Những Ngôi Sao Bóng Rổ

Chương 6: Cao trào, giải quyết, kết thúc

Khi tiếng còi vang lên, không khí trong sân bóng như ngưng đọng. Khoa nhìn về phía trọng tài, lòng hồi hộp và lo lắng. Không chỉ là kết quả trận đấu, mà cả tương lai của đội bóng Hòa Bình đang treo lơ lửng. Quốc Đạt đứng bên kia sân, ánh mắt tự mãn như thể đã nắm chắc chiến thắng trong tay.

“Có chuyện gì vậy?” Linh hỏi, vẻ mặt cô hiện rõ sự băn khoăn. Khoa chỉ biết lắc đầu, không thể đoán được điều gì đang xảy ra.

Trọng tài đưa tay lên, ra hiệu cho Quốc Đạt và đội của hắn. “Có một tình huống vi phạm,” ông tuyên bố, giọng điệu nghiêm khắc. “Tình huống này sẽ được xem lại.”

“Cái gì?” Khoa thì thào. Hắn không thể chấp nhận được điều đó. Họ đã nỗ lực hết mình để có được cơ hội này.

“Có thể là một cú ném không hợp lệ,” Linh nói, ánh mắt cô lấp lánh với hy vọng. “Chúng ta còn cơ hội!”

Khoa nhìn về phía Đức Anh, cậu bạn đang đứng tách biệt, vẻ mặt đầy lo lắng. “Đức Anh, cậu hãy nhớ, đây là lúc để chứng tỏ bản thân!” Khoa gọi lớn. “Cậu có thể làm được!”

Lời nói ấy không chỉ là sự động viên mà còn là niềm tin. Đức Anh gật đầu, nhưng Khoa biết rằng sự tự tin trong cậu vẫn còn mong manh. Thời gian trôi qua, và khi trọng tài xem lại video, cả đội bóng như đang trong cơn lốc xoáy tâm lý.

“Chúng ta không thể để họ chiếm ưu thế,” Khoa khẳng định. “Hãy giữ vững tinh thần!”

Khi trọng tài quay lại, ông ra hiệu cho trận đấu tiếp tục. “Cú ném của đội Hòa Bình sẽ được công nhận,” ông tuyên bố. Tiếng hò reo từ khán giả vang lên, nhưng Khoa không thể để sự phấn khích làm mất tập trung. Họ cần phải tiếp tục chiến đấu.

“Chúng ta cần một chiến thuật mới,” Linh nói, vẻ quyết tâm hiện rõ. “Quốc Đạt sẽ không để chúng ta có cơ hội dễ dàng đâu.”

“Đúng vậy,” Khoa đồng ý. “Chúng ta phải làm cho hắn ta bất ngờ.”

Những giây phút tiếp theo như một trận chiến căng thẳng. Khoa dẫn bóng, cảm nhận áp lực từ khán giả và đồng đội. Hắn thấy Đức Anh đang đứng ở vị trí thuận lợi, nhưng Quốc Đạt đang bám sát cậu. “Đức Anh, cậu phải di chuyển!” Khoa hô lớn.

Đức Anh hít sâu, chạy lên, nhưng Quốc Đạt vẫn không buông tha. Khoa nhìn thấy Linh đang lao về phía bên kia sân, hy vọng một khoảng trống sẽ mở ra. Anh quyết định ném bóng cho cô.

“Linh, bắt lấy!” Khoa hét.Bóng bay đi, và Linh với sự nhanh nhẹn, đón được quả bóng. Ánh mắt cô sắc bén, nhưng Quốc Đạt đã nhận ra nguy hiểm. Hắn nhanh chóng lao tới, ý định cản phá.

“Chạy, Linh!” Khoa thúc giục. Linh không chần chừ, cô chuyền bóng cho Đức Anh đang đứng gần rổ. “Làm đi, Đức Anh!”

Bóng đến tay Đức Anh, cậu bạn hít một hơi thật sâu. Tất cả ánh mắt trong sân đều dồn về phía cậu. Đức Anh nhắm mắt lại, hình dung về cú ném. Đó là khoảnh khắc quyết định, không chỉ cho trận đấu mà còn cho chính cậu.

Cú ném diễn ra trong tích tắc. Bóng bay vút lên, mọi thứ như ngừng lại. Từng ánh mắt dõi theo, từng nhịp tim đập cùng một nhịp. Rồi bóng rơi vào rổ.

“Vào rồi!” Tiếng reo hò vang lên, nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài thì Quốc Đạt đã có một cú ném ngay lập tức, làm tỷ số trở lại thế cân bằng.

“Không thể từ bỏ!” Linh kêu lên, thúc giục mọi người. “Chúng ta cần phải chiến đấu hơn nữa!”

Khoa cảm nhận được sự khẩn trương trong không khí. Trận đấu chỉ còn lại mấy giây, và họ phải quyết định. Cách duy nhất để giành chiến thắng là phải dồn hết sức vào một cú tấn công cuối cùng.

“Cả đội, tập trung!” Khoa quát. “Chúng ta sẽ thực hiện một chiến thuật bất ngờ!”

Linh, Đức Anh và Hoàng Minh sắp xếp vị trí. Khoa dẫn bóng, ánh mắt không rời khỏi rổ. Hắn biết rằng Quốc Đạt sẽ không dễ dàng cho họ một cơ hội. Hắn lao tới, cố gắng cướp bóng.

Khoa né tránh, nhưng Quốc Đạt đã kịp thời chặn lại. “Người nghèo như mày sẽ không bao giờ có cơ hội!” Hắn cười nhạo.

Khoa không thể để lời nói đó làm mình chùn bước. Anh tập trung vào bóng, không cho phép mình bị phân tâm. Hắn ném bóng, nhưng không vào. Tiếng còi vang lên, trận đấu lại tạm dừng.

“Chuyện gì đang xảy ra?” Linh hỏi, lo lắng hiện rõ trên gương mặt. Khoa lắc đầu, không thể nói ra nỗi sợ trong lòng mình.

Rồi Bảo Ngọc bước ra từ khán đài, ánh mắt sắc lạnh như muốn thách thức. “Các người thật sự nghĩ rằng có thể vượt qua được Quốc Đạt?” Cô ta nói, giọng điệu đầy mỉa mai. “Hãy chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.”

Khoa nhìn Bảo Ngọc, một cảm giác không thể giải thích trào dâng trong lòng. Đối thủ không chỉ là những cú ném hay chiến thuật trên sân bóng, mà còn là những mưu đồ đen tối đang chực chờ. Anh cảm thấy một điều gì đó lớn hơn đang chờ đợi phía trước, và cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn