Nồi Sắt Hầm Thiên Kiếp

Chương 103

Những đệ tử tiên môn kia giẫm lên Phi hành pháp bảo, bay lên bầu trời như đang chạy trốn. Trong tầng mây xa xa, như thể xuất hiện ảo ảnh hải thị, đột nhiên xuất hiện một ngọn núi, trên đỉnh núi lờ mờ có thể thấy ba đại điện cao vút.

 

Kiểu dáng và vị trí của ba đại điện này, giống hệt Hồ Sơn. Tần Uyển đang nghĩ: 

 

“Có phải Hồ Sơn đã rơi về Thương Sơn Tông rồi không?”

 

Nó lại đột nhiên biến mất. Luyện Khởi Âm triệu hồi ấn chương, đeo trở lại bên hông, toàn thân hư thoát dựa vào mép nồi, nói: 

 

“Thoát ra rồi.”

 

Tần Uyển hỏi: 

 

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Luyện Khởi Âm nói: 

 

“Linh lực bạo động.”

 

Tần Uyển nhất thời không hiểu, “À?” một tiếng.

Luyện Khởi Âm nói: 

 

“Cái đài phong ấn Nội Đan được xây trên Linh Mạch, nó nối liền với Linh Mạch, sau khi phá trận, không còn áp chế được Linh khí trong Linh Mạch, Linh khí phá vỡ sơn thể tuôn trào ra ngoài.”

 

Tần Uyển hiểu ngay. Tương đương với ống nước máy chôn dưới đất bị vỡ ấy mà. Nàng nhìn quanh, không thấy bóng dáng nào của những vị Tổ tông đã chạy ra lúc nãy. Xung quanh núi rừng rậm rạp, vô số cột sáng khổng lồ xông thẳng lên trời, tạo thành từng luồng khí xoáy khổng lồ trên không trung, không biết đã xảy ra chuyện gì.

 

Đột nhiên, một giọng nữ nhân vang lên: 

 

“Âm nhi!”

 

Tần Uyển quay đầu lại, liền thấy bên cạnh đột nhiên xuất hiện một nữ nhân có tướng mạo cực kỳ giống Luyện Khởi Âm, trông chừng khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, hơi giống chị gái của Luyện Khởi Âm. 

 

Y phục của nữ nhân này vô cùng hoa lệ, toàn thân toát ra khí chất cao quý, khiến Luyện Khởi Âm trông như một cô nhóc lông vàng chưa từng bước chân ra xã hội. Luyện Khởi Âm kêu lên: 

 

“Mẫu thân.”

 

Mẫu thân? Mẹ con à! Tần Uyển nhìn về phía nữ nhân đó, liếc thấy bên hông nàng ta cũng đeo một ấn tín, kiểu dáng rất giống của Luyện Khởi Âm, nhưng bảo quang lấp lánh, dường như cao cấp hơn. Trên ấn chương cũng có chữ, khắc là “Thánh Tông Vĩnh Tộ, Phúc Trạch Vĩnh Thọ.”

 

Nữ nhân đó vung tay áo cuốn một cái, Tần Uyển chợt thấy hoa mắt, liền từ không trung đến trên một Lâu Thuyền vô cùng hoa lệ. Lâu Thuyền lơ lửng trên không, có một lớp màng ánh sáng phù văn bao phủ xung quanh thuyền. 

 

Khoang thuyền được xây dựng như cung điện, điêu khắc vẽ vời, khắp nơi đều là bảo quang. Các đệ tử tiên môn mặc trang phục có kiểu dáng gần giống của Luyện Khởi Âm đang đứng gác trong điện, còn một nhóm người vốn đang ngồi, giờ phút này đã đứng dậy hết.

 

Không ít người cúi người hành lễ với Luyện Khởi Âm, gọi nàng là Thiếu Tông Chủ. Đây là được mẹ của Luyện Khởi Âm đưa đến trên Phi hành pháp bảo của Bảo Tương Tông. Nàng cuối cùng cũng không còn phải chui rúc trong rừng sâu núi thẳm nữa, cuối cùng cũng được nhìn thấy chút gì đó thuộc về nhân gian. 

 

Nhưng là một yêu quái con lại ở giữa một đám người tiên môn đông đúc như vậy, áp lực thật lớn. Tần Uyển không hề động sắc, lén lút điều khiển nồi sắt chuẩn bị bay ra khỏi thuyền, nhưng lại không bay được.

 

Luyện Khởi Âm vẫn đang nắm chặt cái nồi. Tần Uyển thầm nghĩ: 

 

“Ngươi đừng hại ta.” 

