Những Người Bị Bỏ Rơi

Chương 20: Những Người Bị Bỏ Rơi

Trước

Huy đứng giữa đống hỗn độn, ánh mắt không rời khỏi kẻ thù. Những tiếng súng, tiếng la hét của những người xung quanh tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. Huy không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho những người khác, những người đã từng bị bỏ rơi trong thế giới này.

“Chúng ta không thể để họ kiểm soát!” Huy gào lên, giọng nói vang vọng giữa tiếng súng đạn. Anh quay sang Kiệt, người đang cận chiến với một tên lính của Hải. “Giúp tôi một tay!”

Kiệt gật đầu, dồn sức vào cú đấm, khiến tên lính ngã nhào. “Đừng để ai bị thương!” Kiệt nhắc nhở, ánh mắt đầy quyết tâm. Huy cảm nhận được sự ấm áp của tình bạn trong khoảnh khắc căng thẳng này.

“Mọi người, tập trung!” Lan Anh hô lớn, tay cầm băng gạc, nhanh chóng tiếp cận một người bị thương nằm dưới đất. “Cần sự giúp đỡ ở đây!”

Huy nhìn Lan Anh, thấy cô chăm sóc cho những người khác mà lòng tự hào dâng trào. Cô không chỉ là một người bạn đồng hành mà còn là một nguồn động lực, một biểu tượng của hy vọng giữa những tàn tích. “Tôi sẽ bảo vệ em,” Huy thầm nghĩ.

Cuộc chiến không chỉ là về sinh tồn, mà còn là một cuộc đấu tranh cho những điều tốt đẹp mà họ đã từng có. Huy cảm thấy sự tức giận dâng lên khi nhớ về những kẻ như Hải, những kẻ đã lợi dụng sự yếu đuối của người khác để thỏa mãn tham vọng của mình. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra!” Huy tự nhủ.

Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên gần đó, khiến mọi người giật mình. Một cánh cửa sập xuống, đổ ập vào giữa đám đông. Huy lập tức nhận ra rằng tình hình đang trở nên nghiêm trọng hơn. “Rút lui!” Anh hô lớn, dẫn dắt nhóm của mình về phía an toàn.

“Không thể bỏ lại họ!” Lan Anh kêu lên, ánh mắt đầy lo lắng. Cô không thể chấp nhận việc để những người yếu đuối lại phía sau.

“Chúng ta sẽ quay lại!” Huy đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Nhưng trước hết, chúng ta phải giữ an toàn cho chính mình đã!”

Cả nhóm nhanh chóng lùi về phía một căn phòng tạm bợ, nơi họ có thể suy nghĩ và lên kế hoạch. Huy thở hổn hển, cảm giác như mình vừa trải qua một cơn bão. “Chúng ta cần một kế hoạch,” anh nói, ánh mắt nhìn chăm chú vào từng người trong nhóm.

“Chúng ta không thể để Hải chiếm ưu thế,” Kiệt bổ sung, vẫn còn đang hồi hộp. “Cần phải tìm cách để đánh bại hắn.”

Lan Anh gật đầu, ánh mắt kiên định. “Chúng ta có thể tìm kiếm những người khác, những người cũng bị bỏ rơi. Chúng ta không thể chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn phải cứu giúp những người khác.”Huy cảm thấy lòng mình ấm lại. “Đúng vậy,” anh đồng ý. “Nếu chúng ta có thể tập hợp nhiều người lại, sức mạnh sẽ lớn hơn.”

“Nhưng làm thế nào?” Kiệt hỏi, vẻ lo lắng hiện lên trong ánh mắt. “Chúng ta không biết ai còn sống.”

“Chúng ta sẽ phải đi tìm,” Lan Anh đề xuất. “Có thể có những nhóm khác ở gần đây.”

“Đúng rồi,” Huy khẳng định. “Chúng ta sẽ không đơn độc. Chúng ta sẽ xây dựng một cộng đồng.”

Cả nhóm nhìn nhau, sự quyết tâm bùng lên trong ánh mắt từng người. Huy cảm thấy như mình đã tìm thấy một mục đích mới, một lý do để tiếp tục chiến đấu giữa những khắc nghiệt của cuộc sống.

“Đi nào!” Huy hô, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta sẽ không chỉ sống sót, mà còn cứu giúp những người khác. Hãy tìm kiếm ánh sáng trong bóng tối!”

Cả nhóm đứng dậy, hướng về phía cửa ra, lòng đầy quyết tâm. Huy biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng họ đã có một lý do để chiến đấu. Không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người bị bỏ rơi, những người cần họ.

Khi họ bước ra ngoài, ánh sáng lờ mờ của buổi chiều chiếu rọi lên những khuôn mặt tràn đầy hy vọng. Mỗi bước đi đều mang theo một quyết tâm mới, một khởi đầu mới giữa thế giới tàn khốc này. Huy biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng giờ đây, họ đã có một mục tiêu rõ ràng.

Giữa lúc họ tiến về phía trước, một tiếng gầm rú vang lên từ phía xa. Huy cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. “Cẩn thận!” Anh hô, nhưng đã quá muộn.

Bóng dáng của Hải và những tay sai của hắn xuất hiện, chặn đường họ. Huy cảm thấy nỗi sợ hãi cuộn trào, nhưng trong lòng anh cũng tràn đầy quyết tâm. Họ không thể lùi bước.

“Đến đây, những kẻ yếu đuối!” Hải cười lớn, giọng nói ngạo mạn vang vọng trong không gian. “Ta sẽ không để các ngươi thoát khỏi tay ta!”

Huy nhìn vào mắt Hải, cảm nhận được sức mạnh của lòng kiên trì và tình bạn bên cạnh mình. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Anh thét lên, lòng tràn đầy sức mạnh. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và họ sẽ không từ bỏ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn