28.
Tôi cùng Quý Thành Ngọc mãi tới tận khuya mới trở về khách điếm.
Vì quá mệt mỏi nên tôi cũng chẳng buồn rửa mặt chải đầu, vừa lăn ra giường đã ngã đầu ngủ thiếp đi.
"Nương t.ử ——"
Bên tai, giọng nói của Quý Thành Ngọc nghe qua rên rỉ vô cùng dịu dàng lại có chút khàn khàn.
Tôi mơ màng mở mắt ra, liền nhìn thấy Quý Thành Ngọc y phục xộc xệch đang tựa sát bên cạnh mình.
Mái tóc dài mượt như dòng thác xõa tung ngẫu hứng. Lớp áo ngủ nửa khép nửa mở, cơ n.g.ự.c săn chắc phập phồng theo từng nhịp thở. Những giọt mồ hôi lấm tấm lăn qua làn da ửng hồng, nương theo đường nhân ngư chảy dài xuống nơi sâu hơn...
Cổ họng tôi bất giác ừng ực một cái: Ôi trời, kích thích thế này sao!
Quý Thành Ngọc tiến lại gần sát tôi, đôi mắt phượng đong đầy ý cười: "Nương t.ử, không tiếp tục sao?"
Tiếp tục... cái gì cơ?
Đầu óc tôi vang lên một tiếng ong. Cúi đầu nhìn lại bản thân, mảnh vải trên người ít đến đáng thương.
"Cầu nương t.ử dủ lòng thương xót." Quý Thành Ngọc vẫn tiếp tục áp sát tới.
Hắn nắm lấy tay tôi, đặt lên bên môi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn. Cảm giác mềm mại ấm áp chân thực đến mức làm người ta ngượng chín cả mặt. Tôi chỉ cảm thấy cả cánh tay tê dại một hồi, những nơi vừa được hắn chạm qua đều nóng bừng như lửa đốt.
Đang định rụt tay lại thì Quý Thành Ngọc lại thay đổi dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời thường ngày, có chút áp đảo cường thế mà tiếp tục nụ hôn.
Từ mu bàn tay cho tới cánh tay, rồi đến bờ vai... Cuối cùng, dán c.h.ặ.t lên bờ môi tôi.
Tôi trợn tròn mắt, nhưng rồi lại không chủ động được mà cất lời đáp lại nụ hôn của hắn.
"Quý Thành Ngọc, anh có thích tôi không?" Tôi hỏi.
Đối phương không lên tiếng trả lời.
Nhưng tôi lại bất ngờ nghe thấy giọng nói của Tiểu Hoàng: "Ta chỉ là đói bụng nên đi tìm cái ăn thôi mà."
Khung cảnh trước mắt không ngừng biến ảo chao đảo. Tôi lắc lắc đầu, đợi đến khi hoàn hồn trở lại...
Mới bàng hoàng phát hiện hai tay mình đang ôm c.h.ặ.t lấy cổ Quý Thành Ngọc, hai chân quấn gắt gao quanh eo hắn.
Hắn đang đứng, một tay bế xốc nâng lấy tôi, tay kia thì xách ngược gáy Tiểu Hoàng.
Thấy tôi bừng tỉnh, Quý Thành Ngọc hướng về phía tôi nở một nụ cười áy náy: "Tiểu Hoàng vô tình bới ra hai lá bùa cầu con, ta đang dạy dỗ lại nó."
Bà cụ coi miếu đưa cho hai lá bùa cầu con hóa ra có giấu huyền cơ bên trong. Nó có thể làm cho người ta rơi vào mê loạn ý loạn tình mê, đắm chìm trong xuân mộng rồi từ đó làm ra những chuyện thuận theo lẽ sinh sôi nếp sống.
Quý Thành Ngọc đặt tôi ngồi xuống, đưa tay b.úng nhẹ vào mũi Tiểu Hoàng: "Sau này không được táy máy động vào đồ đạc lung tung nữa."
Tiểu Hoàng gật đầu lia lịa. Vừa được Quý Thành Ngọc thả ra, Tiểu Hoàng lập tức lao thẳng vào lòng tôi rúc đầu: "Oa, hắn hung dữ quá đi!"
Hiện tại tôi hoàn toàn không dám ngước mắt nhìn Quý Thành Ngọc. Nếu không thì khung cảnh trong giấc mộng ban nãy lại nườm nượp hiện lên trước mắt.
Tôi đỏ gấy cả mặt quay sang mắng Tiểu Hoàng: "Cho đáng đời mày."
Nửa đêm về sau Quý Thành Ngọc không nằm chung giường với tôi nữa. Tôi cũng ngượng ngùng vô cùng, chỉ biết nằm nghiêng quay lưng về phía hắn, mơ mơ màng màng rồi lại thiếp đi.
29.
Vì chưa tìm thấy con yêu tinh còn lại nên tôi và Quý Thành Ngọc tạm thời vẫn chưa thể rời khỏi Song Nguyệt Thành.
Hiện tại manh mối duy nhất chỉ nằm ở chỗ con Thụ Yêu kia.
Con yêu tinh còn lại ngoài việc am hiểu thủy hệ thuật pháp thì khả năng che giấu hơi thở cũng vô cùng cao cường. Tạm thời chúng tôi gọi nó là Thủy Yêu.
Thụ Yêu khai rằng Thủy Yêu vẫn luôn đi vơ vét những thứ gọi là "vợ chồng ân ái".
Tôi hỏi điều kiện thế nào thì được coi là ân ái.
Thụ Yêu nói Thủy Yêu có phương pháp đ.á.n.h giá riêng của nó.
Thủy Yêu lợi dụng lời đồn về linh tuyền để lừa những cặp vợ chồng sốt ruột cầu con tới. Thụ Yêu ra tay bắt sống. Nếu hai vợ chồng nhìn thấy Thụ Yêu mà khi tai họa ập đến không ai bỏ chạy thoát thân một mình thì được tính là ân ái.
Tôi nghe xong mà vô cùng cạn lời.
Thủy Yêu rất thích ẩn mình nơi phố xá sầm uất.
Thụ Yêu thích làm đẹp, Thủy Yêu cũng thường mua son phấn tốt nhất Song Nguyệt Thành mang tặng nó.
Mà loại son phấn tốt nhất Song Nguyệt Thành chính là do "Đào Yêu Các" bán ra.
Tôi và Quý Thành Ngọc phát hiện Đào Yêu Các nằm cách miếu Châu Nương không xa.
Những kẻ đầu tiên tung tin đồn về "linh tuyền" cũng chính là nhóm người như ông từ ở trong miếu Châu Nương.
Thế nhưng chúng tôi đã điều tra kỹ lưỡng, mấy người quản lý trong miếu Châu Nương hoàn toàn là phàm nhân phàm tục. Hơn nữa mối quan hệ giao thiệp của họ cũng vô cùng đơn giản. Lần theo vết dấu điều tra tiếp, những người qua lại với họ cũng đều là người phàm bình thường.
Có điều, hiện tại chúng tôi ở ngoài sáng còn Thủy Yêu lại ở trong tối. Có lẽ đối phương đã sớm có sự chuẩn bị.
Suốt hai ngày trời chẳng thu hoạch được gì.
Tôi chậm rãi gắp từng viên chả cá trong bát đưa vào miệng: "Quý Thành Ngọc, anh mau nghĩ cách đi chứ, bằng không lại có thêm người gặp họa đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quý Thành Ngọc gật đầu: "Cô nương có biết Thủy Yêu thu thập trái tim phàm nhân để làm gì không?"
Làm sao tôi mà biết được cơ chứ.
Thế là tôi lắc đầu.
Quý Thành Ngọc lấy ra một cuốn sách ghi chép chuyện kỳ dị:
"Ta cũng đột nhiên nhớ ra, sư phụ từng kể cho ta nghe một câu chuyện.
Vào khoảng vài trăm năm trước có một vị bạo quân. Hắn đem lòng yêu thương một người phụ nữ nhưng cưỡng cầu không được, từ đó sinh ra oán hận những cặp đôi có tình trong thiên hạ.
Bất kể là cặp vợ chồng ân ái nào được dân gian truyền tụng là giai thoại, đều bị hắn triệu vào cung rồi tống vào lò luyện.
Số người vô tội bị g.i.ế.c c.h.ế.t ngày một nhiều, sự việc truyền ra dân gian khiến bách tính lập tức nổi dậy khởi nghĩa.