 

Vươn móng vuốt ý đồ gạt tay Luyện Khởi Âm ra. Luyện Khởi Âm nhìn thấy hành động nhỏ của Tần Uyển, nói: 

 

“Chỗ Lôi Đài kia có nhiều hồ ly chạy ra như vậy, sớm đã gây chú ý của các phe rồi. Ngươi là Lôi Hồ, tuổi còn nhỏ như vậy đã có ba đuôi, bất cứ ai nhìn thấy ngươi cũng sẽ nghĩ đến Hồ Điện. Ngươi bay ra khỏi Bảo Thuyền, sẽ bị bắt đi editor:bemeobosua.”


 

Tần Uyển cũng không tin tưởng Luyện Khởi Âm và người của Bảo Tương Tông. Luyện Khởi Âm nhìn ra sự đề phòng của nàng, nói: 

 

“Ta nói vài câu với mẫu thân ta, lát nữa dùng Truyền Tống Trận trên Bảo Thuyền đưa ngươi rời đi.”

 

Tần Uyển đ.á.n.h không lại, giãy không thoát, chỉ đành ngoan ngoãn ở trong nồi. Tông chủ Bảo Tương Tông hỏi: 

 

“Đây là?”



 

Luyện Khởi Âm nói: 

 

“Con bị kẹt trong Thiên Hồ Huyễn Cảnh, là con hồ ly nhỏ này đưa con ra. Nó có huyết mạch Nguyệt Hồ, không bị huyễn cảnh ảnh hưởng. Mẫu thân, con đi tắm rửa thay quần áo đã, lát nữa sẽ đến gặp người.”

 

Tông chủ Bảo Tương Tông gật đầu, nói: 

 

“Đi đi.” 

 

Thấy nàng không có chuyện gì, liền yên tâm. Nàng quay đầu dặn dò vài vị Trưởng lão phía sau:

 

“Mau đi xem xét chỗ dị động, cẩn thận lưu ý tung tích của Thương Diệp và Trưởng lão Địa Tiên cảnh của tông ta.” 

 

Nàng lại chỉ định một vị Trưởng lão, nói: 

 

“Ngươi mau dẫn người đi xem xét chỗ Hồ Điện vừa xuất hiện.”

 

Mọi người lĩnh mệnh rời đi. Tần Uyển được Luyện Khởi Âm dẫn đến một căn phòng, cả nồi và nàng đều được đặt trên bàn. Luyện Khởi Âm bị kẹt dưới lòng đất, ngay cả Trữ Vật Pháp Bảo cũng không mở ra được, hơn ba trăm năm không thay giặt, dù là Pháp Y không dính bụi trần, ít nhiều vẫn tích tụ chút bùn đất trên người. 

 

Nàng đổ Thủy Linh Khí thu thập được từ Thương Sơn Bí Cảnh vào bồn tắm, rồi rải cánh hoa lấy từ Linh Hoa, ngâm mình trong đó, thoải mái thở dài một hơi. Nàng nói với Tần Uyển: 

 

“Hộ sơn đại trận của Thương Sơn Tông, khó phá nhất chính là Lôi Trụ Đài có Hồ tộc bảo vệ. Lôi Trụ Đài một ngày chưa phá, Thương Sơn Tông sẽ ẩn mình trong Tiểu Thế Giới độc lập cùng với Lôi Trụ Đài, chỉ khi Sơn Môn mở ra mới nửa ẩn nửa hiện, để người ta thoáng nhìn thấy được vẻ ngoài, nhưng khó tìm thấy tung tích thực sự của nó. Bây giờ Lôi Trụ Đài đã phá, Thương Sơn Tông xem như chính thức lộ diện trước mắt người đời, những trận vị còn lại cũng lần lượt nổi lên.”

 

Tần Uyển “Ồ” một tiếng, không mấy hứng thú với điều này. Nàng nói: 

 

“Thương Sơn Tông bây giờ là nơi thị phi, đạo hạnh của ta thấp kém không thể dính vào, ngươi tắm xong thì đưa ta rời đi đi, đa tạ.”

 

Luyện Khởi Âm hỏi: 

 

“Sau khi rời đi, ngươi có dự định gì? Quay về Hồ Điện sao?”

 

Tần Uyển nói:

 

“Thế giới rộng lớn như vậy, đương nhiên là phải đi đây đi đó xem sao rồi.”

 

Luyện Khởi Âm hỏi: 

 

“Chỉ mình ngươi?”

 

Tần Uyển “Ừ” một tiếng, nói: 

 

“Chứ còn ai nữa?”