“Chúng ta phải bắt đầu từ đâu?” Cường hỏi, ánh mắt lo lắng nhìn các bạn.
“Chúng ta cần tìm hiểu về những người đã từng biến mất liên quan đến Không Gian Chủ Thần,” Tuấn nói, giọng điệu quyết tâm. “Có thể họ đã để lại manh mối gì đó.”
“Đúng rồi,” Linh gật đầu, “Có thể họ đã tìm ra cách để thoát khỏi hoặc ít nhất là biết điều gì đang xảy ra.”
Hương bật máy tính xách tay của mình, nhanh chóng tìm kiếm thông tin. “Tôi sẽ tìm kiếm những báo cáo về những người mất tích trong khu vực này trong những năm qua.”
Mọi người im lặng, chỉ nghe tiếng gõ phím vang lên. Từng giây phút trôi qua như kéo dài thêm sự hồi hộp trong lòng họ. Mỗi người đều đắm chìm trong những suy nghĩ riêng, nhưng đều hướng về một mục tiêu chung.
“Có đây!” Hương bỗng hô lên, làm mọi người giật mình. “Tôi tìm thấy một danh sách những người đã biến mất. Một số người đã được nhìn thấy lần cuối tại những địa điểm kỳ lạ, như một quán cà phê cũ hay một công viên ma.”
“Quán cà phê cũ?” Cường nhướng mày. “Có vẻ như chúng ta nên đến đó.”
“Không chỉ có vậy,” Hương nói tiếp, “Còn một người tên là Trần Minh Hòa, anh ta là người sống sót sau một trận chiến với kẻ thao túng tâm trí. Anh ấy có thể biết điều gì đó.”
“Chúng ta phải tìm anh ta,” Linh thêm vào, “Nếu anh ta đã vượt qua được, có thể anh ấy sẽ có cách giúp chúng ta.”
“Nhưng làm thế nào để liên lạc với anh ta?” Cường hỏi, vẻ mặt vẫn còn hoài nghi.
“Chúng ta sẽ đi đến quán cà phê đó và hy vọng gặp được anh ấy,” Tuấn nói, ánh mắt kiên định. “Nếu anh ấy không đến, ít nhất chúng ta có thể tìm hiểu thêm về những gì đã xảy ra ở đây.”
Khi cả nhóm chuẩn bị rời đi, Tuấn cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. Họ không chỉ đi tìm một người, mà là tìm kiếm sự thật, và có thể, đối mặt với những cơn ác mộng chưa từng thấy.
Quán cà phê cũ nằm ở một góc phố nhỏ, ánh đèn vàng nhấp nháy trong đêm tối. Không khí bên trong mang lại cảm giác ấm áp, nhưng cái lạnh vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm trí họ. Họ chọn một bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra bên ngoài.
“Chúng ta sẽ đợi,” Hương nói, tựa lưng vào ghế. “Nếu Minh Hòa đến, chúng ta sẽ hỏi thẳng.”
“Có thể anh ấy sẽ không đến,” Cường lẩm bẩm, “Có khi anh ấy sợ hãi không dám xuất hiện.”“Chúng ta phải tin rằng anh ấy sẽ đến,” Linh trấn an, “Nếu không, chúng ta cũng sẽ có được những thông tin khác.”
Thời gian trôi qua chậm chạp. Họ nhìn nhau, sự hồi hộp trong ánh mắt mỗi người ngày càng rõ ràng. Một giờ trôi qua, rồi hai giờ, nhưng vẫn không có dấu hiệu của Minh Hòa.
“Có lẽ chúng ta nên đi tìm anh ấy,” Tuấn quyết định, đứng dậy. “Nếu không có gì, chúng ta sẽ quay lại.”
Vừa bước ra ngoài, họ bỗng nghe thấy tiếng bước chân. Một người đàn ông cao, gầy gò xuất hiện từ bóng tối, khuôn mặt nghiêm nghị. Ánh mắt sắc lạnh của anh ta nhìn chăm chăm về phía nhóm.
“Các bạn là những người đã tìm kiếm tôi?” Anh ta hỏi, giọng điệu lạnh lùng.
“Đúng vậy,” Tuấn đáp, cảm giác hồi hộp như đang tăng lên từng giây. “Chúng tôi muốn biết về Minh Nhật.”
Người đàn ông nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo. “Nếu các bạn thực sự muốn biết, hãy chuẩn bị tinh thần. Chuyện này không đơn giản như các bạn nghĩ.”
“Chúng tôi đã trải qua nhiều điều tồi tệ rồi,” Hương nói, ánh mắt kiên định. “Hãy cho chúng tôi biết.”
“Thật vậy sao? Hãy nhớ, không có gì là miễn phí trong thế giới này,” anh ta nói, bắt đầu kể lại những câu chuyện rùng rợn về những gì đã xảy ra trong Không Gian Chủ Thần.
Mỗi từ của anh ta như một nhát dao cắt vào lòng họ. Những hình ảnh kinh hoàng, những cái chết đau đớn, và những bí mật đen tối bắt đầu lộ ra. Tuấn cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy không lối thoát. Bóng đen trong giấc mơ của anh bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết.
“Nhưng có một cách,” người đàn ông nói, ánh mắt anh ta chợt ánh lên sự hy vọng. “Nếu các bạn muốn chiến đấu, tôi có thể giúp. Nhưng trước tiên, các bạn phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình.”
Cả nhóm nhìn nhau, không biết phải làm gì. Những gì họ vừa nghe khiến lòng họ dâng lên nỗi sợ hãi, nhưng cũng là một tia hy vọng.
“Chúng tôi sẵn sàng,” Tuấn nói, quyết tâm dâng trào trong anh. “Hãy cho chúng tôi biết cách.”
“Điều đó tốt,” người đàn ông gật đầu. “Nhưng hãy nhớ, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Và nếu các bạn muốn thoát khỏi những cơn ác mộng này, hãy chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.”
Khi cuộc gặp kết thúc, Tuấn cảm thấy một cảm giác mơ hồ bao trùm. Họ đã bước chân vào một hành trình mới, nhưng không biết rằng bóng đen vẫn đang chờ đợi họ, sẵn sàng tung ra những cơn ác mộng tồi tệ nhất mà họ chưa từng tưởng tượng. Trong lòng, Tuấn biết rằng họ chỉ mới bắt đầu, và cuộc chiến sinh tử vẫn còn ở phía trước.