Nợ Cũ Khó Trả

Chương 5

Ban ngày tôi đi làm gia sư tiếng Anh cho trẻ con, lúc rảnh rỗi không có việc lại chạy xe giao đồ ăn. Ban đêm thì đến quán bar làm nhân viên phục vụ.

Một kẻ phục vụ có nhan sắc như tôi nghiễm nhiên trở thành đối tượng có thể trêu ghẹo, đùa giỡn trong mắt những vị khách đó. Tôi từng gặp rất nhiều vị khách giống như Triệu T.ử Từ, chỉ có thể khéo léo đưa đẩy để bảo vệ mình. Dù thi thoảng vẫn có những bàn tay dâm ô sờ soạng trên người, nhưng những yêu cầu quá trớn như kéo tôi lên phòng thì lần nào tôi cũng khéo léo né tránh được.

Có lần có một người khách mắng tôi không biết điều, giáng một cái tát mạnh lên mặt tôi, rồi gắt gao lôi kéo muốn kéo tôi lên tầng. Tôi đã dùng hết sức bình sinh vùng vẫy mới chạy thoát được.

"Chỉ là một đứa bán thân, giả vờ thanh cao cái gì?" Người khách đó đã mắng tôi như thế.

Tôi đang giả vờ thanh cao cái gì ư? Chính tôi cũng không rõ. Có lẽ tôi đang cố giữ chút kiêu hãnh để một mai trả hết nợ nần, tìm thấy Thẩm Chước, tát cho anh một cái thật mạnh rồi gắt gỏng hỏi anh tại sao năm đó lại bỏ đi không một lời từ biệt, tại sao không chịu gặp tôi. Sau đó sẽ ôm c.h.ặ.t lấy anh, nói cho anh biết tôi nhớ anh đến nhường nào, vì muốn bắt đầu lại với anh mà tôi đã phải chịu đựng biết bao nhiêu cay đắng.

Thế nhưng hiện tại, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc trong bệnh viện xộc thẳng vào mũi tôi. Tôi cay đắng nhìn cánh cửa phòng trước mặt.

Phòng VIP đơn, tên của bác sĩ chữa trị chính ghi ngoài cửa là tên của vị chuyên gia uy tín nhất trong lĩnh vực này. Tôi chỉ có thể ôm lấy anh, mang theo nét lấy lòng, tình ái dạt dào cất tiếng gọi "Tổng giám đốc Trầm".

16.

Tôi đẩy cửa bước vào phòng thăm ba. Vì bận rộn kiếm tiền nên rất ít khi tôi đến thăm ông.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tấm thân gầy guộc của ông nằm trên giường bệnh, so với lần trước tôi đến còn gầy gò hơn, so với bóng hình uy nghiêm rộng lượng trong ký ức của tôi thì ông lúc này lại càng mất đi thần thái.

"Nguyên Nguyên à, chuyển sang đây tốn kém lắm đấy, bệnh viện trước là được rồi, con đừng để bản thân mệt mỏi quá." Ánh mắt ba nhìn tôi đong đầy tình cảm từ ái cùng thương tiếc.

Tôi bước lại gần, ngồi xuống bên mép giường ông: "Ba ơi, là Thẩm Chước đấy. Mấy hôm nay con gặp lại Thẩm Chước rồi, hiện tại anh ấy giàu có lắm. Nghe tin ba bệnh nặng, anh ấy nhất quyết muốn báo đáp ơn nuôi dưỡng năm xưa của ba, việc chuyển viện cũng là do anh ấy đề nghị."

Tôi giấu đi những chuyện dơ bẩn giữa mình và Thẩm Chước, kể lại toàn bộ ngọn ngành câu chuyện theo cách mà ba có thể tiếp nhận được. Nào ngờ nghe xong câu này, ba tôi chẳng những không vui mà còn nổi giận, bắt đầu ho sặc sụa dữ dội.

Người đàn ông già nua bỗng dưng lấy lại sức lực, gượng dậy ngồi gắt gao trên giường, chỉ tay vào mũi tôi: "Không được! Con chuyển ba về lại viện cũ ngay, không được nhận tiền của nó! Đừng tưởng ba không biết..." Ba đột ngột ngậm miệng lại, nhưng nét mặt vẫn là vẻ tức giận đến mức không thở nổi.

Tôi ngửi ra điểm bất thường. Ông biết cái gì cơ? Nghĩ vậy, tôi liền lên tiếng hỏi luôn: "Biết cái gì ạ?"

Ba vờ như không nghe thấy, quay lưng về phía tôi rồi nằm lại xuống giường bệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tại sao ba lại có thái độ gay gắt với Thẩm Chước đến vậy?

Sau khi nhận nuôi Thẩm Chước từ viện mồ côi về, chuyện ăn mặc tiêu dùng của anh đều giống hệt như tôi. Người làm trong nhà gọi tôi là cậu chủ nhỏ, gọi anh là cậu chủ Trầm. Nếu nói giữa ba và Thẩm Chước có khúc mắc gì, thì có lẽ chỉ có hai lần vì sự xấc xược của tôi mà ông xuống tay phạt anh.

Nhưng Thẩm Chước tuyệt đối sẽ không vì chuyện đó mà ghi hận ba. Giữa họ chắc chắn đã xảy ra mâu thuẫn mới ở một nơi nào đó mà tôi không hề hay biết.

17.

Sau khi ở lại bệnh viện đồng hành cùng ba cả ngày, tôi trở về nhà.

Căn nhà tối om om một màu, đã khuya muộn rồi nhưng Thẩm Chước vẫn chưa về.

Tôi chui vào bếp, tự làm cho mình một bữa khuya đơn giản. Khi đã ăn uống no nê, lau miệng rồi nằm vật ra sofa, tôi chợt nhớ đến Thẩm Chước. Anh vẫn chưa từng được ăn cơm do chính tay tôi nấu. Hay là làm chút đồ ăn khuya cho anh nhỉ?

Tôi bật dậy như cá chép hóa rồng, lại chui tọt vào phòng bếp lần nữa. Khẩu vị của anh giống tôi, thích ăn cay. Tôi làm cho anh hai món ăn, dù đã bật máy hút mùi nhưng vị cay xè của ớt vẫn làm mắt tôi cay xè.

Cùng lúc đó, tôi còn nấu thêm cho anh một bát canh giải rượu. Cả đêm không về thế này, chắc chắn là lại đi uống rượu tiếp khách rồi.

Đúng lúc tôi vừa làm xong đồ ăn thì Thẩm Chước trở về. Anh bước vào bếp, ngơ ngác nhìn tôi. Sự kinh ngạc trong mắt anh như thể đang chất vấn: Tôi là con yêu tinh từ đâu đến mà lại nhập vào người Cố Nguyên thế này?

"Cảm ơn em, vất vả rồi. Sáng mai anh sẽ thuê người làm, sau này mấy việc lặt vặt này cứ giao cho người làm xử lý đi."

Cứ phải xa cách đến thế sao? Tôi sa sầm mặt xuống, bất mãn nhìn Thẩm Chước.

Anh cầm bát canh giải rượu trên bàn lên rồi uống cạn một hơi. Thế nhưng thức ăn lại chỉ đụng đũa đúng hai gắp.

"Anh ăn ở ngoài rồi, không đói lắm." Thẩm Chước thong thả lau miệng, bỏ toàn bộ bát đũa đã dùng vào máy rửa bát.

Sau đó anh chui vào phòng làm việc, bảo là phải xử lý công việc.

Thế nhưng qua kẽ hở của cánh cửa, tôi lại nhìn thấy anh đang cầm một chiếc bánh mì gặm nham nhở.