Thư Sách
Về sau bạo quân bị tiêu diệt. Mọi người mở lò luyện trong cung ra xem thì bất ngờ phát hiện bên trong có những viên đá quý màu đỏ m.á.u trong suốt.
Người ta liền đồn rằng, đó chính là do tâm huyết của những kẻ yêu nhau luyện hóa thành. Mài thành bột rồi dùng m.á.u ở tim làm dẫn cho người mình yêu uống vào thì có thể giữ cho đối phương một lòng trung trinh không bao giờ đổi thay."
Thấy tôi nghe đến ngẩn ngơ mê mẩn, Quý Thành Ngọc lại mỉm cười: "Toàn là thêu dệt cả thôi. Sự thật là khi triều đại sắp sụp đổ, trọng thần muốn mưu phản.
Quyến thuộc của vị trọng thần đó bị giữ trong hoàng cung làm con chất. Vợ của ông không muốn phu quân bị phân tâm nên đã tự mình gieo mình vào lò luyện.
Sau này vị thần t.ử đó đ.á.n.h chiếm được hoàng cung, lên ngôi hoàng đế rồi ném thanh bội kiếm của mình vào lò luyện để chôn cùng.
Trên chuôi kiếm có đính đá quý. Thương nhân buôn đá quý vì muốn bán được giá cao nên mới bịa đặt ra câu chuyện ấy mà thôi."
Quý Thành Ngọc nói xong thì bát chả cá của tôi cũng vừa vặn ăn hết.
Lau lau miệng, tôi cảm thấy có chút bất bình khó chịu: "Vợ ông ta dâng hiến cả tính mạng để giúp ông ta thành tựu bá nghiệp, thế mà người đàn ông đó chỉ dùng một thanh bội kiếm để chôn cùng thôi sao?"
Câu hỏi này Quý Thành Ngọc thật sự khó trả lời.
Hắn rót cho tôi một chén trà, bảo tôi bớt giận.
Tôi bình tâm lại, nhớ lại câu chuyện Quý Thành Ngọc vừa kể ban nãy: "Cho nên Thủy Yêu cũng có người trong lòng, muốn dùng phương pháp này để có được một tình yêu kiên định không bao giờ lay chuyển sao?"
Quý Thành Ngọc gật đầu.
Tôi thật sự rất muốn đảo mắt coi thường: "Đúng là luyến ái não, hại người không hề nhẹ chút nào."
Từ ngữ mới mẻ lại một lần nữa chạm đến vùng mù kiến thức của Quý Thành Ngọc.
Tôi đành giải thích sơ qua một chút.
Quý Thành Ngọc mới hiểu được ý nghĩa của từ "luyến ái não".
Hắn nói với tôi: "Thủy Yêu chưa chắc đã thật sự yêu đối phương. Chấp niệm của yêu vật không phải thứ con người có thể tưởng tượng được.
Nó chẳng qua là xem đối phương như đồ vật thuộc sở hữu của riêng mình. Không có được thì bằng mọi giá, trăm phương ngàn kế cũng phải chiếm đoạt bằng bằng được."
30.
Luyện hóa trái tim người phàm, ngọn lửa thông thường không thể làm được, vả lại xung quanh sẽ có quạ đen tụ tập. Kẻ ăn tim người, trong thời gian ngắn quanh thân cũng sẽ thu hút đàn quạ.
Quý Thành Ngọc gọi Tiểu Hắc ra, bảo nó đi thăm hỏi đồng loại.
Hai ngày nay tôi thật sự có chút mệt mỏi nên ở lại khách điếm nghỉ ngơi, tiện thể sai Quý Thành Ngọc đi mua ít đồ ăn ngon.
Trong khách điếm chỉ còn lại tôi và Tiểu Hoàng.
Vô tình nhìn thấy chiếc áo dính m.á.u Quý Thành Ngọc thay ra, tôi nửa như cằn nhằn nửa như nghi hoặc: "Sao cảm giác tu vi của Quý Thành Ngọc lại giảm sút thế nhỉ? Trước đây anh ấy đâu có dễ bị thương như vậy."
Tiểu Hoàng đang ôm miếng thịt khô gặm ngon lành, nghe vậy liền vội vàng nuốt chửng đồ ăn trong miệng xuống bụng: "Ngươi cũng không biết sao?"
"Biết cái gì?" Tôi đầy bụng nghi vấn.
"Quý thiên sư đang dùng tu vi của mình để áp chế yêu lực trong cơ thể ngươi đấy."
Tiểu Hoàng không ngừng nhai nhai nhai rồi nói tiếp: "Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, yêu lực trên người ngươi đột nhiên mất kiểm soát bộc phát dữ dội, cái uy áp đó làm ta cứ tưởng là đại yêu mấy ngàn năm cơ đấy!
Ngươi lúc đó giống như phát ma, dáng vẻ điên loạn. Quý thiên sư phải liên tục truyền linh khí cho ngươi để trấn an. Áp chế lượng yêu lực ngang ngửa đại yêu ngàn năm, ngươi nghĩ xem huynh ấy phải hao phí biết bao nhiêu tu vi?"
Tôi ngẩn người.
Những điều này, anh ấy chưa từng nói rõ với tôi bao giờ.
Tiểu Hoàng càng nói càng hăng hái: "Hơn nữa huynh ấy còn chia sẻ với ngươi ——"
Lời còn chưa nói xong, Tiểu Hắc đã vỗ cánh phạch phạch bay trở về.
"Mệt c.h.ế.t mất, mệt c.h.ế.t mất!" Nó oai oái kêu lên, "Có ai quan tâm đến con chim này một chút không?"
Tôi thu hồi suy nghĩ, khen ngợi nó một trận nức nở rồi thưởng cho hai hạt quả hạch giòn rụm.
Tiểu Hắc mới khoái chí hếch mũi nói: "Ở phía tây thành Tưởng gia, có một vị tiểu thư ốm yếu cách đây không lâu đã qua đời vì bệnh. Theo lời bọn đàn em của ta, trên người cô ta thỉnh thoảng lại tỏa ra mùi thơm kỳ lạ, rất thu hút lũ chim ch.óc. Còn nơi luyện tâm, có lẽ là tiệm rèn gần miếu Châu Nương ở phía đông thành."
Tiệm rèn phía đông thành có địa hỏa rèn đao.
Khớp rồi.
Tôi cùng Quý Thành Ngọc mãi tới tận khuya mới trở về khách điếm.
Vì quá mệt mỏi nên tôi cũng chẳng buồn rửa mặt chải đầu, vừa lăn ra giường đã ngã đầu ngủ thiếp đi.
"Nương t.ử ——"
Bên tai, giọng nói của Quý Thành Ngọc nghe qua rên rỉ vô cùng dịu dàng lại có chút khàn khàn.
Tôi mơ màng mở mắt ra, liền nhìn thấy Quý Thành Ngọc y phục xộc xệch đang tựa sát bên cạnh mình.
Mái tóc dài mượt như dòng thác xõa tung ngẫu hứng. Lớp áo ngủ nửa khép nửa mở, cơ n.g.ự.c săn chắc phập phồng theo từng nhịp thở. Những giọt mồ hôi lấm tấm lăn qua làn da ửng hồng, nương theo đường nhân ngư chảy dài xuống nơi sâu hơn...
Cổ họng tôi bất giác ừng ực một cái: Ôi trời, kích thích thế này sao!
Quý Thành Ngọc tiến lại gần sát tôi, đôi mắt phượng đong đầy ý cười: "Nương t.ử, không tiếp tục sao?"
Tiếp tục... cái gì cơ?
Đầu óc tôi vang lên một tiếng ong. Cúi đầu nhìn lại bản thân, mảnh vải trên người ít đến đáng thương.
"Cầu nương t.ử dủ lòng thương xót." Quý Thành Ngọc vẫn tiếp tục áp sát tới.
Hắn nắm lấy tay tôi, đặt lên bên môi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn. Cảm giác mềm mại ấm áp chân thực đến mức làm người ta ngượng chín cả mặt. Tôi chỉ cảm thấy cả cánh tay tê dại một hồi, những nơi vừa được hắn chạm qua đều nóng bừng như lửa đốt.
Đang định rụt tay lại thì Quý Thành Ngọc lại thay đổi dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời thường ngày, có chút áp đảo cường thế mà tiếp tục nụ hôn.
