Niệm Nô Kiều - Gia Khải

Chương 1

Sau

1.
Ta siết chặt tờ hỷ báo do quan sai đưa ta, xoa cái bụng đã nhô cao của mình.

Chẳng lẽ ta sắp phải nhận cơm hộp sao?

Cũng có thể chỉ là trùng tên, nhưng tên thị trấn, tên triều đại, vân vân... Chẳng lẽ đều là trùng hợp?

Tất cả đều đang nhắc nhở ta rằng đây chính là cuốn tiểu thuyết đó.

Ta v**t v* bụng mình, vì đứa con sắp chào đời, ta nhất định phải trốn đi ẩn náu lại.

Nếu không có chuyện gì xảy ra, tướng công tự nhiên sẽ quay lại đón ta.

Ta không dám chậm trễ nửa khắc, vội vã thu dọn một tay nải nhỏ, định nhân lúc đêm tối bỏ trốn.

Nào ngờ tên lưu manh trong trấn là Bàng Tam lại nhảy vào phòng: "Thẩm gia tiểu nương tử, tướng công nhà ngươi sắp phát tài rồi..."

Đại Hoàng trong sân lại không có động tĩnh gì, ta chậm rãi lùi lại: "Bàng Tam ngươi đã biết rồi, sao còn không trốn cho xa vào?"

Bàng Tam cười lớn: "Chỉ cần ngươi ch.ết đi, nhân chứng sẽ không còn, huống hồ hiện tại có người muốn lấy mạng ngươi, vị tướng công kia của ngươi cũng chưa chắc muốn ngươi sống sót. Ngươi hiểu mà, dù sao vinh hoa ở Kinh đô cũng rất mê hoặc lòng người."

Tim ta thắt lại, bản thân ta thực ra vẫn có chút mong đợi vào tướng công, cảm thấy hắn hẳn sẽ không phụ ta, nhưng nghe từ miệng kẻ khác nói ra, tim không tự chủ được mà thắt chặt

Ta cố trấn tĩnh: "Tướng công nhà ta tính khí thế nào, ngươi là người biết rõ! Chàng chắc chắn đang trên đường gấp rút trở về, cho dù ta có ch.ết, những việc ngươi làm cũng sẽ nhận được sự trừng phạt thích đáng"

Ta thấy một tia hoảng loạn trong mắt Bàng Tam.

"Tiểu nương tử, những lời này của ngươi chẳng qua là tự đòi mạng mình mà thôi."

Bàng Tam giận dữ trợn mắt lao về phía ta, ta vội vàng vung bột thuốc ra, hắn ta bịt mắt kêu la thảm thiết, còn vung tay muốn bắt lấy ta

Ta mang bụng bầu trong căn phòng nhỏ không tránh kịp, bị hắn ta tóm lấy, ấn xuống cạnh giường, Bàng Tam chửi rủa ta.

Trong cơn hoảng loạn sợ hãi, ta một tay rút trâm bạc, nhắm mắt đâm loạn xạ vào Bàng Tam.

Hắn ta bỗng nhiên im bặt, bàn tay đang tóm lấy ta cũng mất hết sức lực, cả người đè lên người ta.

Ta vội mở mắt ra, đẩy Bàng Tam ngã lăn xuống giường, nhìn thấy trên cổ hắn ta có hai cái lỗ đỏ lòm, m.áu vẫn đang phun ra...

Ta sợ đến mức ném cây trâm sang một bên, lấy chăn đắp lên người Bàng Tam.

Xách tay nải rời khỏi trấn Tuế Vân, chỉ là lúc này đầu óc ta rối như tơ vò, vậy mà lại chạy vào trong núi.

2.
Ta vừa vào trong rừng, quay đầu nhìn lại thì thấy từ xa ngôi nhà nhỏ của ta và tướng công đã bốc cháy dữ dội.

Thật sự không thể quay về được nữa rồi...

