức. Nhưng nghe thấy tiếng kêu th/ảm thiết kia, chỉ thấy giải tỏa cơn giận.