Từ mu bàn tay cho tới cánh tay, rồi đến bờ vai... Cuối cùng, dán c.h.ặ.t lên bờ môi tôi.
Tôi trợn tròn mắt, nhưng rồi lại không chủ động được mà cất lời đáp lại nụ hôn của hắn.
"Quý Thành Ngọc, anh có thích tôi không?" Tôi hỏi.
Đối phương không lên tiếng trả lời.
Nhưng tôi lại bất ngờ nghe thấy giọng nói của Tiểu Hoàng: "Ta chỉ là đói bụng nên đi tìm cái ăn thôi mà."
Khung cảnh trước mắt không ngừng biến ảo chao đảo. Tôi lắc lắc đầu, đợi đến khi hoàn hồn trở lại...
Mới bàng hoàng phát hiện hai tay mình đang ôm c.h.ặ.t lấy cổ Quý Thành Ngọc, hai chân quấn gắt gao quanh eo hắn.
Hắn đang đứng, một tay bế xốc nâng lấy tôi, tay kia thì xách ngược gáy Tiểu Hoàng.
Thấy tôi bừng tỉnh, Quý Thành Ngọc hướng về phía tôi nở một nụ cười áy náy: "Tiểu Hoàng vô tình bới ra hai lá bùa cầu con, ta đang dạy dỗ lại nó."
Bà cụ coi miếu đưa cho hai lá bùa cầu con hóa ra có giấu huyền cơ bên trong. Nó có thể làm cho người ta rơi vào mê loạn ý loạn tình mê, đắm chìm trong xuân mộng rồi từ đó làm ra những chuyện thuận theo lẽ sinh sôi nếp sống.
Quý Thành Ngọc đặt tôi ngồi xuống, đưa tay b.úng nhẹ vào mũi Tiểu Hoàng: "Sau này không được táy máy động vào đồ đạc lung tung nữa."
Tiểu Hoàng gật đầu lia lịa. Vừa được Quý Thành Ngọc thả ra, Tiểu Hoàng lập tức lao thẳng vào lòng tôi rúc đầu: "Oa, hắn hung dữ quá đi!"
Hiện tại tôi hoàn toàn không dám ngước mắt nhìn Quý Thành Ngọc. Nếu không thì khung cảnh trong giấc mộng ban nãy lại nườm nượp hiện lên trước mắt.
Tôi đỏ gấy cả mặt quay sang mắng Tiểu Hoàng: "Cho đáng đời mày."
Nửa đêm về sau Quý Thành Ngọc không nằm chung giường với tôi nữa. Tôi cũng ngượng ngùng vô cùng, chỉ biết nằm nghiêng quay lưng về phía hắn, mơ mơ màng màng rồi lại thiếp đi.
29.
Vì chưa tìm thấy con yêu tinh còn lại nên tôi và Quý Thành Ngọc tạm thời vẫn chưa thể rời khỏi Song Nguyệt Thành.
Hiện tại manh mối duy nhất chỉ nằm ở chỗ con Thụ Yêu kia.
Con yêu tinh còn lại ngoài việc am hiểu thủy hệ thuật pháp thì khả năng che giấu hơi thở cũng vô cùng cao cường. Tạm thời chúng tôi gọi nó là Thủy Yêu.
Thụ Yêu khai rằng Thủy Yêu vẫn luôn đi vơ vét những thứ gọi là "vợ chồng ân ái".
Tôi hỏi điều kiện thế nào thì được coi là ân ái.
Thụ Yêu nói Thủy Yêu có phương pháp đ.á.n.h giá riêng của nó.
Thủy Yêu lợi dụng lời đồn về linh tuyền để lừa những cặp vợ chồng sốt ruột cầu con tới. Thụ Yêu ra tay bắt sống. Nếu hai vợ chồng nhìn thấy Thụ Yêu mà khi tai họa ập đến không ai bỏ chạy thoát thân một mình thì được tính là ân ái.
Tôi nghe xong mà vô cùng cạn lời.
Thủy Yêu rất thích ẩn mình nơi phố xá sầm uất.
Thụ Yêu thích làm đẹp, Thủy Yêu cũng thường mua son phấn tốt nhất Song Nguyệt Thành mang tặng nó.
Mà loại son phấn tốt nhất Song Nguyệt Thành chính là do "Đào Yêu Các" bán ra.
Tôi và Quý Thành Ngọc phát hiện Đào Yêu Các nằm cách miếu Châu Nương không xa.
Những kẻ đầu tiên tung tin đồn về "linh tuyền" cũng chính là nhóm người như ông từ ở trong miếu Châu Nương.
Thế nhưng chúng tôi đã điều tra kỹ lưỡng, mấy người quản lý trong miếu Châu Nương hoàn toàn là phàm nhân phàm tục. Hơn nữa mối quan hệ giao thiệp của họ cũng vô cùng đơn giản. Lần theo vết dấu điều tra tiếp, những người qua lại với họ cũng đều là người phàm bình thường.
Có điều, hiện tại chúng tôi ở ngoài sáng còn Thủy Yêu lại ở trong tối. Có lẽ đối phương đã sớm có sự chuẩn bị.
Suốt hai ngày trời chẳng thu hoạch được gì.
Tôi chậm rãi gắp từng viên chả cá trong bát đưa vào miệng: "Quý Thành Ngọc, anh mau nghĩ cách đi chứ, bằng không lại có thêm người gặp họa đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quý Thành Ngọc gật đầu: "Cô nương có biết Thủy Yêu thu thập trái tim phàm nhân để làm gì không?"
Làm sao tôi mà biết được cơ chứ.
Thế là tôi lắc đầu.
Quý Thành Ngọc lấy ra một cuốn sách ghi chép chuyện kỳ dị:
"Ta cũng đột nhiên nhớ ra, sư phụ từng kể cho ta nghe một câu chuyện.
Vào khoảng vài trăm năm trước có một vị bạo quân. Hắn đem lòng yêu thương một người phụ nữ nhưng cưỡng cầu không được, từ đó sinh ra oán hận những cặp đôi có tình trong thiên hạ.
Bất kể là cặp vợ chồng ân ái nào được dân gian truyền tụng là giai thoại, đều bị hắn triệu vào cung rồi tống vào lò luyện.
Số người vô tội bị g.i.ế.c c.h.ế.t ngày một nhiều, sự việc truyền ra dân gian khiến bách tính lập tức nổi dậy khởi nghĩa.
Thư Sách
Về sau bạo quân bị tiêu diệt. Mọi người mở lò luyện trong cung ra xem thì bất ngờ phát hiện bên trong có những viên đá quý màu đỏ m.á.u trong suốt.
Người ta liền đồn rằng, đó chính là do tâm huyết của những kẻ yêu nhau luyện hóa thành. Mài thành bột rồi dùng m.á.u ở tim làm dẫn cho người mình yêu uống vào thì có thể giữ cho đối phương một lòng trung trinh không bao giờ đổi thay."
Thấy tôi nghe đến ngẩn ngơ mê mẩn, Quý Thành Ngọc lại mỉm cười: "Toàn là thêu dệt cả thôi. Sự thật là khi triều đại sắp sụp đổ, trọng thần muốn mưu phản.
Quyến thuộc của vị trọng thần đó bị giữ trong hoàng cung làm con chất. Vợ của ông không muốn phu quân bị phân tâm nên đã tự mình gieo mình vào lò luyện.
Sau này vị thần t.ử đó đ.á.n.h chiếm được hoàng cung, lên ngôi hoàng đế rồi ném thanh bội kiếm của mình vào lò luyện để chôn cùng.
Trên chuôi kiếm có đính đá quý. Thương nhân buôn đá quý vì muốn bán được giá cao nên mới bịa đặt ra câu chuyện ấy mà thôi."
Quý Thành Ngọc nói xong thì bát chả cá của tôi cũng vừa vặn ăn hết.
Lau lau miệng, tôi cảm thấy có chút bất bình khó chịu: "Vợ ông ta dâng hiến cả tính mạng để giúp ông ta thành tựu bá nghiệp, thế mà người đàn ông đó chỉ dùng một thanh bội kiếm để chôn cùng thôi sao?"
Câu hỏi này Quý Thành Ngọc thật sự khó trả lời.
Hắn rót cho tôi một chén trà, bảo tôi bớt giận.
Tôi bình tâm lại, nhớ lại câu chuyện Quý Thành Ngọc vừa kể ban nãy: "Cho nên Thủy Yêu cũng có người trong lòng, muốn dùng phương pháp này để có được một tình yêu kiên định không bao giờ lay chuyển sao?"
Quý Thành Ngọc gật đầu.
Tôi thật sự rất muốn đảo mắt coi thường: "Đúng là luyến ái não, hại người không hề nhẹ chút nào."
Từ ngữ mới mẻ lại một lần nữa chạm đến vùng mù kiến thức của Quý Thành Ngọc.
Tôi đành giải thích sơ qua một chút.
Quý Thành Ngọc mới hiểu được ý nghĩa của từ "luyến ái não".
Hắn nói với tôi: "Thủy Yêu chưa chắc đã thật sự yêu đối phương. Chấp niệm của yêu vật không phải thứ con người có thể tưởng tượng được.
Nó chẳng qua là xem đối phương như đồ vật thuộc sở hữu của riêng mình. Không có được thì bằng mọi giá, trăm phương ngàn kế cũng phải chiếm đoạt bằng bằng được."
30.
Luyện hóa trái tim người phàm, ngọn lửa thông thường không thể làm được, vả lại xung quanh sẽ có quạ đen tụ tập. Kẻ ăn tim người, trong thời gian ngắn quanh thân cũng sẽ thu hút đàn quạ.
Quý Thành Ngọc gọi Tiểu Hắc ra, bảo nó đi thăm hỏi đồng loại.
Hai ngày nay tôi thật sự có chút mệt mỏi nên ở lại khách điếm nghỉ ngơi, tiện thể sai Quý Thành Ngọc đi mua ít đồ ăn ngon.
Trong khách điếm chỉ còn lại tôi và Tiểu Hoàng.
Vô tình nhìn thấy chiếc áo dính m.á.u Quý Thành Ngọc thay ra, tôi nửa như cằn nhằn nửa như nghi hoặc: "Sao cảm giác tu vi của Quý Thành Ngọc lại giảm sút thế nhỉ? Trước đây anh ấy đâu có dễ bị thương như vậy."
Tiểu Hoàng đang ôm miếng thịt khô gặm ngon lành, nghe vậy liền vội vàng nuốt chửng đồ ăn trong miệng xuống bụng: "Ngươi cũng không biết sao?"
"Biết cái gì?" Tôi đầy bụng nghi vấn.
"Quý thiên sư đang dùng tu vi của mình để áp chế yêu lực trong cơ thể ngươi đấy."
Tiểu Hoàng không ngừng nhai nhai nhai rồi nói tiếp: "Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, yêu lực trên người ngươi đột nhiên mất kiểm soát bộc phát dữ dội, cái uy áp đó làm ta cứ tưởng là đại yêu mấy ngàn năm cơ đấy!
Ngươi lúc đó giống như phát ma, dáng vẻ điên loạn. Quý thiên sư phải liên tục truyền linh khí cho ngươi để trấn an. Áp chế lượng yêu lực ngang ngửa đại yêu ngàn năm, ngươi nghĩ xem huynh ấy phải hao phí biết bao nhiêu tu vi?"
Tôi ngẩn người.
Những điều này, anh ấy chưa từng nói rõ với tôi bao giờ.
Tiểu Hoàng càng nói càng hăng hái: "Hơn nữa huynh ấy còn chia sẻ với ngươi ——"
Lời còn chưa nói xong, Tiểu Hắc đã vỗ cánh phạch phạch bay trở về.
"Mệt c.h.ế.t mất, mệt c.h.ế.t mất!" Nó oai oái kêu lên, "Có ai quan tâm đến con chim này một chút không?"
Tôi thu hồi suy nghĩ, khen ngợi nó một trận nức nở rồi thưởng cho hai hạt quả hạch giòn rụm.
Tiểu Hắc mới khoái chí hếch mũi nói: "Ở phía tây thành Tưởng gia, có một vị tiểu thư ốm yếu cách đây không lâu đã qua đời vì bệnh. Theo lời bọn đàn em của ta, trên người cô ta thỉnh thoảng lại tỏa ra mùi thơm kỳ lạ, rất thu hút lũ chim ch.óc. Còn nơi luyện tâm, có lẽ là tiệm rèn gần miếu Châu Nương ở phía đông thành."
Tiệm rèn phía đông thành có địa hỏa rèn đao.
Khớp rồi.