Những Người Bị Bỏ Rơi

Chương 15: Kẻ Thù Từ Bóng Tối

Huy và Lan Anh chạy vội về phía những thùng thực phẩm. Tim Huy đập thình thịch trong lồng ngực, anh cảm nhận rõ ràng rằng thời gian đang đếm ngược. Ánh mắt của Hải như lửa đốt sau lưng họ, nhưng Huy không dám ngoảnh lại.

“Huy, nhanh lên!” Lan Anh kêu lên, tay cô đã chạm vào những hộp thực phẩm, nhưng Huy biết rằng họ vẫn chưa an toàn.

“Lấy càng nhiều càng tốt!” Huy hối thúc, tay anh vươn ra kéo những thùng thực phẩm nặng nề về phía mình. Mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng anh không dám dừng lại.

“Nhưng mà...” Lan Anh nhìn về phía Kiệt, nơi mà cuộc chiến đang diễn ra. Kiệt đang phải đối mặt với Hải, anh ta như một tảng đá vững chãi, nhưng Huy biết không thể để Kiệt một mình. “Chúng ta phải giúp Kiệt!”

“Không thể!” Huy quát lên, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta sẽ không để Hải có được thứ này. Chúng ta phải lấy thực phẩm trước đã!”

Lan Anh gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn lo lắng. Huy cảm nhận được sự căng thẳng, nhưng không có thời gian để do dự. Anh kéo Lan Anh vào trong kho thực phẩm, nơi ánh sáng mờ mịt và không khí ẩm ướt.

“Chúng ta cần phải nhanh chóng,” Huy nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tìm những thứ có thể mang đi.”

Họ bắt đầu lục lọi trong những thùng thực phẩm, tay Huy lướt qua những hộp đồ ăn đóng hộp, bột mì, và nước uống. Mỗi giây trôi qua như một thế kỷ.

“Có một thùng lớn đây!” Lan Anh hô lên, ánh mắt cô sáng lên khi thấy một thùng thực phẩm chứa đầy đồ ăn khô.

“Lấy nó!” Huy khẩn trương. Họ cùng nhau kéo thùng thực phẩm về phía cửa ra, nhưng tiếng la hét và tiếng súng từ bên ngoài càng lúc càng gần.

“Kiệt!” Huy gọi, nhưng không thấy đáp lại. Cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng anh. “Chúng ta không thể chờ thêm!”

“Mau lên!” Lan Anh thúc giục, tay cô đã chạm vào thùng thực phẩm. Huy cảm nhận được sự cấp bách, anh kéo thùng đi, nhưng vẫn nghe tiếng chửi rủa của Hải vọng lại.

“Các cậu không thể thoát!” Hải gầm lên, giọng nói tàn nhẫn như một cơn bão.

“Huy!” Lan Anh kêu lên, nhưng ngay lúc đó, cánh cửa phía sau bỗng mở ra. Một bóng đen lao vào, làm cả hai giật mình.

“Chạy!” Kiệt thở hổn hển, mặt anh đầy vết thương nhưng ánh mắt vẫn quyết tâm. “Tôi sẽ giữ chân chúng!”

“Không, Kiệt!” Huy không thể tin vào tai mình. “Chúng ta không thể bỏ lại anh!”

“Đi đi!” Kiệt quát, tay anh nắm chặt vũ khí, sẵn sàng đối mặt với Hải và tay sai. “Tôi sẽ cầm chân chúng, các cậu phải ra ngoài!”“Nhưng...” Lan Anh lưỡng lự, nhưng Huy đã quyết định.

“Chúng ta không có thời gian!” Huy kéo Lan Anh ra ngoài, mặc cho tiếng súng nổ vang dội phía sau. Huy cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ quanh mình, nhưng họ không thể dừng lại.

“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp!” Huy nói, lòng đầy lo lắng. Họ chạy ra khỏi kho thực phẩm, nhưng Hải đã chặn đường.

“Chạy đi đâu?” Hải cười khẩy, ánh mắt hắn như một con thú hoang. “Các cậu không thể thoát khỏi tay tôi!”

Huy cảm thấy nỗi sợ hãi tràn ngập. “Chúng ta không thể để hắn bắt được!” anh thì thầm với Lan Anh.

“Chúng ta phải tìm cách khác!” Lan Anh nói, sự quyết tâm trong giọng nói khiến Huy cảm thấy vững tâm hơn. Họ quay lại, tìm một lối khác để thoát khỏi vòng vây.

“Đi theo tôi!” Huy dẫn dắt Lan Anh qua những dãy hành lang tối tăm. Mỗi bước đi đều phải cẩn trọng, vì không biết Hải đang ở đâu.

“Chúng ta phải tìm Kiệt!” Lan Anh nói, nhưng Huy biết thời gian không chờ đợi. “Để anh ấy lại là quyết định khó khăn, nhưng nếu không, chúng ta sẽ không còn cơ hội nào khác.”

Huy cảm thấy nỗi đau khi nghĩ đến Kiệt, nhưng họ không thể mạo hiểm cả nhóm. “Chúng ta sẽ trở lại,” anh hứa với lòng mình.

Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Huy quay lại, thấy Hải và tay sai của hắn đang tiến gần. “Chạy!” anh hô lớn, kéo Lan Anh chạy nhanh hơn.

“Huy, đằng trước có một lối thoát!” Lan Anh chỉ vào một cánh cửa nhỏ, nhưng Huy biết rằng nếu họ không hành động ngay, sẽ không còn cơ hội nào khác.

“Đi!” Huy lao về phía cánh cửa, nhưng Hải đã kịp thời chặn lại.

“Đừng hòng!” Hải cười lớn, ánh mắt điên cuồng. “Các cậu sẽ không bao giờ thoát khỏi đây!”

Huy cảm thấy mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng quyết tâm không cho phép mình gục ngã. “Chúng ta sẽ không thua!” anh hét lên, lòng tràn đầy sức mạnh.

“Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!” Lan Anh đứng bên cạnh, ánh mắt cô rực lửa.

Cuộc chiến không thể tránh khỏi. Huy và Lan Anh lao vào, nhưng Hải đã sẵn sàng. Tiếng súng vang lên, và Huy cảm thấy từng viên đạn như một nhát dao đâm vào tâm trí. Họ phải chiến đấu không chỉ để sống, mà còn để bảo vệ những người xung quanh, và cả những giấc mơ chưa thực hiện.

“Hãy giữ vững!” Huy hét lên, quyết tâm không để bất cứ điều gì ngăn cản họ. Một cuộc chiến mới bắt đầu, không chỉ để giành lấy kho thực phẩm, mà còn để giành lấy sự sống trong thế giới tăm tối này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn