Huy lắng nghe từng âm thanh xung quanh. Nhịp tim của anh đập mạnh trong lồng ngực khi bóng tối bao trùm, chỉ còn lại tiếng thở khẽ của các thành viên trong nhóm. Huy nhìn Kiệt, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể chần chừ thêm nữa. Hải đang ở gần đây.”
Kiệt gật đầu, nắm chặt khẩu súng. “Tôi sẽ đứng ở vị trí này. Nếu hắn đến gần, tôi sẽ bắn.”
“Còn tôi sẽ ra phía sau, cố gắng chặn đường rút lui của hắn,” Huy nói, rồi quay sang Lan Anh. “Em hãy ở lại đây, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.”
“Em có thể giúp,” Lan Anh phản đối. “Em biết cách chữa trị, nếu có ai bị thương. Em không thể chỉ đứng nhìn.”
“Nhưng em cũng cần phải bảo vệ mình,” Huy kiên quyết. “Hãy tin tưởng anh.”
Ánh mắt Lan Anh thoáng chốc buồn bã, nhưng cô gật đầu, chấp nhận. “Được rồi, em sẽ ở đây.”
Huy và Kiệt bước ra ngoài, nơi bóng tối dày đặc như một lớp áo bảo vệ. Huy cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, sự căng thẳng lơ lửng trong không khí. Mọi thứ xung quanh đều im lặng, nhưng tâm trí họ như một cơn bão.
“Có lẽ chúng ta đã quá cẩn thận,” Kiệt thì thầm, ánh mắt quét qua từng góc tối. “Hải không phải là người dễ đối phó.”
“Chúng ta phải dùng trí thông minh chứ không chỉ sức mạnh,” Huy đáp. “Hắn sẽ không ngờ chúng ta đã chuẩn bị.”
Một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía bên trái. Huy và Kiệt lập tức quay lại, đôi mắt sắc như dao. Một bóng người xuất hiện, không phải ai khác, chính là Phan Hải. Hắn đứng đó, nụ cười lạnh lùng hiện rõ trên gương mặt đầy sẹo. “Thế nào, các cậu chuẩn bị cho cuộc chiến rồi à?”
“Cút đi, Hải,” Huy quát, tay nắm chặt súng. “Chúng ta không có thời gian cho trò đùa.”
“Trò đùa? Đó là cuộc sống của tôi,” Hải đáp, giọng điệu châm biếm. “Các cậu nghĩ mình có thể giữ được cái kho thực phẩm đó sao? Nó thuộc về tôi.”
“Không bao giờ,” Kiệt gầm lên, sẵn sàng nhắm bắn. “Chúng ta sẽ không để hắn chiếm đoạt.”
Hải nhếch mép, ánh mắt lấp lánh sự hiểm độc. “Các cậu có bao giờ nghĩ rằng có thể làm tôi tổn thương? Mọi người ở đây đều đã từng thua tôi, và các cậu cũng vậy.”
Cả hai bên đều im lặng, không ai nhúc nhích. Huy cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây kéo căng trước khi đứt. “Hải, nếu hắn muốn chiến, chúng ta sẽ cho hắn thấy thế nào là chiến đấu,” Huy thì thầm với Kiệt.
“Đồng ý,” Kiệt đáp lại, sự quyết tâm trong ánh mắt.
Bất ngờ, Hải giơ tay lên, ra hiệu cho những người theo hắn xuất hiện. Một nhóm nhỏ bước ra từ bóng tối, vũ khí sẵn sàng. “Các cậu không đơn độc, nhưng tôi cũng vậy.”
“Đừng nghĩ rằng chúng ta sẽ dễ dàng chịu thua,” Huy quát, rồi chỉ tay về phía nhóm Hải. “Đây là nơi chúng ta đứng vững!”Một tiếng súng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Huy cảm thấy như thời gian ngừng lại. Một viên đạn lướt qua gần đầu anh, tiếng nổ làm anh choáng váng. “Chạy!” Huy hét lên, ngay lập tức kéo Kiệt về phía sau.
Nhóm của Huy bắt đầu di chuyển, tìm chỗ ẩn nấp. Lan Anh nhìn thấy từ xa, tim đập nhanh, cô không thể ngồi yên. “Huy!” cô hô, nhưng tiếng súng khiến lời kêu gọi bị nuốt chửng.
“Hãy giữ an toàn!” Huy hét lại, rồi lao vào cuộc chiến. Kiệt bên cạnh, sẵn sàng bảo vệ Huy. Mọi thứ trở nên hỗn loạn, tiếng súng vang lên liên tục, tiếng kêu thét và tiếng kim loại va chạm nhau. Huy cảm thấy adrenaline dâng trào, mọi thứ như một cơn ác mộng.
Huy và Kiệt nấp sau một bức tường cũ, thở hổn hển. “Chúng ta cần phải phân tán lực lượng của họ,” Huy nói. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội.”
“Được,” Kiệt đồng ý. “Tôi sẽ đánh lạc hướng họ, cậu hãy tìm cách tiếp cận Hải.”
Huy nhìn Kiệt, sự quyết tâm trong mắt họ như một lời hứa. “Cẩn thận,” anh nói. “Tôi sẽ không để cậu gặp nguy hiểm.”
Kiệt gật đầu, rồi nhanh chóng di chuyển ra ngoài. Huy nín thở, theo dõi từng động tác của Kiệt. Nhóm Hải không ngờ tới sự phối hợp này. Huy biết rằng thời gian không còn nhiều.
Trong khi Kiệt thu hút sự chú ý, Huy lén lút di chuyển về phía nhóm Hải. Anh thấy Hải đang chỉ huy, gương mặt hắn hiện rõ sự tự mãn. Huy cảm nhận được cơ hội. Anh nín thở, chỉ còn cách Hải một khoảng ngắn.
“Đừng nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi đây dễ dàng,” Hải nói, nhưng Huy không quan tâm. Anh đã sẵn sàng cho mọi tình huống.
“Đã đến lúc,” Huy thì thầm. Anh chuẩn bị nhắm bắn, nhưng bỗng có tiếng động phía sau. Một người trong nhóm Hải đã phát hiện ra Huy. “Cẩn thận!” gã kêu lên.
Huy vội vàng nhắm lại, nhưng không kịp. Một cú đá mạnh từ phía sau khiến anh ngã xuống. “Không!” Huy hét lên, cố gắng chống cự.
Kiệt từ xa nhìn thấy, lòng anh tràn đầy lo lắng. “Huy!” anh hô, nhưng không thể làm gì hơn.
Huy ngã xuống đất, cảm nhận được sự bất lực. Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy Lan Anh, ánh mắt cô tràn đầy lo lắng. “Huy!” cô kêu lên.
Huy cố gắng đứng dậy, nhưng Hải đã tiến lại gần. “Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc này,” hắn nói, với ánh mắt tàn nhẫn.
Huy không thể để điều đó xảy ra. Anh phải chiến đấu, không chỉ vì bản thân mà còn vì nhóm của mình. Trong giây phút quyết định, Huy quyết định sẽ không để Hải kiểm soát cuộc đời mình thêm nữa.
“Chúng ta sẽ không thua,” Huy hét lên, ánh mắt sáng rực. “Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!”
Cuộc chiến bùng nổ trở lại, nhưng giờ đây, Huy cảm thấy sức mạnh từ bên trong. Anh không đơn độc. Những người bên cạnh đều sẵn sàng hy sinh cho nhau. Họ sẽ không bỏ cuộc dễ dàng.