Niệm Nô Kiều - Gia Khải

Chương 6: Ngoại truyện: Thẩm Từ An

Trước

Ta tên là Thẩm Từ An, năm nay đã tám mươi chín tuổi, từng dùng tên Thẩm Kính Từ, quan bái Tể tướng đương triều.

Điều mà cả đời này ta hối hận nhất, chính là không thể buông bỏ được thù hận.

Thuở thiếu thời, ta có dung mạo khôi ngô tuấn tú hơn hẳn những nam tử thông thường.

Vừa mới đặt chân đến kinh thành, ta đã lọt vào mắt xanh của thiên kim Triệu phủ là Triệu Đan Nghiên, một kẻ vô cùng ngang ngược và hống hách.

Nàng ta muốn ta làm nam sủng cho nàng ta, ta một mực cự tuyệt, thẳng thắn bảo rằng ở quê nhà bản thân đã có hiền thê.

Ta cứ ngỡ nàng ta nghe vậy sẽ chịu từ bỏ ý định điên rồ đó.

Khi mới ta thượng kinh, ta có gửi về cho nương tử hai bức gia thư, nàng có gửi lại cho ta một bức, hẹn rằng ngày ta trở về sẽ dành cho ta một bất ngờ lớn.

Trong lòng ta tràn ngập mong đợi và hạnh phúc, chỉ đợi đến ngày bảng vàng đề danh là sẽ lập tức phi ngựa bạt mạng trở về nhà.

Ngày đăng khoa trạng nguyên, ta nghĩ đến việc đón nương tử lên kinh thành, hận không thể lập tức mọc cánh bay về bên nàng.

Thế nhưng, ta lại bị người của Triệu tể tướng chặn đường, gặng hỏi ta có phải là nhi tử của Thẩm Hựu Lễ hay không.

Ta không thừa nhận.

Triệu tể tướng bật khóc nức nở, đau đớn nói: "Thẩm đại nhân năm xưa phải hàm oan ngậm hận mà ch.ết, rõ ràng là do Triển Hải Thanh và Triệu Dậu Chân thống lĩnh đại quân bất lực, không chịu nghe theo lời can gián của Thẩm giám quân, cuối cùng lại bắt một mình Thẩm giám quân phải gánh chịu tội danh ấy.”

“Lão phu một lòng muốn minh oan cho Thẩm đại nhân, chỉ hiềm nỗi tuổi tác đã cao, lực bất tòng tâm. Nay thế điệt đã trở về, hai ta nhất định phải đòi lại sự trong sạch cho Thẩm đại nhân."

Ông ta còn nói năm xưa hai nhà vốn đã có ý định kết thành thông gia, rồi chìa ra một miếng ngọc bội mà cha ta sinh thời vẫn thường đeo bên mình, đặt vào tay ta.

Lời nói của Triệu tể tướng đã khơi dậy ngọn lửa thù hận và nỗi đau đớn chôn giấu bấy lâu trong lòng ta.

Đêm đến, ta liên tục mơ thấy cảnh cha mình tự s.át và a nương treo cổ tự vẫn trên xà nhà.

M.áu của cha chảy tràn dưới chân ta, còn Phúc thúc thì bịt chặt miệng ta, gạt nước mắt đưa ta trốn khỏi Thượng Kinh.

Năm đó, ta vừa tròn bảy tuổi.

Sau này, Phúc thúc đưa ta lưu lạc khắp nơi, cuối cùng định cư tại trấn Tuế Vân.

Vừa mới đến trấn Tuế Vân không lâu, Phúc thúc trong lúc đi mua nhà đã bị gã lưu manh Bàng Tam đ.âm một d.ao trí mạng để cướp đoạt tiền của.

Chẳng mấy chốc, ông ấy cũng bỏ ta mà đi.

Năm ấy, ta mười tuổi.

Phúc thúc trước khi nhắm mắt luôn dặn dò ta rằng, điều quan trọng nhất trên đời là phải sống tiếp.

Ta đành đè nén tất cả những u uất, hận thù ngập tràn trong lồng ngực vào trong, không có nơi nào để giải tỏa, chỉ biết điên cuồng vùi đầu vào sách vở.

Ta phải trở lại kinh đô, phải đòi lại sự trong sạch cho cha mình.

Về sau, ngoài việc đọc sách ra thì ta chẳng biết làm gì khác để mưu sinh, cuộc sống vô cùng khốn khó, đến mức đói lả mà ngất xỉu ngay trên đường phố.

Khi ấy, ta đã được một tiểu cô nương cứu mạng.

Lúc tỉnh lại, nàng tinh nghịch chớp chớp mắt bảo ta: "Tiền thuốc thang là một ngàn lượng vàng đấy nhé."

Ta vô cùng túng quẫn và ngượng ngùng, bởi lẽ ngay cả một lượng bạc vụn lúc đó ta cũng không tài nào đào đâu ra được.

Ta lý nhí: "Ta... Ta xin lấy thân mình để gán nợ có được không?"

Tiểu cô nương hỏi: "Ngươi lấy gì mà gán?"

Ta đáp: "Ta có tay có chân."

Nàng bĩu môi: "Mỗi tội chẳng có chút sức lực nào."

Nói xong, nàng đưa cho ta một bát cháo thịt ấm nóng, rồi bảo: "Ăn xong thì đi theo ta lên núi hái thuốc để trừ nợ."

Kể từ ngày hôm đó, cuộc đời ta không còn cô độc nữa, mỗi ngày trôi qua đều có những niềm vui để mong chờ.

Cho đến một ngày, nàng theo cha rời đi và đến nói lời từ biệt với ta: "Ta và cha sắp phải đi rồi, hôm nay ta đến để từ giã ngươi."

Giây phút ấy, ta bỗng cảm thấy khí huyết trong người như đảo lộn, lồng ngực thắt nghẹn đau đớn, một chữ cũng không thể thốt ra được, chỉ biết đứng trân trân nhìn bóng dáng nàng khuất xa dần.

Trong lòng ta gào thét hàng vạn lần câu nói "đừng đi", nhưng bờ môi lại như hóa đá.

Ta nhìn lại món đồ duy nhất có giá trị trên người mình là một cuốn sách cổ độc bản, bèn thức thâu đêm gõ cửa tiệm cầm đồ để đổi lấy một ít ngân lượng.

Sáng sớm ngày hôm sau, ta đã đeo thư rương đứng chực sẵn trước cửa tiệm kim hoàn chờ họ mở cửa, mua một chiếc trâm bạc hình đóa hoa sen đồng tâm rồi vội vã đuổi theo nàng.

Ta đuổi kịp hai phụ tử nàng ở ngay phía ngoài thị trấn.

Ta thở hổn hển gọi lớn: "Văn Sênh!"

Người quay đầu lại trước tiên là Liễu tiên sinh, ta vội vàng đổi giọng: "Liễu tiên sinh, học trò cũng muốn đi ngao du bốn phương để mở mang tầm mắt, liệu có thể..."

Giọng ta nhỏ dần dưới ánh nhìn thấu hồng trần của Liễu tiên sinh.

Trong lòng ta thầm nghĩ, nếu ông không đồng ý, ta sẽ cứ lẳng lặng đi theo bảo vệ họ từ đằng xa.

Thế nhưng, Liễu tiên sinh khẽ thở dài một tiếng rồi vậy mà lại gật đầu đồng ý.

Năm đó, Liễu tiên sinh đã chỉ dạy cho ta rất nhiều điều.

Cho đến một ngày, ông hỏi ta sau này muốn làm gì, lại bảo rằng Văn Sênh không thể cứ mãi sống một cuộc đời nay đây mai đó, ăn bữa nay lo bữa mai được.

Vì câu nói ấy, ta quyết định trở về tiếp tục con đường thi cử để cầu lấy công danh.

Chỉ là ta quá luyến tiếc Văn Sênh.

Năm đó Văn Sênh mười bảy tuổi, còn ta mười chín.

Ta đã ích kỷ ích kỷ rút chiếc trâm bạc ra trao cho nàng, hy vọng nàng có thể chờ đợi ta.

Liễu tiên sinh lại vô cùng coi trọng ta, ông trực tiếp đồng ý gả Văn Sênh cho ta, nói rằng bản thân đã quan sát ta suốt hơn một năm qua, biết ta là một đứa trẻ hiểu chuyện, biết tri ân báo đáp.

Ta mang theo số tiền có được từ việc cầm cố cuốn sách cổ, muốn sắm sửa cho Văn Sênh một bộ sính lễ và trang sức thật tươm tất.

Thế nhưng Văn Sênh chẳng chịu nhận món nào, nàng mỉm cười bảo: "Chàng cứ giao nộp hết tiền bạc cho ta quản lý là được rồi. Mấy thứ xa xỉ đó khi nào thực sự cần thì mua sau, hơn nữa chàng còn phải đi thi, chỗ cần tiêu xài còn nhiều lắm.”

“Sau này nhớ phải làm quan lớn để ta được làm vị phu nhân quyền quý đi nghênh ngang ngoài phố hầu hạ nghe chưa?"

Sau khi chúng ta thành hôn không lâu, Liễu tiên sinh lại tiếp tục hành trình vân du tứ hải của ông.

Có Văn Sênh, căn nhà nhỏ lạnh lẽo của ta bỗng chốc trở nên ấm áp và tràn ngập tiếng cười.

Nàng sẽ tự tay đem những khóm hoa dại ngoài đồng về trồng quanh sân, sẽ nấu những món ăn có hình thù kỳ quái nhưng hương vị lại ngon đến lạ lùng, rồi còn tự làm đồ ăn đem ra chợ bán để phụ giúp gia đình.

Những lúc như thế, ta luôn đi bên cạnh phụ giúp nàng, đẩy chiếc xe nhỏ, chăm chú lắng nghe nàng kể về những chuyện vui mắt ở chợ hôm nay, rồi cùng nhau luyên thuyên vẽ nên viễn cảnh tương lai tươi đẹp.

Đã từ rất lâu ta không còn gặp ác mộng nữa, vậy mà một đêm nọ, ta lại mơ thấy Bàng Tam.

Năm xưa khi xảy ra chuyện, vì ta còn quá nhỏ nên được Phúc thúc giấu kín vào mật thất.

Sau vụ việc đó, gã lưu manh Bàng Tam cũng đột nhiên bốc hơi khỏi trấn Tuế Vân, và cái ch.ết của Phúc thúc cứ thế trở thành một vụ án treo không lời giải đáp.

Kể từ đêm đó, những cơn ác mộng lại bắt đầu bám lấy ta.

Văn Sênh ôm lấy ta, khẽ khàng gọi: "Kính Từ, chàng làm sao vậy?"

Ta không nỡ để nàng phải lo lắng phiền muộn cùng mình, nhưng trước ánh mắt ngập tràn sự quan tâm của nàng, cộng thêm việc muốn nàng nâng cao cảnh giác với Bàng Tam, ta đã đem chuyện của Phúc thúc kể lại cho nàng nghe.

Văn Sênh sà vào lòng ta, vỗ ngực bảo: "Thiếp đây lợi hại lắm đấy nhé, chàng cứ yên tâm đi."

Ngày hôm sau, ta dắt Văn Sênh đi chọn một chú chó dữ.

Văn Sênh lại vừa mắt Đại Hoàng, khi ấy mới chỉ là một chú chó con bé xíu.

Ta vốn muốn chọn một con chó lớn hung dữ để trông nhà hộ viện.

Thế nhưng Văn Sênh lại bảo: "Rồi nó sẽ lớn lên mà, chàng phải cho nó thời gian chứ."

Sang năm sau, Đại Hoàng quả nhiên trổ mã, lớn lên vừa to vừa khỏe.

Khi trời sắp sửa vào hạ, Văn Sênh bắt đầu tất bật thu xếp hành lý cho ta.

Nàng chuẩn bị chu đáo, tỉ mỉ từ những thứ nhỏ nhặt nhất, còn làm cho ta biết bao nhiêu là đồ ăn ngon dọc đường.

Nàng giục ta lên đường sớm để tránh bị lỡ dở bởi những chuyện phát sinh ngoài ý muốn.

Ngay khi vừa bước lên cỗ xe ngựa rời đi, nhìn bóng dáng Văn Sênh khuất dần, trong lòng ta đã dâng lên một cảm giác nôn nóng, hận không thể lập tức quay trở về.

Chỉ là ta không thể ngờ được rằng, kể từ chuyến đi ấy, ta đã vĩnh viễn không còn đường về nữa.

...

Những lời nói của Triệu tể tướng khiến ta ngày đêm bị ác mộng hành hạ, dằn vặt.