Ta đã gi.ết người...

Đi trong rừng núi, ánh trăng tuy sáng nhưng tâm trí ta rối loạn, bước chân đi không vững.

Ta gi.ết là kẻ xấu, ta là tự vệ chính đáng, suốt dọc đường ta tự trấn an mình, gượng gạo giữ bình tĩnh.

Mãi cho đến khi suýt bị vấp ngã ta mới gượng tỉnh táo lại.

Một nam tử ngực trúng tiễn, tựa vào gốc cây lớn, đôi chân dài khiến ta vấp phải một cái rõ đau.

Người này đang sốt cao nói mê, lúc thì kêu nóng lúc lại kêu lạnh.

Nghĩ bụng ở thời cổ đại này ngay cả thuốc kháng viêm cũng không có, người này bị một mũi tên xuyên tim, e là lành ít dữ nhiều.

Sau khi xuyên không, người cha ở đây của ta là một lang y hành tẩu, đưa ta đi nam về bắc, ta đương nhiên học được không ít từ cha.

Cho đến khi ta thích Thẩm Từ An rồi gả cho hắn, cha mới tiếp tục đi vân du.

Lấy viên Bách Thanh Hoàn mà cha cho ta ra, lấy một viên nhét vào miệng người này.

Trong lòng thầm niệm, nhất định phải có tác dụng nhé.

Một cảm giác sứ mệnh ập đến, khiến ta quên bớt nỗi hoảng sợ vì vừa gi.ết người.

Ta nhìn vào ngực y, m.áu vẫn còn rỉ ra, ta vội vàng tìm cỏ cầm m.áu thanh nhiệt giải độc gần đó.

Cởi áo y ra, người này đột nhiên ánh mắt thanh tỉnh: "Cô nương làm gì vậy?"

Y không đủ sức phản kháng, để mặc ta đắp thảo dược lên.

"Cứu ngài."

Ta tựa vào gốc cây lớn bên cạnh y, vậy mà cũng không thấy sợ nữa, hiếm thấy đêm nay trong núi cũng không có dã thú xuất hiện.

Trời mờ sáng, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu vào mắt.

Người này cuối cùng cũng tỉnh táo và có chút sức lực, ta nhìn y đầy mong đợi.

"Ngài tỉnh rồi, tạ ơn trời đất, có thể đứng dậy không? Chúng ta phải ra khỏi rừng, nếu không ngàii sẽ ch.ết đó."

Người nọ một tay chống đất vất vả nhíu mày đứng dậy, lập tức lảo đảo, ta vội vàng đỡ lấy y.

Giọng y trầm thấp yếu ớt: "Đa tạ"

Tầm mắt y dừng lại ở cái bụng nhô cao của ta.

Ta mỉm cười với y: "Nếu không ra khỏi đây, e là một x.ác hai mạng mất."

Lúc này y ngẩng đầu nhìn trời, giọng khàn khàn: "Đi thôi"

Trên đường ta lại cho y nuốt một viên thuốc, sợ y bỏ mạng ở đây.

May mắn thay không lâu sau, một đội người cưỡi ngựa vào rừng: "Tướng quân!"

Ta được đưa cùng vào một phủ đệ ở thành Nguyên Hà.

Mệt lử nên vừa nằm xuống là ngủ thiếp đi, ta nghĩ mình đã cứu y một mạng, y chắc sẽ không lấy mạng ta đâu

Lúc này ta vẫn chưa biết mình đã cắt ngang cuộc gặp gỡ đầu tiên của nam nữ chính...

3.
Ngủ mê mệt suốt hai ngày, vừa tỉnh dậy, một cô bé ngoài phòng đã hét lớn: "Tỉnh rồi tỉnh rồi, ân công tỉnh rồi."

Ta đẩy cửa phòng ra, đã nhìn thấy người ta đã cứu hôm đó, đang khoác áo choàng đứng ngoài cửa.

Giọng nói không còn khàn khàn nữa, mà trở nên thanh lãnh dễ nghe: "Ân công tỉnh rồi sao?"

Ta kinh ngạc nhìn y: "Sao ngài hồi phục nhanh vậy?"

Cô bé kia gọi: "Tướng quân của chúng ta chưa khỏe hẳn đâu, chỉ là nghe tin cô nương tỉnh nên mới vội vàng qua đây"

Hóa ra ta ở ngay trong viện của tướng quân, thậm chí ở ngay sát vách.

"Tướng quân?"

Ta không lẽ âm sai dương thác mà cứu đúng nam chính đấy chứ?

Lúc này người nọ chắp tay: "Tại hạ Triển Vân Diễn, đa tạ... Đã cứu giúp, chỉ cần không vi phạm đạo nghĩa, ân công có yêu cầu gì cứ việc đề đạt."

Y dường như không biết gọi ta là gì nên khựng lại nhìn vào bụng ta.

Đây chẳng phải là nam chính sao!

"Ta họ Liễu, đừng gọi ta là ân công nữa, hiện tại ta quả thực không có nơi nào để đi, ta biết chút y thuật, hy vọng có thể tá túc chỗ tướng quân, thuận lợi sinh con..."

Triển Vân Diễn thấy ta không nhắc nửa lời về chuyện tướng công mình, nên cũng không hỏi, chỉ bảo ta cứ yên tâm ở lại.

...

Ngày thứ hai đã có một nữ tử tìm đến nói muốn gặp ta.

Tiểu nha đầu Vân Kiều là đứa trẻ được Triển Vân Diễn nhặt về từ vài năm trước, mới mười tuổi, ghé tai ta nói nữ tử này không bình thường.

"Hôm trước nàng ta đã đến rồi, nói có thể cứu tướng quân, giải độc cho tướng quân. Nhưng mà tướng quân căn bản không trúng độc, hơn nữa việc ngài ấy bị thương sao nàng ta biết được?”

“Lại còn bộ dạng hống hách, bảo chúng ta mau chóng mở cửa cho vào, hôm nay lại nói quen biết tỷ, đòi gặp tỷ."

Ta bấy giờ mới vỡ lẽ, chẳng phải là muốn gặp ta sao?

Trong nguyên tác nữ chính cũng là người xuyên không, lúc đào hôn đã cứu nam chính.

Nền tảng tình cảm của hai người được xây dựng trên ơn cứu mạng này, giờ hay rồi bị ta hớt tay trên.

Triển Vân Diễn lạnh lùng nói "Không cần gặp, hạng người này có ý đồ bất chính"

Ta sợ mình làm thay đổi cốt truyện, khiến nam chính mất thê tử, sau này không lập được thiên thu bá nghiệp.

Ta quyết định gặp để giải quyết hiểu lầm này.

Kết quả vừa gặp mặt, nữ chính mở miệng: "Ta thật là san-kiu* luôn đó, ngươi từ đâu chui ra vậy, hớt tay trên của lão nương đây."

(*) Thank you.

Ta vào phòng cởi áo choàng, nữ chính nhìn chằm chằm vào bụng ta: "Hảo hán, có con luôn rồi, đã bảo là 1V1, song khiết, HE cơ mà?"

Ta đứng sững tại chỗ nhìn vị đồng hương này, nghĩ thầm nữ chính được miêu tả dũng cảm quyết đoán trong nguyên tác, vậy mà lại như thế này sao?

Nữ chính: "Ái chà, đừng giả vờ nữa, ngươi và Triển Vân Diễn không phải chính duyên đâu, chờ đợi ngươi chỉ có con đường ch.ết thôi.”

“Ngươi biết định luật nữ chính thơm lây không, ngươi là kẻ qua đường Giáp ở đâu ta dám chiếm chỗ của ta..."

Trong lòng ta hình tượng cao đẹp về nữ chính nguyên tác sụp đổ đôi chút, lên tiếng ngắt lời: "Ngươi có phải hiểu lầm gì không?"

Nữ chính bấy giờ mới hỏi: "Ngươi và Triển Vân Diễn có quan hệ gì?"

Ta gật đầu: "Đứa con trong bụng ta không phải của Triển tướng quân, còn những gì ngươi vừa nói là sao?"

Nữ chính cũng bắt đầu giả ngốc: "Ồ, đều là hiểu lầm thôi, hiểu lầm"

4.
Triển Vân Diễn không xuất hiện, nhưng nữ chính vào đây là để gặp y.

Triển Vân Diễn hạ lệnh một cái lập tức ném nữ chính ra ngoài.

Ta nhìn y, thầm nghĩ y sẽ hối hận cho xem...

Ước tính sắp đến ngày lâm bồn, ta ra ngoài tìm bà đỡ và đại phu có kinh nghiệm.

Vừa ra phố đã nghe nói, Tân khoa Trạng nguyên mất thê tử, bị lửa thiêu ch.ết cháy, thật đáng thương.

Còn có người nói Tể tướng đã nhắm trúng Tân khoa Trạng nguyên, muốn hắn làm hiền tế ở rể.

Lại có người nói vẫn là số của Trạng nguyên công tốt, cưới tiểu thư nhà Tể tướng, sau này có thể một bước lên mây.

Ứng nghiệm với nguyên tác trong tiểu thuyết.

Ta không nhịn được kéo người đó hỏi: "Trạng nguyên công đã về trấn Tuế Vân chưa?"

"Sao có thể không về? Đây là vinh quy bái tổ mà, nghe nói phải làm xong lễ đầu thất cho người thê tử bạc phúc kia mới đi."

Hóa ra là vậy, ta muốn đi gặp hắn.

Ta bèn bàn bạc chuyện này với Vân Kiều.

Vân Kiều bé nhỏ nhìn chằm chằm bụng ta: "Liễu nương tử, bây giờ tỷ không thể đi đường xa mệt nhọc đâu."

Triển Vân Diễn vừa lúc trở về: "Ta đang có việc phải đi trấn Tuế Vân một chuyến."

Thế là ta và Vân Kiều ngồi xe ngựa mang theo bà đỡ và đại phu, cùng Triển Vân Diễn đi trấn Tuế Vân, phía sau còn có nữ chính bám theo.

Ta vốn định bí mật gặp Thẩm Từ An, hỏi cho rõ có phải hắn muốn làm con rể Tể tướng không, lại bắt gặp hắn gặp gỡ nói chuyện riêng với một nam tử.

"Vãn sinh và vong thê tuy không có tình cảm nam nữ, nhưng cũng đã từng hoạn nạn có nhau, huống hồ tang sự mới qua đã tính chuyện hỷ sự, sẽ không tốt cho danh tiếng của tiểu thư.”

“Vãn sinh ghi nhớ ân tình của tiểu thư, tự nhiên không muốn làm tiểu thư chịu thiệt, đợi người ta quên đi, vãn sinh cũng làm nên chút danh tiếng, nếu tiểu thư còn bằng lòng hạ giá, tiểu sinh nhất định không phụ sự ưu ái của tiểu thư."

"Ừm, chuyện này, ngươi làm rất tốt, xử lý đẹp lắm."

Ta nghe lời Thẩm Từ An nói, cái gì gọi là không có tình cảm nam nữ, vậy đứa con trong bụng ta từ đâu mà có?

Ta tự cho rằng hai chúng ta cầm sắt hòa minh, cử án tề mi.

Ta vì hắn mà bỏ hết những thói quen xấu trước khi xuyên không, học cách giặt giũ nấu canh thêu thùa khâu vá.

Chẳng lẽ sự cưng chiều ân cần trước kia của hắn đều là giả tạo sao?

Những giọt nước mắt không tự chủ lăn xuống khóe miệng, mặn chát đắng cay.

Ta quay người rời đi, vô thức đi về phía ngôi nhà đã bị thiêu rụi.

Ta đội mũ trùm đầu, tình cờ gặp Thẩm Từ An đang vội vã đi tới.

Hắn không nhận ra ta.

Ta không tháo mũ trùm, qua lớp voan đen, nhìn đôi mắt trũng sâu và râu quai nón xanh mờ của hắn.

Tuy có vẻ tiều tụy, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy hắn chín chắn đáng tin, chứ không hề cảm thấy lôi thôi.

Nghĩ đến lúc hắn mới bắt đầu lên đường lên kinh, cả hai chúng ta đều không biết một sinh linh nhỏ bé đã lặng lẽ đến trong bụng ta.

Ta nhất tâm muốn cho hắn một điều bất ngờ, đợi hắn trở về.

Bây giờ nghĩ lại, thấy bản thân thật nực cười.

Ta quay đầu nhìn bóng lưng Thẩm Từ An rời đi, vẫn gầy gò cao ráo như bốn năm trước, ta nhịn không lên tiếng gọi hắn.

Quay đầu lại, đi ngược hướng với hắn.

5.
Ta đứng trước ngôi mộ Thẩm Từ An lập cho ta.

Trên bia mộ viết: Liễu Văn Sênh chi mộ.

Đến cả chữ “Thê” cũng không dám ghi, chữ “Văn” cũng viết sai nữa.

Khiến ta tức đến bật cười, Trạng nguyên kiểu này đây!

Khổ nỗi bản thân không tiền đồ, trong đầu toàn là những kỷ niệm vụn vặt giữa ta và Thẩm Từ An.

Từ lúc tên mọt sách này ngất xỉu bên đường được ta nhặt về.

Ta lừa hắn rằng toàn dùng dược liệu tốt, ý là muốn bảo hắn không cần trả tiền.

Hắn lại tin là thật, ban ngày cùng ta vào núi hái thuốc, thường xuyên bị cành cây vấp ngã va chạm, tối về lại nỗ lực đọc sách.

Ta thấy hắn vừa ngốc vừa gầy yếu, bèn học nấu ăn để bồi bổ cho hắn, sau này y phục hắn đều bị rách khi vào núi, ta lại học khâu vá.

Mỗi khi ta nói với cha rằng Thẩm Từ An thật ngốc, cha luôn nói ta mới thật sự ngốc.

Sau đó cha ta nói lại muốn đi nơi khác, ta đột nhiên thấy vô cùng luyến tiếc, đi từ biệt Thẩm Từ An.

Hắn lập tức biến sắc, nhưng không nói gì thêm.

Chỉ là khi chúng ta ra khỏi trấn Tuế Vân, Thẩm Từ An đột nhiên đeo rương sách, thở hổn hển đuổi theo, mặt đỏ bừng.

"Văn Sênh, Liễu tiên sinh, ta cũng muốn đi khắp nơi xem thử, liệu có thể..."

Cha ta nhìn ánh mắt mong chờ của ta, thở dài một tiếng.

Du ngoạn hơn một năm, Thẩm Từ An vốn dĩ rất thông minh cộng thêm cần cù hiếu học.

Cha ta cảm thấy hắn không phải hạng người tầm thường, bèn mở lời khuyên hắn về thi lấy công danh.

Trước khi từ biệt Thẩm Từ An tặng ta một cây trâm bạc, nói sau khi đạt được công danh muốn cưới ta, không biết ta có đồng ý không.

Cha ta đập bàn một cái, nói vậy thì cưới trước đi, đỡ mất công một lão già như ông phải mang theo hai kẻ bám đuôi.

Sau hôn lễ, cha vội vàng đi vân du.

Ta và ông hẹn ước ba năm sau nhất định phải quay về thăm ta.

