Những Ngày Không Quên

Chương 9: Lời Hứa Bị Đánh Cắp

Minh Huy đứng bên cửa sổ lớp học, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo tiếng cười đùa của các bạn học. Nhưng trong lòng anh, một nỗi lo âu đang lớn dần. Tùng lại xuất hiện, và lần này, hắn không chỉ đơn thuần là kẻ phá đám. Hắn đang gieo rắc những nghi ngờ, những ý nghĩ tiêu cực về tình cảm giữa anh và Thảo Ly.

"Tôi thấy Thảo Ly đi với Minh Huy hôm qua," Tùng nói với giọng điệu đầy ẩn ý, khiến những bạn xung quanh dừng lại lắng nghe. "Có vẻ như họ thân thiết lắm nhỉ?"

Một vài ánh mắt hướng về phía Minh Huy, những cái nhướn mày, những cái nhìn dò xét. Huy cảm thấy như mình đang bị dồn vào thế bí, tim đập nhanh hơn. Anh không thể để Tùng tiếp tục làm hỏng mọi thứ. Thảo Ly không xứng đáng bị kéo vào những trò chơi xấu xa của hắn.

Khi tiếng chuông tan học vang lên, Huy ngay lập tức tìm cách gặp Thảo Ly. Anh chạy ra khỏi lớp, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Nhưng cô đã đi đâu mất. Anh hỏi một vài bạn, nhưng không ai biết cô đang ở đâu.

Tâm trạng nặng trĩu, Huy quyết định đến lớp vẽ - nơi mà Thảo Ly thường lui tới. Cánh cửa khép hờ, anh nhẹ nhàng đẩy ra. Trong không gian tĩnh lặng, ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, tạo ra những mảng sáng tối kỳ ảo. Thảo Ly đang ngồi bên bàn vẽ, nét mặt trầm tư. Cô không nhận ra sự hiện diện của Huy cho đến khi anh lên tiếng.

“Ly!” Huy gọi, giọng anh vừa đầy hy vọng, vừa lo lắng.

Thảo Ly giật mình, quay lại. “Huy! Cậu… có chuyện gì không?”

Huy tiến lại gần, cảm giác như có một khoảng cách vô hình giữa họ. “Mình muốn nói chuyện với cậu. Về… mọi thứ.”

“Có phải là về những gì Tùng nói không?” Thảo Ly hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Huy gật đầu, lòng anh nặng trĩu. “Cậu biết Tùng không đáng tin cậy. Hắn chỉ muốn phá hoại mọi thứ giữa chúng ta.”

“Nhưng mình không thể không nghĩ về điều đó,” Thảo Ly thở dài, ánh mắt cô hướng xuống đất. “Mình không biết cậu có thật lòng hay không…”

“Cậu tin mình đi,” Huy nói, nắm lấy tay Thảo Ly. “Mình chưa bao giờ muốn làm cậu tổn thương. Mọi thứ giữa chúng ta đều chân thật.”Thảo Ly nhìn vào mắt Huy, sự hoài nghi dần dần tan biến. Nhưng nỗi lo sợ vẫn còn đó. “Mình không muốn trở thành trò cười cho Tùng và những người khác.”

“Mình sẽ không để điều đó xảy ra. Mình sẽ chứng minh cho cậu thấy,” Huy khẳng định, quyết tâm trong giọng nói. “Mình sẽ viết một bài hát dành riêng cho cậu, để mọi người biết tình cảm của mình là thật.”

“Một bài hát?” Thảo Ly ngạc nhiên. “Cậu chắc chứ?”

“Chắc chắn,” Huy cười tươi, một nụ cười làm sáng bừng cả không gian. “Mình sẽ cho mọi người thấy rằng tình cảm của chúng ta không thể bị đánh cắp bởi những lời nói xấu.”

Thảo Ly mỉm cười, nhưng trong lòng cô vẫn còn lo lắng. Huy sẽ phải đối mặt với Tùng, và cô không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, Huy bước ra khỏi lớp vẽ với một quyết tâm mới. Anh đã có kế hoạch cho bài hát, nhưng anh cũng biết rằng Tùng sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này. Huy cần phải chuẩn bị cho mọi thứ.

Trong khi đó, Tùng đang ở một góc khuất trong trường, theo dõi từng động thái của Huy và Thảo Ly. Hắn cười thầm, cảm thấy hài lòng với kế hoạch của mình. Hắn sẽ không để cho tình cảm giữa họ phát triển, vì hắn không thể chấp nhận rằng người khác có thể hạnh phúc hơn mình.

“Tình yêu ngốc nghếch,” Tùng lẩm bẩm, trong lòng đầy thỏa mãn. “Mình sẽ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.”

Huy không biết rằng cuộc chiến này không chỉ là giữa anh và Tùng, mà còn là cuộc chiến giữa những cảm xúc chân thật và những hiểu lầm. Trong bóng tối, những kế hoạch tàn nhẫn của Tùng đang dần hình thành, và Minh Huy sẽ phải đối diện với thử thách lớn nhất trong cuộc đời mình.

Khi ánh đèn trong lớp học bật sáng, Huy ngồi xuống bên cây guitar, những nốt nhạc vang lên, nhưng lần này không chỉ là âm thanh. Đó là tiếng lòng anh đang khao khát được thấu hiểu và yêu thương. Anh không thể chờ đợi lâu hơn. Tình yêu này, dù có khó khăn đến đâu, anh sẽ không để nó vuột mất.

Bài hát sẽ ra đời, nhưng liệu nó có đủ sức mạnh để đánh bại những âm thanh mờ ám từ Tùng? Huy không biết, nhưng một điều chắc chắn, anh sẽ không từ bỏ.