Ta tự trách bản thân tại sao lại chìm đắm trong hạnh phúc riêng tư mà cam tâm tình nguyện quên đi huyết hải thâm thù của đấng sinh thành.

Trong lúc tinh thần nửa tỉnh nửa mê, đi ngang qua Triển phủ vinh hiển, nhìn đôi sư tử đá oai phong trước cổng.

Ta tự hỏi tại sao cùng trải qua trận Bình Sa năm ấy, Triển gia vẫn là công thần, là đại tướng quân quốc gia.

Còn gia đình ta lại phải chịu cảnh nhà tan cửa nát, đến danh tính cũng phải thay tên đổi họ?

Lồng ngực ta như có ngọn lửa thiêu đốt, lửa giận xông thẳng lên đại não khiến đầu óc ta đau đớn như muốn nứt ra.

Ta hôn mê li bì suốt ba ngày ba đêm, cho đến khi mơ thấy Văn Sênh cũng bỏ mình mà đi mới giật mình kinh hãi tỉnh giấc, vội vã thu dọn hành lý để trở về nhà.

Thế nhưng ta không hề biết rằng, chính vì ba ngày hôn mê ấy mà ta đã bỏ lỡ cả một đời người.

Khi ta điên cuồng phi ngựa trở về đến trấn thì trời đã vào đêm.

Nhìn ngọn lửa đỏ rực ngút trời phía xa, hướng đó chính là ngôi nhà của ta.

Ta gào khóc định lao vào.

Nhưng bách tính xung quanh đã hợp lực giữ chặt lấy ta: "Trạng nguyên công, không kịp nữa rồi, tất cả đã hóa thành tro bụi rồi!"

Giữa đống hoang tàn đổ nát, thấp thoáng có thể nhận ra một t.hi t.hể cháy đen thui...

Ta không tin đó là Văn Sênh.

Nàng vốn là người ngủ không sâu giấc, làm sao có thể cam chịu bị thiêu sống một cách bình lặng như thế được?

Giữa đám đông hỗn loạn, ta chợt bắt gặp ánh mắt tư lự của thủ h* th*n tín bên cạnh Triệu tể tướng.

Trong lòng ta lập tức sáng tỏ như gương, Văn Sênh là bị Triệu tể tướng hại ch.ết, chính là do ta đã gián tiếp hại ch.ết nàng.

Từ trong đống tro tàn, ta tìm thấy một chiếc trâm bạc đã bị ám muội đen sì, đó là chiếc trâm đóa sen đồng tâm mà ta đã tự tay tặng cho nàng.

Nàng đi rồi, đến cả chiếc trâm cũng để lại cho ta.

Ngày hôm sau, thủ hạ của Triệu tể tướng trực tiếp sai người mang đến một tấm bia mộ, lạnh lùng bảo.

"Trạng nguyên công, ngài là người thông minh. Người ch.ết thì cũng đã ch.ết rồi, điều ngài cần làm bây giờ là làm sao để ta đa hóa lợi ích cho bản thân."

Ta tìm mọi cách trì hoãn không muốn hồi kinh, người của Triệu tể tướng lại ta ép buộc, ta đành phải giả vờ phục tùng, hư tình giả ý đáp.

"Vãn sinh và vong thê tuy không có tình cảm nam nữ sâu đậm, nhưng dẫu sao cũng từng chung hoạn nạn. Nay nàng vừa mới nằm xuống đã lập tức cưới thê tử mới, e là sẽ làm tổn hại đến thanh danh của đại tiểu thư.”

“Vãn sinh thấu hiểu ân tình của tiểu thư, tự có lòng không muốn làm tiểu thư phải chịu ủy khuất. Đợi đến khi thế gian dần quên chuyện này, vãn sinh cũng tự mình lập được chút công danh, nếu lúc đó tiểu thư vẫn bằng lòng hạ giá, vãn sinh định không phụ tấm chân tình của tiểu thư."

Tên thủ hạ nghe xong lời ấy thì tỏ vẻ vô cùng hài lòng.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, ở trấn Tuế Vân bỗng rộ lên tin đồn rằng Văn Sênh vốn không phải là thê tử của ta, mà chỉ là một cô biểu muội, lại còn bị người ta làm nhục đến mức mang thai.

Đến khi tin đồn lọt vào tai ta thì ta đã trở lại kinh đô, lòng như tro tàn mà chấp nhận hôn sự với Triệu gia.

Đối với ta khi ấy, Văn Sênh đã không còn, ý nghĩa duy nhất để ta sống tiếp chỉ còn là báo thù.

Nhưng khi bình tâm suy xét kỹ lưỡng lại tin đồn kia, ta chợt nhận ra có quá nhiều điểm khả nghi.

Ta lập tức bí mật quay trở về trấn Tuế Vân, tự tay đào mộ đào quan tài để nghiệm thi thể.

Chiều cao hoàn toàn không khớp, xương chậu cũng không giống người mang thai.

Bốn ngón! Bàn tay trái của thi thể này chỉ có bốn ngón!

Ta nhớ rất rõ, gã lưu manh Bàng Tam có bàn tay trái bốn ngón.

Vậy là Văn Sênh của ta vẫn còn sống!

Nàng chưa ch.ết, chỉ là nàng không muốn đến tìm ta, nàng không muốn nhìn mặt ta nữa.

Ta bắt đầu điên cuồng mật sai người nghe ngóng tung tích của những ai có dung mạo giống nàng.

Cho đến khi triều đình xuống chiếu chỉ bổ nhiệm mới, phái ta làm Giám quân Đô thống, ta biết đây là sự sắp xếp của Triệu tể tướng.

Trên đường đi, ta nghe phong phanh chuyện Triển Vân Diễn đột nhiên có thê tử và nhi tử.

Trong lòng ta dấy lên một sự hiếu kỳ mãnh liệt, dường như có một giọng nói vô hình cứ thôi thúc ta nhất định phải đến gặp mặt họ một lần.

Đứa trẻ kia vô cùng đáng yêu, vừa nhìn thấy ta đã lao ra gọi "cha", khoảnh khắc ấy sống mũi ta bỗng chốc cay xè.

Nếu như năm xưa ta không bước chân vào kinh thành, có lẽ ta và Văn Sênh lúc này cũng đã có một đứa con kháu khỉnh như vậy.

Về sau, ta phát hiện đứa trẻ này có dung mạo rất giống mình, ngay cả nốt ruồi nhỏ trên tai trái cũng y hệt.

Thế nhưng Văn Sênh một mực không thừa nhận đó là con của chúng ta, nàng hận ta.

Ta cảm thấy uất ức và bất lực vô ngần.

Ta rõ ràng chưa từng đưa ra bất kỳ lựa chọn nào, vậy mà lại bị người ta ép vào con đường ruồng bỏ thê tử, phụ bạc nhi tử.

Mà kẻ thủ ác đứng sau hãm hại gia đình ta, chung quy vẫn là một người duy nhất: Triệu tể tướng.

Ta vô cùng chán ghét Triệu Đan Nghiên, không muốn chạm vào nàng ta, càng không muốn có một đứa con với nàng ta.

Nếu đứa trẻ đó được sinh ra, nó định sẵn sẽ là một tấn bi kịch.

Vì vậy, ta đã bí mật uống thuốc tuyệt tự.

Triệu Đan Nghiên liên tục kéo ta đi tìm danh y chạy chữa khắp nơi nhưng không ai nhìn ra vấn đề gì.

Ta chỉ đành dịu giọng an ủi nàng ta rằng duyên phận chưa tới.

Thế nhưng nàng ta rốt cuộc vẫn phát hiện ra.

Nàng ta phát hiện ra sự tồn tại của Hoài Ý, phát hiện ra Văn Sênh.

Vào cái ngày Văn Sênh xuất hiện tại thọ yến Triệu phủ, ta đã có một dự cảm vô cùng bất lành.

Ta mật phái người chăm chú dõi theo Văn Sênh, dặn họ nếu thấy nàng bị người ta đưa đi thì phải lập tức báo cho ta biết.

Triệu Đan Nghiên quả nhiên đã ra tay.

Ta vội vã chạy thục mạng về phía khách viện, từ xa nhìn thấy ngọn lửa bùng lên dữ dội, bước chân ta bỗng chốc rụng rời, cảm giác hệt như đêm kinh hoàng tại trấn Tuế Vân năm nào lại ập về.

Ta điên cuồng xông vào biển lửa, nhìn thấy một nữ tử đang bán hôn mê, ta cứ ngỡ đó là Văn Sênh bèn vội vàng bồng nàng ta ra ngoài.

Đến khi ra tới nơi, ta mới sực nhận ra có điều không đúng.

Ta loạn xạ lau đi những vết tro bụi trên mặt nữ tử kia, quả nhiên không phải nàng!

Vậy là Văn Sênh của ta vẫn còn ở bên trong!

Ta không thể mất nàng một lần nữa!

Ta giãy giụa định lao ngược trở vào trong biển lửa, nhưng đám gia đinh đã liều ch.ết giữ chặt lấy ta.

Lúc bấy giờ trong đầu ta chỉ có một ý nghĩ duy nhất, ta chỉ cần Văn Sênh được sống, bắt ta phải trả giá thế nào ta cũng cam lòng.

Đến khi tỉnh lại, mọi chuyện cứ như một giấc mộng dài.

Những lời châm chọc, mỉa mai lạnh lùng của Triệu Đan Nghiên mới kéo ta trở về với hiện thực tàn khốc.

Trước ngày Văn Sênh rời khỏi kinh thành, hai chúng ta cuối cùng cũng gặp nhau một lần.

Nàng ân cần căn dặn ta phải cẩn thận đề phòng Triệu tể tướng.

Thế nhưng, nhìn vào đôi mắt nàng, ta không hề thấy bất kỳ một chút gợn sóng vui buồn hay oán hận nào nữa.

Ta hiểu rằng, chúng ta thực sự đã lỡ mất nhau một đời.

Sau đó, Lâm Chiêu Nguyệt tìm đến ta.

Nàng ta bảo với ta rằng, tất cả chúng ta thực chất chỉ là những nhân vật trong một cuốn sách, còn Văn Sênh và Hoài Ý là những kẻ ngoài luồng không nên tồn tại trong thế giới này.

Nàng ta tự xưng mình mới là nữ chính của cuốn sách, lại đề nghị hợp tác với ta vì hai bên có chung một mục tiêu: tiêu diệt Triển Vân Diễn và Văn Sênh để đưa mọi thứ trở lại đúng quỹ đạo.

Nàng ta còn hứa sẽ giúp ta bước lên vị trí chí cao vô thượng của bậc cửu ngũ chí tôn.

Ta chỉ nghĩ nàng ta vì cầu mà không được nên tâm trí đã hóa điên ma, thế nhưng nàng ta lại nói cho ta biết sự thật về cái ch.ết của phụ mẫu năm xưa, còn bảo nếu ta không tin thì cứ việc tự mình đi điều tra.

Hóa ra trong trận Bình Sa năm ấy, chủ tướng là Triển Hải Thanh, phó tướng là Triệu Dậu Chân, còn cha ta, Thẩm Hựu Lễ làm Giám quân.

Triệu tể tướng đã cấu kết với thủ hạ là Thái thú Vinh Thành tham ô, ăn chặn quân nhu vật tư, lấy vải thô giả làm áo bông lau, lấy sắt rỉ đúc rèn binh khí.

Phó tướng Triệu Dậu Chân tử trận nơi tiền tuyến, Triển Hải Thanh vì yểm trợ cho cha ta rút lui để mang bằng chứng về kinh báo cáo với Thánh thượng nên cũng anh dũng hy sinh.

Nhưng cha ta sau khi về kinh lại bị Triệu tể tướng dùng tính mạng cả gia tộc ra uy h**p, toàn bộ chứng cứ đều bị ông ta chặn lại tiêu hủy sạch sẽ...

Cha ta phẫn uất tự sát tại phủ, a nương cũng tr.eo cổ tuẫn tiết theo ông.

Còn về lý do Triệu tể tướng nhất quyết muốn ép ta làm con rể, e là vì ông ta lo sợ trong tay ta vẫn còn giữ lại những chứng cứ năm xưa của cha.

Nghĩ đến đây, ta chợt nhớ đến cuốn sách cổ độc bản mà cha để lại.

Trải qua muôn vàn trắc trở, ta rốt cuộc cũng tìm chuộc lại được cuốn sách ấy.

Bên trong lớp bìa da cũ kỹ, quả nhiên có giấu huyết thư của cha ta, ghi chép vô cùng tỉ mỉ diễn biến thực sự của trận Bình Sa năm nào.

Về sau, Lâm Chiêu Nguyệt nói nàng ta yêu ta, muốn giúp ta trở thành nam chính thực sự của cuộc đời này.

Để khai thác thêm nhiều bí mật từ miệng nàng ta, ta đã đồng ý nạp nàng ta làm thiếp.

Kể từ đó, mọi sự chú ý của Triệu Đan Nghiên đều đổ dồn vào cuộc chiến đấu đá, tranh sủng gay gắt với Lâm Chiêu Nguyệt.

Ta học được rất nhiều chuyện tương lai từ miệng Lâm Chiêu Nguyệt.

Để ngăn chặn những tai ương ấy, ta tích cực chuẩn bị thế lực, âm thầm tích lũy chờ đợi thời cơ chín muồi.

Cú nhẫn nhịn ấy kéo dài suốt ba năm trời, cuối cùng Triệu gia cũng chính thức đổ đài.

Ban đầu ta nghĩ, bản thân dẫu sao cũng sẽ nuôi dưỡng Triệu Đan Nghiên và Lâm Chiêu Nguyệt cả đời trong phủ.

Thế nhưng Triệu Đan Nghiên kiêu ngạo không chịu nổi cảnh gia tộc tiêu vong, nàng ta đã chọn cách treo cổ tự vẫn, trước khi ch.ết còn buông lời nguyền rủa ta sẽ phải cô độc cầu sinh đến già.

Còn Lâm Chiêu Nguyệt thì trước sau như một, luôn tìm cách hiến kế cùng ta tính kế mưu hại Triển Vân Diễn.

Ta cứ vờ vịt thuận theo để lừa gạt nàng ta.

Cho đến một ngày, nàng ta tận mắt nhìn thấy Triển Vân Diễn và Văn Sênh khải hoàn hồi kinh trong vinh quang.

Sau khi trở về phủ chất vấn ta một trận lôi đình, nàng ta như kẻ điên dại mà gieo mình xuống hồ tự vẫn, miệng không ngừng gào thét muốn quay trở về thế giới của mình...

Ta sai người ráo riết chèo thuyền tìm kiếm suốt hơn một tháng trời nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy thi thể của nàng ta.

Ta tự thấy mình có lỗi với Văn Sênh, có lỗi với Lâm Chiêu Nguyệt, và có lỗi với cả Triệu Đan Nghiên.

Ta vốn dĩ chưa từng là một bậc thánh nhân quân tử.

Ta chỉ biết điều gì là quan trọng nhất đối với mình thì ta sẽ dùng cả đời để bù đắp và thủ hộ người đó, cho dù có phải đóng vai kẻ ác trong mắt thiên hạ, chỉ cần nàng được bình an vui vẻ là đủ rồi.

Sau khi thê thiếp đều qua đời, với cương vị là Tể tướng đương triều, tự nhiên có không ít người muốn đến làm mai mối cho ta.

Ta đều mượn cớ bản thân có số khắc thê để thẳng thừng từ chối tất cả.

Đoạn tuyệt với hồng trần, ta ngày một trầm luân, suốt ngày mượn rượu giải sầu.

Trong những giấc mơ muộn màng, ta vẫn thấy mình là gã thư sinh nghèo ở trấn Tuế Vân năm ấy, vừa đẩy chiếc xe nhỏ vừa vui vẻ cười nói cùng Văn Sênh đi bán đồ ăn vặt...

Gã tiểu sai thân tín biết rõ nội tình thấy vậy bèn nghẹn ngào khuyên nhủ: "Đại nhân, ngài nhất định phải bảo trọng long thể. Chỉ cần ngài sống thật thọ thì lo gì không có cơ hội gặp lại...”

“Hơn nữa, tướng quân bách chiến khó tránh khỏi có ngày tử trận sa trường, đến lúc đó Liễu phu nhân biết nương tựa vào ai đây?"

Lời nói ấy như một mồi lửa, một lần nữa thổi bùng lên ý chí chiến đấu trong ta!

Ta quyết định phải thi đua sống thọ với Triển Vân Diễn, xem xem hai gã nam nhân chúng ta ai mới là người sống đến cuối cùng.

Ai sống lâu hơn người đó mới là kẻ chiến thắng sau cùng!

Thế nhưng, cái lão già khọm Triển Vân Diễn kia, năm nay đã chín mươi hai tuổi rồi mà vậy mà vẫn còn sống nhăn răng ra đó!

Hết.