Nơi Bắt Đầu Hạnh Phúc

Chương 8: Khó Khăn Bắt Đầu

Bầu trời u ám như báo hiệu một ngày không thuận lợi. Lâm Thiên và Mai Tâm đứng bên mảnh đất vừa được chuẩn bị, ánh mắt đầy quyết tâm nhưng lòng vẫn nặng trĩu lo âu. Họ đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho kế hoạch trồng trọt, nhưng thời tiết lại như một kẻ thù không thể đoán trước.

“Chúng ta phải bắt đầu ngay hôm nay, Thiên,” Tâm nói, đôi mắt to tròn ánh lên sự kiên quyết. “Nếu không, sẽ không kịp nữa đâu.”

Thiên gật đầu, nhưng không giấu được vẻ băn khoăn. “Em có thấy bầu trời như thế này không? Có thể sẽ có mưa lớn.”

Tâm khẽ mỉm cười, sự tự tin của cô như một ánh sáng trong đêm tối. “Nhưng em có thể cảm nhận được thời tiết. Nếu chúng ta làm nhanh, có thể sẽ kịp.”

“Được rồi, hãy bắt tay vào việc,” Thiên đáp, ánh mắt sáng lên khi thấy sự quyết tâm của Tâm. Họ bắt đầu gieo hạt, từng bước chân, từng động tác đều chứa đựng hy vọng cho tương lai.

Nhưng chẳng bao lâu sau, những đám mây đen cuồn cuộn kéo đến. Thiên ngước lên, lo lắng hiện rõ trên gương mặt. “Tâm, có thể chúng ta phải dừng lại.”

“Không! Chúng ta phải nhanh lên!” Tâm thúc giục, đôi tay cô vẫn không ngừng làm việc. “Em cảm thấy thời tiết sẽ không tệ đến mức đó.”

Cơn gió lạnh thổi qua, làm rùng mình cả hai. Thiên nhìn Tâm, thấy sự kiên trì trong đôi mắt cô. Anh quyết định không làm cô thất vọng. Họ cùng nhau gieo hạt, từng giọt mồ hôi rơi xuống đất.

Mưa bắt đầu rơi, nhưng Tâm vẫn không dừng lại. “Chúng ta sắp xong rồi!” cô nói, giọng đầy sức sống.

“Em thật sự tin vào khả năng của mình?” Thiên hỏi, giọng vẫn có chút nghi ngờ.

“Tin đi, Thiên. Mọi thứ sẽ ổn thôi,” Tâm khẳng định.

Nhưng mưa nhanh chóng trở thành bão, từng cơn gió mạnh thổi qua, cuốn đi những hạt giống mà họ vừa gieo. Thiên nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng đau như cắt. “Tâm, chúng ta không thể tiếp tục nữa.”

Tâm ngẩng đầu, nước mắt lăn dài trên má. “Không thể như vậy! Chúng ta đã cố gắng rất nhiều!”

“Chúng ta phải tìm nơi trú ẩn,” Thiên nói, nắm lấy tay Tâm, kéo cô chạy về phía một cái cây lớn gần đó.

Khi cả hai tìm được chỗ ẩn náu, Tâm vẫn không ngừng lo lắng. “Nếu những hạt giống bị cuốn trôi, mọi thứ sẽ lại bắt đầu từ con số không.”

Thiên quay sang nhìn cô, sự kiên định trong ánh mắt đã quay trở lại. “Chúng ta sẽ không từ bỏ. Nếu cần, chúng ta sẽ gieo lại từ đầu.”

“Nhưng thời tiết không ủng hộ,” Tâm nói, giọng đầy thất vọng.

“Em có khả năng tiên đoán thời tiết. Hãy sử dụng nó,” Thiên khuyến khích.

Tâm hít một hơi thật sâu, cố gắng lắng nghe tiếng gió, tiếng mưa. “Em cảm thấy, chỉ cần cơn bão này qua đi, sẽ có một khoảng thời gian yên tĩnh. Nếu chúng ta chuẩn bị tốt, có thể sẽ có cơ hội.”

“Vậy chúng ta cần lên kế hoạch ngay bây giờ,” Thiên nói, ánh mắt rực sáng. “Chúng ta sẽ không để mọi nỗ lực bị lãng phí.”

Khi cơn bão dần suy yếu, Tâm và Thiên trở lại mảnh đất của mình. Cảnh tượng trước mắt thật thê thảm. Những hạt giống đã bị cuốn đi, đất đai bị xói mòn. Tâm quỳ xuống, lòng trĩu nặng. “Tất cả đã mất.”Thiên ngồi xuống bên cạnh cô, đặt tay lên vai. “Chúng ta có thể bắt đầu lại. Chúng ta sẽ gieo lại từ đầu.”

“Nhưng chúng ta cần nhiều hạt giống hơn. Và nếu mưa tiếp tục, chúng ta sẽ lại thất bại,” Tâm thở dài.

“Đừng lo lắng. Huy Hoàng có thể giúp chúng ta,” Thiên nói. “Anh ấy có thể tìm kiếm nguồn cung cấp tốt hơn.”

“Đúng rồi,” Tâm hồi phục lại tinh thần. “Chúng ta cần phải hành động ngay.”

Họ trở về làng, tâm trạng nặng nề nhưng vẫn tràn đầy quyết tâm. Huy Hoàng đang ở quán trà, bàn bạc với một số nông dân khác. Thiên đi thẳng đến bên anh, “Huy Hoàng, chúng ta cần hạt giống. Có thể giúp chúng tôi không?”

“Đương nhiên rồi. Tôi biết một nơi cung cấp hạt giống chất lượng,” Huy Hoàng đáp, ánh mắt anh đầy quyết đoán. “Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh.”

“Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ,” Tâm khẩn trương.

Huy Hoàng gật đầu, cùng họ bước ra ngoài. Trời đã tạnh mưa, nhưng không khí vẫn nặng nề như một lời cảnh báo. Họ đến nơi cung cấp hạt giống, nhưng không khí không còn thoải mái như trước.

“Có chuyện gì vậy?” Thiên hỏi, khi thấy người cung cấp hạt giống tỏ ra lo lắng.

“Nghe nói có một thương nhân đang tìm kiếm hạt giống hiếm. Hắn ta có thể sẽ không để chúng tôi cung cấp cho bạn,” người cung cấp nói, ánh mắt ngập ngừng.

“Chúng ta không thể để hắn ta ngăn cản,” Tâm khẳng định. “Chúng ta phải tìm cách lấy hạt giống trước khi hắn ta đến.”

“Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ ước mơ này,” Thiên nói, lòng dâng lên sự quyết tâm.

Khi họ chuẩn bị rời đi, một bóng người quen thuộc xuất hiện. Đinh Phú, với nụ cười nham hiểm, đứng ở cửa. “Chào các bạn. Có vẻ như các bạn đang tìm kiếm điều gì đó.”

“Chúng tôi chỉ đang cần hạt giống,” Thiên nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Thật trùng hợp, tôi cũng đang tìm kiếm hạt giống. Nhưng không phải loại bình thường,” Đinh Phú đáp, ánh mắt lấp lánh.

“Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của ông,” Tâm lạnh lùng. “Chúng tôi sẽ tự lo.”

“Thế thì tốt, nhưng hãy cẩn thận. Thế giới này không dễ dàng như các bạn nghĩ,” Đinh Phú nói rồi quay đi, để lại sự lo lắng trong lòng họ.

Tâm siết chặt tay Thiên. “Hắn ta không thể cản trở chúng ta. Chúng ta sẽ không để hắn ta thắng.”

“Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn,” Thiên khẳng định.

Họ rời khỏi nơi cung cấp hạt giống, lòng tràn đầy quyết tâm. Mặc dù khó khăn còn nhiều, nhưng tình bạn và lòng kiên trì sẽ là sức mạnh giúp họ vượt qua tất cả. Giấc mơ về hạnh phúc vẫn đang ở phía trước, chờ đón họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn