Niên Niên Tuế Tuế Chỉ Vì Người

Chương 16

4.

Ta ở tháp Thê Vân hơn nửa năm, bệnh tình thuyên giảm rất nhiều, ít nhất vào những ngày mưa phùn không còn đau đến mức thức trắng đêm nữa.

Vừa vặn lúc đó Thái t.ử nhận mệnh đi thị sát việc quân ở vùng Tây Nam, đi đường vòng qua Lĩnh Nam và gọi đích danh ta đi cùng.

Ta và ngài từ nhỏ đã thân thiết, không có lý do gì để từ chối nên đành vội vã xuống núi.

Nhưng không ngờ chuyến đi Tây Nam ấy lại khiến đôi mắt ta bị thương, hoàn toàn không nhìn thấy ánh sáng nữa.

Đại phu bảo giữ được mạng sống đã là phúc lớn, nhưng ta lại thấy có những thứ còn đáng sợ hơn cả cái c.h.ế.t.

Ví dụ như sự mất mát. 

Ví dụ như việc phải chấp nhận số phận.

Hay như việc bỗng nhiên một ngày nhận ra, bản thân không còn xứng đáng với một người nữa.

Sau khi trở về kinh thành, ta bắt đầu sa đà vào rượu chè.

Chỉ cảm thấy ông trời hình như chưa từng t.ử tế với mình. 

Thân thể khó khăn lắm mới khá lên một chút thì mắt lại mù. 

Gặp được một người vừa ý, thế nhưng đến cả tư cách đứng trước mặt nàng ta cũng không có.

Nghe tin Từ đại nhân được điều động về kinh, Từ Tuế Nghi cũng theo phụ thân vào kinh thành.

Ta lại càng nhốt c.h.ặ.t mình trong Nhạn Tê Các, một bước cũng không dám rời đi.

Ta sợ vô tình chạm mặt nàng, và càng sợ hơn là nếu có gặp, ta cũng chẳng dám mở miệng nói cho nàng biết ta là ai.

Không lâu sau, ta nghe gia nhân trong nhà bàn tán xôn xao: Họ bảo tiểu thư Từ gia và Nhị đệ của ta lòng trong như đã, hai nhà đã có ý định kết thông gia.

Nhị đệ của ta là kẻ phóng khoáng, tùy hứng, tràn đầy sức sống và nét kiêu ngạo của một thiếu niên. 

Họ quả thực rất xứng đôi, quả thực nên ở bên nhau.

Đúng như dự đoán, Hoàng thượng nhanh ch.óng ban hôn cho hai người.

Đêm đó, ta trốn chạy đến Giang Nam, từ đó về sau không thèm nghe ngóng bất kỳ tin tức gì của Hầu phủ nữa.

5.

Ta ở Giang Nam sống suốt bảy năm, mẹ kế những năm qua chưa từng từ bỏ ý định phái người đến g.i.ế.c ta.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Hạ độc, ám sát, đốt nhà, thủ đoạn vừa vụng về vừa đủ trò đủ kiểu. 

Ta lười chẳng buồn chấp, cũng cố tình không đi dò hỏi chuyện ở Hầu phủ.

Nhưng ta không ngờ, Tuế Nghi lại c.h.ế.t vào chính lúc ta hoàn toàn mù tịt thông tin.

Ngày tin tức truyền đến, ta đã đập phá tất cả những gì có thể đập được trong phòng sách.

Nhị thiếu phu nhân Thẩm gia, c.h.ế.t vì sinh khó.

Sao có thể như thế được?

Nàng rõ ràng là người nhát gan, sợ đau như thế, đến mức bị phạt đ.á.n.h hai cái vào lòng bàn tay còn lén lút rơi nước mắt cơ mà. 

Một người như nàng, sao có thể chịu đau đớn đến c.h.ế.t khi sinh con chứ?

Ta không tin.

Ngay trong đêm, ta phái người thân tín về kinh thành để tra rõ những năm qua nàng đã sống thế nào, và vào ngày nàng mất rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chân tướng tra ra quả thực khiến người ta phải ghê rợn, căm phẫn đến tột cùng.

Cả người ta run rẩy, trong đầu chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: 

Ta phải g.i.ế.c sạch bọn chúng! 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta phải g.i.ế.c sạch bọn chúng!

6.

Ta tìm một cái xác, hủy hoại khuôn mặt rồi tung tin ra ngoài rằng mình đã c.h.ế.t.

Linh cữu được đưa về kinh thành, Hầu phủ tổ chức tang lễ một cách qua loa đại khái, đúng theo ý nguyện của kế mẫu.

Rất tốt.

Từ nay về sau, ta và bọn họ không còn là người một nhà nữa rồi. 

Không phải người một nhà thì mới dễ dàng ra tay.

7.

Lúc ta trở lại kinh thành, Thẩm Chiêu đang ra sức đào mộ của ta.

Hắn điên rồi, cứ ôm khư khư lấy cái x.á.c c.h.ế.t của nàng không chịu buông, gào thét: 

"Tuế Nghi đừng bỏ ta".

Lúc này ta mới biết, bọn họ vậy mà lại đem nàng gả âm hôn với ta, đến cả sự tôn nghiêm cuối cùng của nàng bọn chúng cũng muốn tước đoạt bằng sạch.

Nực cười biết bao.

Lúc sống không cưới được nàng, c.h.ế.t rồi bỗng nhiên lại trở thành chồng của nàng. 

Nhưng nàng có thèm nguyện ý không?

Lúc còn sống nàng đã chịu đủ mọi sự đày đọa ở Thẩm phủ, c.h.ế.t rồi sao có thể cam lòng bước vào ngôi mộ của nhà họ Thẩm chứ?

Người của Thái t.ử lấy cớ Thẩm Chiêu xúc phạm, đào bới linh cữu của ta, ngay tại chỗ đ.á.n.h c.h.ế.t hắn.

Máu b.ắ.n lên mặt ta, vẫn còn chút hơi ấm. 

Ta giơ tay lau đi, chỉ thấy mùi vị này hãy còn quá nhẹ nhàng cho hắn.

8.

Ta tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t Tống Tri Vy và kế mẫu, rồi đi tìm vị lão đạo sĩ kia.

Lão đạo sĩ đó xem ra cũng có chút bản lĩnh của người tu hành, biết được mục đích đến của ta nhưng không hề hoảng sợ.

Lão chỉ đặt cây phất trần trong tay xuống, khẽ thở dài một tiếng.

Lão bảo mình đã tự tổn hao mười năm tuổi thọ, dùng đến cấm thuật trái với ý trời để đưa Tuế Nghi sống lại một đời.

Ta không tin, ép lão cũng phải đưa ta trở về.

Vị đạo sĩ kia lại lắc đầu: "Công t.ử còn chưa c.h.ế.t, đào đâu ra chuyện sống lại?"

"Làm sao để sống lại?"

"Đặt mình vào chỗ c.h.ế.t rồi mới có đường sống."

Thuộc hạ của ta hoảng hốt, quỳ rạp cả xuống đất: 

"Chuyện này thật hoang đường! Làm sao có thể tin được ạ?"

Ta chẳng màng tai nghe nữa. 

Ta còn cái gì để mà mất đâu?

Nếu là thật, ta sẽ trở về bảo vệ nàng. 

Nếu là giả, ngày sinh tháng đẻ của ta đã được hợp làm một với nàng rồi; cái xác này của ta cũng sẽ thực sự được chôn cùng một chỗ với nàng.

Chẳng qua chỉ là lấy mạng ra làm một ván cược mà thôi. 

Thắng thì là trùng phùng, thua thì là nơi an nghỉ.