Hôm ấy, lần đầu tiên nồi hoành thánh của ta được bán sạch không còn một chiếc.
Từ đó về sau, ngay cả các chủ thuyền ở bến cũng bắt đầu tìm đến đặt phần trước.
Mỗi lần thuyền cập bờ, đám phu khuân vác thường đồng loạt tan việc. Ta không thể bưng từng bát cho kịp, bèn bảo họ tự mang chậu sứ thô đến mà đựng.
Những ngày ấy, khi trời chưa sáng ta đã thức dậy nhào bột, đêm xuống lại vừa đếm tiền đồng vừa ngủ gục. Lòng bàn tay bị cán xe cọ rách hết lần này đến lần khác, rồi cuối cùng đóng thành một lớp chai cứng.
Một hôm đang thu dọn quầy, ta thoáng thấy một nam nhân đội nón đứng ở đầu ngõ, ánh mắt hắn cứ dừng mãi trên vệt đỏ do chiếc khóa bạc để lại nơi cổ Tuế Ninh.
Ta lập tức đẩy xe vòng qua chợ cá, cố ý len vào nơi mùi tanh nồng nặc để cắt đuôi kẻ ấy.
Về đến nhà, ta chôn chiếc khóa bạc sâu trong tro bếp, còn cuộn giấy mỏng thì định khâu vào chiếc yếm nhỏ của Tuế Ninh.
Thế nhưng mới khâu được hai mũi, ta đã tháo chỉ ra.
Trẻ nhỏ ngày một lớn, quần áo cũ sớm muộn cũng bị bỏ đi, cất ở đó vẫn chẳng thể yên tâm.
Cuối cùng, ta giấu tờ giấy vào nút gỗ rỗng bên trong cây cán bột thường dùng để cán vỏ hoành thánh.
Ai lại nghi ngờ một cây cán bột vừa cũ vừa bám đầy dầu mỡ chứ?
Nhưng ta còn chưa kịp vui mừng được mấy ngày, cây cán bột ấy đã không cánh mà bay.
Hôm đó tan chợ trở về, ta nhìn thấy cửa phòng bị mở toang.
Tấm ván giường đã bị lật tung, tro bếp vương khắp mặt đất, đến cả tã của Tuế Ninh cũng bị người ta rạch nát.
Riêng cây cán bột thì hoàn toàn biến mất.
Hai chân ta bỗng mềm nhũn, chỉ còn biết bám lấy khung cửa mới đứng vững.
Đúng lúc ấy, Đặng bá từ sau bức tường chui ra.
“Đừng gào nữa, thứ ngươi tìm đang ở chỗ ta.”
Ban ngày ông trông thấy hai kẻ lạ mặt lảng vảng quanh nhà, bèn trèo cửa sổ vào trước, lấy đi cây cán bột trông đáng ngờ nhất trong phòng.
“Rốt cuộc ngươi đang giấu thứ tai họa gì vậy?”
“Ta cũng không biết.”
“Không biết mà ngươi hết giấu dưới đế giày, lại chôn trong tro, cuối cùng còn nhét vào khúc gỗ sao?”
“Ta thật sự chẳng biết đó là vật gì.”
Đặng bá trừng ta hồi lâu, sau cùng mới ném cây cán bột trở lại.
“Từ hôm nay, để Tuế Ninh ở nhà ta. Ngươi cứ bế nó đi bán hàng khắp nơi, chẳng khác nào treo biển báo cho thiên hạ biết người của Lục gia đang ở đâu.”
Ta lập tức lắc đầu không chịu.
“Ta không muốn kéo ông vào chuyện này.”
“Ngươi đã kéo ta vào từ lâu rồi.”
Nói đoạn, ông chìa tay bế lấy Tuế Ninh.
Ở trong lòng ta, con bé ngoan ngoãn vô cùng, nhưng vừa sang tay ông đã lập tức nắm c.h.ặ.t chòm râu. Đặng bá đau đến nhăn nhó cả mặt mà vẫn không chịu thả nó xuống.
“Còn biết giật râu người khác, vậy là vẫn khỏe, chưa c.h.ế.t được đâu.”
Từ hôm ấy, ban ngày ta ra bến đò bán hoành thánh, còn Tuế Ninh nằm ngủ trong chiếc giỏ tre đặt ở nhà Đặng bá.
Hôm nào bán khá, ta mua về nửa bộ xương gà.
Hôm nào ế ẩm, ta ăn nốt phần bột gạo con bé bỏ lại.
Ta chưa từng chủ động dò hỏi tin tức của Lục gia dù chỉ một lần.
Bởi vì trong lòng ta thật sự không dám nghe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cho đến ngày thứ ba mươi sáu, Chu đại phu ghé ăn hoành thánh rồi bất chợt hạ giọng:
“Chợ người vừa đưa về một nhóm nữ quyến của phạm quan.”
Chiếc muôi thủng trong tay ta lập tức rơi tõm vào nồi canh đang sôi.
“Trong số họ có người của Lục gia không?”
Chu đại phu chỉ lặng lẽ nhìn ta một thoáng.
“Có Cố thị, cùng trưởng nữ của bà ấy.”
Lục đại nhân hiện bị giam trong chiếu ngục để chờ thẩm xét, còn Lục Hoài Chương đã bị áp theo đoàn lưu đày lên miền bắc.
Chu đại phu chỉ dò hỏi được từng ấy tin tức.
Rốt cuộc họ còn sống hay đã c.h.ế.t, không một ai dám nói chắc.
Đêm hôm đó, ta ngồi đếm tiền hết lượt này đến lượt khác, mãi đến khi bấc nến kết hoa hai lần vẫn chưa chịu dừng.
Tổng cộng có tám lượng bạc cùng một trăm sáu mươi bảy đồng.
Số tiền ấy vốn là chiếc nồi, chiếc xe, bột mì và tiền thuê nhà tháng tới của ta, cũng là đường sống để Tuế Ninh tiếp tục lớn lên.
Nếu đem tất cả đi, ngày mai hai chúng ta chỉ còn cách ngồi đó mà uống gió tây bắc.
Đặng bá gõ mạnh tẩu t.h.u.ố.c xuống mặt bàn.
“Hãy xem như ngươi chưa từng nghe thấy chuyện này.”
Ta vẫn chỉ cúi đầu, không đáp lời.
“Cứu được một đứa trẻ đã là ngươi tận hết tình nghĩa rồi.”
“Ta hiểu.”
“Cố thị vốn là nữ quyến nhà quan, đám buôn người tuyệt đối không ra giá dưới tám lượng. Trưởng nữ của bà ấy còn trẻ, giá tất nhiên càng cao. Chút bạc trong tay ngươi, có đi cũng chẳng làm nên việc gì.”
“Ta biết rồi.”
“Vâng cái gì mà vâng!”
Ta lặng lẽ gói bạc lại rồi giấu vào trong n.g.ự.c áo.
Đặng bá tức giận đến mức chộp lấy cây chổi bên cạnh.
Ta đứng nguyên tại chỗ, không hề né tránh. Ông giơ chổi lên hồi lâu, cuối cùng vẫn chỉ nện mạnh xuống cạnh cửa.
“Hòa nha đầu, mạng người cũng có thân sơ xa gần. Người gần ngươi nhất lúc này là Tuế Ninh.”
Ta cúi xuống nhìn đứa trẻ trong lòng.
Trên đầu con bé vừa nhú lên một lớp tóc tơ mềm mại, ngay cả lúc ngủ cũng không chịu buông vạt áo ta.
“Chính vì vậy, ta càng phải đi.”
“Đó là thứ đạo lý quái lạ gì?”
“Mai sau con bé lớn lên, nếu hỏi mẫu thân cùng tỷ tỷ đang ở đâu, ta không thể nói rằng mình đã dùng mạng của họ để đổi lấy bột gạo nuôi nó.”
Đặng bá nghe xong, cuối cùng không mắng nữa.
Qua một lúc rất lâu, ông mới lấy từ trong người ra một xâu hai trăm đồng.
“Ta cho ngươi vay, tính ba phần lãi.”
“Ông đây là đang cho vay nặng lãi sao?”
“Không muốn vay thì mau cút.”
Từ đó về sau, ngay cả các chủ thuyền ở bến cũng bắt đầu tìm đến đặt phần trước.
Mỗi lần thuyền cập bờ, đám phu khuân vác thường đồng loạt tan việc. Ta không thể bưng từng bát cho kịp, bèn bảo họ tự mang chậu sứ thô đến mà đựng.
Những ngày ấy, khi trời chưa sáng ta đã thức dậy nhào bột, đêm xuống lại vừa đếm tiền đồng vừa ngủ gục. Lòng bàn tay bị cán xe cọ rách hết lần này đến lần khác, rồi cuối cùng đóng thành một lớp chai cứng.
Một hôm đang thu dọn quầy, ta thoáng thấy một nam nhân đội nón đứng ở đầu ngõ, ánh mắt hắn cứ dừng mãi trên vệt đỏ do chiếc khóa bạc để lại nơi cổ Tuế Ninh.
Ta lập tức đẩy xe vòng qua chợ cá, cố ý len vào nơi mùi tanh nồng nặc để cắt đuôi kẻ ấy.
Về đến nhà, ta chôn chiếc khóa bạc sâu trong tro bếp, còn cuộn giấy mỏng thì định khâu vào chiếc yếm nhỏ của Tuế Ninh.
Thế nhưng mới khâu được hai mũi, ta đã tháo chỉ ra.
Trẻ nhỏ ngày một lớn, quần áo cũ sớm muộn cũng bị bỏ đi, cất ở đó vẫn chẳng thể yên tâm.
Cuối cùng, ta giấu tờ giấy vào nút gỗ rỗng bên trong cây cán bột thường dùng để cán vỏ hoành thánh.
Ai lại nghi ngờ một cây cán bột vừa cũ vừa bám đầy dầu mỡ chứ?
Nhưng ta còn chưa kịp vui mừng được mấy ngày, cây cán bột ấy đã không cánh mà bay.
Hôm đó tan chợ trở về, ta nhìn thấy cửa phòng bị mở toang.
Tấm ván giường đã bị lật tung, tro bếp vương khắp mặt đất, đến cả tã của Tuế Ninh cũng bị người ta rạch nát.
Riêng cây cán bột thì hoàn toàn biến mất.
Hai chân ta bỗng mềm nhũn, chỉ còn biết bám lấy khung cửa mới đứng vững.
Đúng lúc ấy, Đặng bá từ sau bức tường chui ra.
“Đừng gào nữa, thứ ngươi tìm đang ở chỗ ta.”
Ban ngày ông trông thấy hai kẻ lạ mặt lảng vảng quanh nhà, bèn trèo cửa sổ vào trước, lấy đi cây cán bột trông đáng ngờ nhất trong phòng.
“Rốt cuộc ngươi đang giấu thứ tai họa gì vậy?”
“Ta cũng không biết.”
“Không biết mà ngươi hết giấu dưới đế giày, lại chôn trong tro, cuối cùng còn nhét vào khúc gỗ sao?”
“Ta thật sự chẳng biết đó là vật gì.”
Đặng bá trừng ta hồi lâu, sau cùng mới ném cây cán bột trở lại.
“Từ hôm nay, để Tuế Ninh ở nhà ta. Ngươi cứ bế nó đi bán hàng khắp nơi, chẳng khác nào treo biển báo cho thiên hạ biết người của Lục gia đang ở đâu.”
Ta lập tức lắc đầu không chịu.
“Ta không muốn kéo ông vào chuyện này.”
“Ngươi đã kéo ta vào từ lâu rồi.”
Nói đoạn, ông chìa tay bế lấy Tuế Ninh.
Ở trong lòng ta, con bé ngoan ngoãn vô cùng, nhưng vừa sang tay ông đã lập tức nắm c.h.ặ.t chòm râu. Đặng bá đau đến nhăn nhó cả mặt mà vẫn không chịu thả nó xuống.
“Còn biết giật râu người khác, vậy là vẫn khỏe, chưa c.h.ế.t được đâu.”
Từ hôm ấy, ban ngày ta ra bến đò bán hoành thánh, còn Tuế Ninh nằm ngủ trong chiếc giỏ tre đặt ở nhà Đặng bá.
Hôm nào bán khá, ta mua về nửa bộ xương gà.
Hôm nào ế ẩm, ta ăn nốt phần bột gạo con bé bỏ lại.
Ta chưa từng chủ động dò hỏi tin tức của Lục gia dù chỉ một lần.
Bởi vì trong lòng ta thật sự không dám nghe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cho đến ngày thứ ba mươi sáu, Chu đại phu ghé ăn hoành thánh rồi bất chợt hạ giọng:
“Chợ người vừa đưa về một nhóm nữ quyến của phạm quan.”
Chiếc muôi thủng trong tay ta lập tức rơi tõm vào nồi canh đang sôi.
“Trong số họ có người của Lục gia không?”
Chu đại phu chỉ lặng lẽ nhìn ta một thoáng.
“Có Cố thị, cùng trưởng nữ của bà ấy.”
Lục đại nhân hiện bị giam trong chiếu ngục để chờ thẩm xét, còn Lục Hoài Chương đã bị áp theo đoàn lưu đày lên miền bắc.
Chu đại phu chỉ dò hỏi được từng ấy tin tức.
Rốt cuộc họ còn sống hay đã c.h.ế.t, không một ai dám nói chắc.
Đêm hôm đó, ta ngồi đếm tiền hết lượt này đến lượt khác, mãi đến khi bấc nến kết hoa hai lần vẫn chưa chịu dừng.
Tổng cộng có tám lượng bạc cùng một trăm sáu mươi bảy đồng.
Số tiền ấy vốn là chiếc nồi, chiếc xe, bột mì và tiền thuê nhà tháng tới của ta, cũng là đường sống để Tuế Ninh tiếp tục lớn lên.
Nếu đem tất cả đi, ngày mai hai chúng ta chỉ còn cách ngồi đó mà uống gió tây bắc.
Đặng bá gõ mạnh tẩu t.h.u.ố.c xuống mặt bàn.
“Hãy xem như ngươi chưa từng nghe thấy chuyện này.”
Ta vẫn chỉ cúi đầu, không đáp lời.
“Cứu được một đứa trẻ đã là ngươi tận hết tình nghĩa rồi.”
“Ta hiểu.”
“Cố thị vốn là nữ quyến nhà quan, đám buôn người tuyệt đối không ra giá dưới tám lượng. Trưởng nữ của bà ấy còn trẻ, giá tất nhiên càng cao. Chút bạc trong tay ngươi, có đi cũng chẳng làm nên việc gì.”
“Ta biết rồi.”
“Vâng cái gì mà vâng!”
Ta lặng lẽ gói bạc lại rồi giấu vào trong n.g.ự.c áo.
Đặng bá tức giận đến mức chộp lấy cây chổi bên cạnh.
Ta đứng nguyên tại chỗ, không hề né tránh. Ông giơ chổi lên hồi lâu, cuối cùng vẫn chỉ nện mạnh xuống cạnh cửa.
“Hòa nha đầu, mạng người cũng có thân sơ xa gần. Người gần ngươi nhất lúc này là Tuế Ninh.”
Ta cúi xuống nhìn đứa trẻ trong lòng.
Trên đầu con bé vừa nhú lên một lớp tóc tơ mềm mại, ngay cả lúc ngủ cũng không chịu buông vạt áo ta.
“Chính vì vậy, ta càng phải đi.”
“Đó là thứ đạo lý quái lạ gì?”
“Mai sau con bé lớn lên, nếu hỏi mẫu thân cùng tỷ tỷ đang ở đâu, ta không thể nói rằng mình đã dùng mạng của họ để đổi lấy bột gạo nuôi nó.”
Đặng bá nghe xong, cuối cùng không mắng nữa.
Qua một lúc rất lâu, ông mới lấy từ trong người ra một xâu hai trăm đồng.
“Ta cho ngươi vay, tính ba phần lãi.”
“Ông đây là đang cho vay nặng lãi sao?”
“Không muốn vay thì mau cút.”