Nồi Mẻ Gặp Vung Sứt

Chương 12

Hắn không chê ta nghèo, ta cũng không chê hắn nghèo.

Hai kẻ nghèo ghép lại với nhau, nghèo qua nghèo lại, vậy mà lại giàu lên.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Không phải giàu bạc tiền.

Mà là trong lòng giàu có.

Tối hôm ấy, Thẩm Nghiễn Thanh đang viết công văn trong thư phòng.

Ta bưng một bát canh ngân nhĩ hạt sen vào, đặt lên bàn hắn.

“Muộn thế này rồi còn chưa ngủ sao?”

“Sắp xong rồi.” Hắn đầu cũng không ngẩng, b.út đi như rồng bay phượng múa.

Ta ngồi xuống đối diện hắn, chống cằm nhìn hắn viết chữ.

Chữ hắn càng ngày càng đẹp.

Thanh gầy có lực, khung chữ đoan chính, giống hệt con người hắn.

“Nghiễn Thanh.”

“Ừ?”

“Chàng nói xem, nếu năm đó ta không đi gõ cửa nhà chàng, chàng sẽ thế nào?”

Hắn dừng b.út, nghĩ một lát.

“Có lẽ là… sẽ tiếp tục thi. Thi đến khi không còn thi nổi nữa.”

“Rồi sau đó?”

“Sau đó…” Hắn im lặng một lát, “Sau đó có lẽ thật sự sẽ về quê dạy học.”

“Vậy chàng còn cưới vợ không?”

Hắn nhìn ta một cái: “Có lẽ là có. Mẫu thân sẽ nhờ người làm mai, tìm một cô nương tàm tạm, miễn cưỡng sống qua ngày.”

“Miễn cưỡng?” Ta nhíu mày.

“Ừ.” Hắn nói, “Bởi vì chưa gặp nàng, cho nên có lẽ cả đời ta cũng không biết, thì ra chuyện cưới vợ có thể không cần miễn cưỡng.”

Mặt ta lập tức đỏ lên.

“Thẩm Nghiễn Thanh, gần đây có phải chàng lén xem thoại bản gì không? Sao miệng càng ngày càng ngọt vậy?”

“Không có.” Hắn nói, “Đại khái là… ngày tháng tốt lên rồi, người cũng trở nên ngọt hơn.”

Ta bị câu này của hắn chọc cười.

Hắn đặt b.út xuống, bưng bát canh ngân nhĩ hạt sen lên, uống một ngụm.

“Ngon.”

“Đương nhiên.” Ta nói, “Ta hầm suốt hai canh giờ đấy.”

“Huệ Nương.”

“Ừ?”

“Cảm ơn nàng.”

“Chàng lại nữa rồi. Có thể đổi câu khác không?”

Hắn nghĩ một lát, nói: “Vậy ta nói một câu khác.”

“Câu gì?”

“Năm đó khi nàng đến gõ cửa, nàng nói: ‘Thẩm công t.ử, nghe nói huynh nghèo đến mức ngay cả cháo cũng không có mà ăn? Có muốn cân nhắc cưới ta không?’”

“…Ta từng nói lời mất mặt như vậy sao?”

“Từng nói.” Khóe môi hắn cong lên, “Khi ấy ta nghĩ, cô nương này thật thú vị. Rõ ràng chính mình vừa bị lui hôn, vậy mà còn có tâm tư quản người khác có cháo ăn hay không.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Vậy lúc đó sao chàng không trực tiếp đồng ý?”

“Bởi vì ta đang nghĩ, ta có xứng với nàng hay không.”

“Chàng là một thư sinh nghèo, ta là một lão cô nương bị lui hôn, có gì xứng hay không xứng?”

“Không giống nhau.” Hắn nghiêm túc nhìn ta, “Nàng bị lui hôn, nhưng nàng chưa từng xem nhẹ chính mình. Khi nàng đến tìm ta, không phải đến cầu ta thu nhận nàng, mà là đến bàn với ta một vụ làm ăn. Tư thái của nàng từ đầu đến cuối đều bình đẳng. Nàng có ba trăm lượng bạc, nàng có tay nghề thêu hoa, nàng có bản lĩnh sống tiếp. Nàng không cần bất cứ ai bố thí.”

Hắn dừng lại một chút.

“Còn ta thì sao? Ta chẳng có gì cả. Không tiền, không công danh, không tiền đồ. Thứ duy nhất ta có thể lấy ra, chỉ là một câu ‘ta sẽ đối tốt với nàng’. Nhưng câu này quá nhẹ, nhẹ như một làn gió, thổi qua là tan.”

“Cho nên chàng mới không chịu dùng ba trăm lượng bạc của ta?”

“Ừ.” Hắn nói, “Nếu ta dùng tiền của nàng, đời này ta sẽ không ngẩng đầu lên nổi trước mặt nàng. Ta không muốn làm nam nhân dựa vào thê t.ử nuôi sống. Ta muốn làm người khiến nàng cảm thấy, gả cho ta, không thiệt.”

Nước mắt ta lại rơi.

Đây đã là lần thứ mấy rồi? Chính ta cũng không đếm rõ.

Người này không biết nói lời tình tứ, không biết viết thơ tình, không biết tặng hoa tặng trang sức.

Nhưng hắn sẽ dùng hành động nói cho ngươi biết, hắn để tâm đến ngươi.

Hắn sẽ đưa khăn tay cho ngươi khi ngươi khóc, sẽ đi nấu mì khi ngươi đói, sẽ cởi áo ngoài khoác lên người ngươi khi ngươi lạnh.

Hắn sẽ nhớ ngươi thích ăn cá, nhớ ngươi ghét ăn khổ qua, nhớ mấy ngày mỗi tháng bụng ngươi đau, sớm nấu sẵn nước gừng đường đỏ.

Hắn không biết nói “ta yêu nàng”.

Nhưng hắn sẽ nói “ta mua cá cho nàng”.

Vậy là đủ rồi.

“Thẩm Nghiễn Thanh.” Ta lau nước mắt, nói, “Chàng nói chàng không xứng với ta. Nhưng chàng biết không, ngày ấy ta đi gõ cửa nhà chàng, thật ra không phải vì ta nhìn trúng chàng.”

Hắn sững ra: “Vậy là vì sao?”

“Bởi vì…” Ta sụt sịt, “Bởi vì ta đã quan sát chàng rất lâu rồi. Ta phát hiện con người chàng, nghèo thì nghèo thật, nhưng cốt khí rất cứng. Chàng thà chịu đói cũng không đi bợ đỡ quyền quý, thà chép sách kiếm tiền cũng không vay nặng lãi, thà bị người ta chê cười cũng không từ bỏ việc đọc sách. Khi ấy ta nghĩ, người này, cho dù cả đời không thi đỗ cử nhân, cũng nhất định sẽ không để ta c.h.ế.t đói.”

“Cho nên nàng nhìn trúng cốt khí của ta?”

“Không.” Ta nói, “Ta nhìn trúng sự nghiêm túc của chàng. Chàng nghiêm túc với việc đọc sách, nghiêm túc với cuộc sống, cũng nghiêm túc với người bên cạnh. Một người nghiêm túc, dù kém cũng không thể kém đến đâu.”

Hắn nhìn ta, im lặng rất lâu.

Sau đó hắn vươn tay, nắm lấy tay ta.

Tay hắn rất ấm, đầu ngón tay có lớp chai mỏng, lòng bàn tay khô ráo mà hữu lực.

“Huệ Nương.” Hắn nói, “Quyết định đúng đắn nhất đời này của ta, chính là hôm đó đến nhà nàng cầu thân.”

“Chẳng phải chàng do dự suốt ba ngày sao?”

“…Đó không phải do dự, là đang chuẩn bị sính lễ.”

“Chàng chuẩn bị ba ngày mà chỉ chuẩn bị được một cây trâm bạc và mười lượng bạc?”

“…Nàng có thể đừng phá đám không?”

Ta cười, hắn cũng cười.

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, rơi trên hai bàn tay đang nắm lấy nhau của chúng ta.

28

Rất nhiều năm sau, Thẩm Nghiễn Thanh làm quan đến chức Thị giảng học sĩ Hàn Lâm viện, tòng tứ phẩm.

Không tính là đại quan, nhưng cũng không còn nhỏ nữa.

Ít nhất mỗi khi phụ thân ta ra ngoài, người khác giới thiệu ông, sẽ nói là “nhạc phụ của Thẩm học sĩ”, chứ không phải “Hộ tào tham quân sự Chu Minh Viễn”.

Mỗi lần phụ thân ta được người ta giới thiệu như vậy, biểu cảm trên mặt đều rất vi diệu, vừa kiêu ngạo vừa mất tự nhiên, vừa vui mừng lại vừa ngượng ngùng.