Thời gian bốn năm này e là chỉ mình ta đa tình, một lòng chân thành đem cho chó gặm rồi.

Nghĩ đến trước kia tuy ta biết ít nhưng vô ưu vô lự, bây giờ lại tự nguyện vì Thẩm Từ An mà biến thành dáng vẻ hiền thê lương mẫu, đúng là nực cười.

Không biết năm sau cha thấy ngôi mộ này sẽ thế nào?

Liệu có châm cho Thẩm Từ An hơn ba nghìn mũi kim, biến hắn thành dược nhân, khiến hắn sống không bằng ch.ết không?

Ta khắc một hình sao năm cánh lên bia mộ để lại ký hiệu cho cha.

Một người ta chân thành đối đãi, vậy mà vì tiền đồ lại đẩy ta vào chỗ ch.ết, oán hận sinh ra từ trong lòng.

Thẩm Từ An, từ nay về sau gặp lại chính là kẻ thù.

6.
Quay lại thành Nguyên Hà, chẳng được mấy ngày thì ta chuyển dạ, thuận lợi sinh hạ một nhi tử đặt tên là Liễu Hoài Ý.

Vì thế Triển Vân Diễn còn đặc biệt sai người tìm cho ta một nha hoàn biết y thuật và một nhũ nương.

Thế là tiểu nha hoàn biết y thuật chính là nữ chính, được ta đưa vào phủ.

Triển Vân Diễn khó hiểu nhìn ta: "Thật sự muốn nàng ta sao?"

Ta gật đầu, không có nữ chính thì y phải ở góa cả đời thôi.

Ta nhìn nam chính với tâm trạng của một lão mẫu thân.

Triển Vân Diễn cũng nhìn ta với vẻ dò xét rồi nói: "Cũng tốt, để bên cạnh mới biết rốt cuộc nàng ta muốn làm gì."

Ơ? Ý ta không phải thế, người ta là một cô nương tốt mà.

Ta vội vàng ám chỉ: "Người ta dù sao cũng là một thiếu nữ đấy."

Triển Vân Diễn: "Được, ta không dùng vũ lực."

Thôi bỏ đi, tình yêu chẳng phải luôn bắt đầu từ hiểu lầm sao?

...

Triển Vân Diễn mỗi ngày đều bận rộn quân vụ.

Nhưng Vân Kiều lại rất vui vẻ.

"Trước kia tướng quân về đến nơi là lăn ra ngủ, giờ mỗi lần về đều ăn cơm cùng chúng ta, mà tay nghề nấu nướng của Liễu tỷ tỷ đúng là tuyệt vời, bữa nào ta cũng có thể ăn thêm một bát cơm."

Không ngờ tay nghề nấu nướng mà ta khổ luyện vì Thẩm Từ An, vô tình lại trở thành thói quen, còn nhận được sự khẳng định, khiến ta cảm thấy bản thân vẫn còn chút giá trị.

Chỉ là nữ chính Lâm Chiêu Nguyệt vẫn chưa có tiến triển gì với Triển Vân Diễn.

Ta dần phát hiện ra một vấn đề, Lâm Chiêu Nguyệt e là một "cô nương tấu hài", không giống nữ chính trong nguyên tác cho lắm.

Hình như cũng không còn cái kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên với Triển Vân Diễn như trong truyện, mà là một sự cao ngạo kiểu nắm chắc trong lòng bàn tay.

Lâm Chiêu Nguyệt cũng không coi ta là người ngoài, lúc nào cũng tự tin kèm theo vẻ thần bí: "Ôm chặt cái chân lớn Triển Vân Diễn này thì sẽ được ăn ngon mặc đẹp sống đến đại kết cục, tuy ngươi cướp mất công lao của ta, cứ coi như ngươi nợ ta một ân huệ đi."

Ta ôm lòng nghi hoặc hỏi: "Có phải ngươi thích đại tướng quân không?"

Lâm Chiêu Nguyệt: "Cặp đôi chính thức thôi mà, y sớm muộn gì cũng quỳ rạp dưới chân ta, đây là số mệnh của kịch bản, hào quang của nữ chính thì người khác có ngưỡng mộ cũng không được đâu, cho dù có mấy nhân vật qua đường không tên tuổi muốn cướp cũng vô dụng thôi, tự tìm đường ch.ết."

Lời của Lâm Chiêu Nguyệt như có hàm ý, ta hình như đã hiểu.

Ta cố ý giữ khoảng cách với Triển Vân Diễn, dù trong lòng thấy Lâm Chiêu Nguyệt khác xa nữ chính nguyên tác, nhưng ta vẫn muốn tạo cơ hội cho y và nàng ta ở riêng.

Nhưng Triển Vân Diễn lại né tránh Lâm Chiêu Nguyệt, còn bảo Vân Kiều báo cáo hành tung của nàng ta.

Triển Vân Diễn né tránh Lâm Chiêu Nguyệt, lấy ta ra làm lá chắn, nói Hoài Ý là con của ta và y.

Ta và Lâm Chiêu Nguyệt nghe thấy câu này đều đồng loạt đảo mắt trắng dã.

Ta nghĩ là người này bị làm sao thế?

Lâm Chiêu Nguyệt nghĩ là mắt người này có vấn đề à, vội vàng nhận làm cha hờ vậy sao?

Ta vội vàng vạch trần lời nói dối của Triển Vân Diễn, nhưng y lại nhìn ta với vẻ oán hận nói: "Văn Sênh, nàng vẫn còn hận ta, không sao, ta có thể đợi."

Trong đầu ta như có vạn con ngựa chạy qua, ánh mắt Lâm Chiêu Nguyệt mang theo sát khí khó tin liếc xéo ta.

Triển Vân Diễn quay đầu lại nhìn Lâm Chiêu Nguyệt lạnh lùng nói: "Lâm cô nương nên tự trọng, bất kể Văn Sênh có tha thứ cho ta hay không, ta đều là phu quân của nàng ấy.”

“Người đã có thê tử, trách nhiệm là bảo vệ chăm sóc tốt cho thê nhi của mình, kẻ nào phạm đến hai người họ, ch.ết."

Không phải chứ, diễn biến cốt truyện này làm ta chẳng biết phối hợp thế nào.

Lâm Chiêu Nguyệt nhìn ta cười lạnh: "Thú vị rồi đây, ta sẽ cho ngươi biết số phận của kẻ lót đường là như thế nào."

Tiểu nhi tử Hoài Ý của ta đã 8 tháng tuổi, vừa mới biết bò, bộ dạng hệt như một hài tử tò mò, đưa thằng bé ra phố là mặt mũi hớn hở.

Ta bế thằng bé ngồi trong trà lâu đợi Vân Kiều đi mua tò he thì nghe thấy tiếng bàn tán xung quanh.

"Các người nghe nói gì chưa, thê tử trước kia của Thẩm Trạng nguyên không phải là thê tử đâu, là biểu muội của ngài ấy, hai người nương tựa vào nhau, người khác hiểu lầm nên tưởng là thê tử thôi."

"Nực cười, cả trấn Tuế Vân đều biết đó là thê tử của Thẩm Trạng nguyên, nghe nói bụng đã vượt mặt rồi!"

"Bụng to cũng chưa chắc là của Trạng nguyên công đâu, các người không tin thì cứ đến bia mộ ở trấn Tuế Vân mà xem, trên đó đâu có ghi là thê tử của ai đó."

"Nghe nói là bị một tên lưu manh làm nhục."

Tay ta bế Hoài Ý run lên bần bật vì tức giận.

"Đúng thế, Trạng nguyên công đang tìm một người tên là Bàng Tam, trong thành của chúng ta cũng dán cáo thị rồi."

Sau