Huy và Ly cùng nhau trải qua những ngày cuối cùng của mùa hè, thời điểm mà ánh nắng vàng rực rỡ và tiếng cười giòn tan hòa quyện vào nhau. Họ thường dành thời gian ở công viên, nơi mà những kỷ niệm đẹp đẽ bắt đầu hình thành từ những cuộc trò chuyện không hồi kết và những chiếc ghế đá êm ái.
“Mình muốn thực hiện một buổi dã ngoại,” Huy đề xuất một buổi chiều, ánh mắt anh lấp lánh. “Chúng ta có thể mang theo thức ăn, nhạc, và có thể… một chút thời gian riêng tư.”
Ly nhoẻn miệng cười, ánh mắt cô sáng lên. “Nghe thật tuyệt! Mình sẽ mang theo bánh mình tự làm. Còn cậu thì sao? Bài hát mới của cậu đã xong chưa?”
“Chưa, nhưng mình nghĩ mình sẽ sáng tác một bài mới cho hôm đó,” Huy đáp, trong lòng tràn đầy hứng khởi. Anh cảm thấy từng nhịp tim đập rộn ràng khi nghĩ đến việc thể hiện cảm xúc của mình qua âm nhạc.
Thời gian trôi qua, cả hai cùng nhau chuẩn bị cho buổi dã ngoại. Huy giúp Ly xếp bánh vào hộp, trong khi Ly thì chăm chú xem xét từng chi tiết nhỏ cho bữa tiệc ngoài trời. Những khoảnh khắc đơn giản nhưng lại mang đến niềm vui lớn lao.
Khi buổi chiều đến, họ đã có mặt tại công viên. Huy trải một chiếc chăn lên mặt đất, còn Ly thì bày biện những món ăn. Huy gảy những nốt nhạc đầu tiên, âm thanh trong trẻo vang lên giữa không gian xanh mát.
“Cậu có muốn thử hát một đoạn không?” Huy hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.
Ly ngập ngừng nhưng rồi gật đầu. “Được thôi, nhưng chỉ một chút thôi nhé.”
Giọng cô cất lên nhẹ nhàng, hòa quyện cùng âm nhạc của Huy. Những giai điệu ấy mang đến cho họ cảm giác tự do, như thể cả thế giới bên ngoài không còn tồn tại.
Khi họ đang đắm chìm trong âm nhạc, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện từ xa. Tùng, với nụ cười châm chọc trên môi, tiến lại gần. “Chà, thật là một buổi dã ngoại lãng mạn đấy,” hắn ta nói, giọng điệu không thể nào kiềm chế được sự chế nhạo.
“Cậu đến đây làm gì?” Huy hỏi, sự bực bội hiện rõ trong ánh mắt.
“Tôi chỉ muốn xem xem hai người đang làm gì mà vui vẻ vậy,” Tùng đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Chắc hẳn không phải là một buổi tiệc sinh nhật đâu nhỉ?”
Ly, không muốn để Tùng làm không khí trở nên nặng nề, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi chỉ muốn có một buổi chiều vui vẻ thôi. Cậu có thể đi chỗ khác nếu không thích.”
“Không, tôi không thể bỏ lỡ cơ hội thú vị này,” Tùng nói, ngồi xuống gần họ. “Chắc chắn sẽ có điều gì đó hài hước xảy ra.”
Huy cảm thấy tức giận, nhưng cũng không thể làm gì hơn. Hắn ta luôn tìm cách xen vào những khoảnh khắc của họ. “Cậu không có quyền làm hỏng buổi dã ngoại này,” Huy nói, cố kiềm chế cảm xúc.
“Thật ngạc nhiên khi nghe điều đó từ cậu,” Tùng đáp lại, giọng điệu đầy mỉa mai. “Nhưng tôi không muốn làm hỏng đâu, chỉ là… muốn xem hai người có thể làm gì trước áp lực thôi.”Huy muốn nổi giận, nhưng Ly đã đặt tay lên vai anh. “Chúng ta không cần phải bận tâm đến những gì Tùng nói,” cô nhẹ nhàng. “Hãy tiếp tục với buổi dã ngoại của chúng ta đi.”
Huy hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Họ tiếp tục ăn uống, trò chuyện, nhưng Tùng cứ như bóng ma hiện hữu bên cạnh, khiến bầu không khí trở nên căng thẳng.
“Mình đã nghe một tin đồn,” Tùng bất ngờ lên tiếng, khiến cả hai giật mình. “Nghe nói cậu đang viết một bài hát về Thảo Ly. Chắc chắn nó sẽ không hay ho nếu bị người khác nghe thấy.”
Tim Huy đập nhanh. “Cậu không có quyền can thiệp vào chuyện này!”
“Đúng, nhưng tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu rằng không phải ai cũng sẽ thích những gì cậu viết,” Tùng nói, ánh mắt đầy khiêu khích.
Ly nắm chặt tay Huy, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta không cần phải nghe lời Tùng,” cô nói với Huy. “Chỉ cần chúng ta tin tưởng vào nhau là đủ.”
Huy nhìn Ly, trong lòng tràn đầy cảm xúc. “Cảm ơn cậu, Ly. Chúng ta sẽ vượt qua mọi thứ.”
Cuối cùng, Tùng đứng dậy, ánh mắt vẫn không rời khỏi họ. “Tôi sẽ không bỏ cuộc đâu,” hắn ta nói trước khi rời đi, để lại không gian im lặng và nặng nề.
“Huy, chúng ta có nên tiếp tục không?” Ly hỏi, giọng cô có chút lo lắng.
“Chắc chắn rồi,” Huy đáp, nụ cười trở lại trên môi. “Mình không để ai phá hỏng ngày hôm nay của chúng ta.”
Họ tiếp tục tận hưởng buổi dã ngoại, nhưng trong lòng mỗi người vẫn trĩu nặng những lo lắng. Dù vậy, Huy biết rằng tình cảm giữa họ đang dần trở nên sâu sắc hơn, và điều đó chính là động lực để anh vượt qua mọi khó khăn.
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, Huy quyết định sẽ viết một bài hát thật đặc biệt. Anh nhìn Ly, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu. “Mình sẽ viết về những ngày không quên của chúng ta,” Huy nói, ánh mắt sáng bừng.
Ly nở nụ cười, ánh mắt cô lấp lánh. “Mình sẽ vẽ một bức tranh để minh họa cho bài hát đó.”
Nhưng trong lòng Huy, một nỗi lo âu vẫn âm thầm hiện hữu. Liệu Tùng có tiếp tục gây rối không? Huy biết rằng họ cần phải chuẩn bị cho những thử thách sắp tới, và không để bất kỳ ai cản trở tình cảm của mình.
“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở được,” Huy nói, quyết tâm trong giọng nói. Ly gật đầu, nhưng anh cảm nhận được sự lo lắng trong ánh mắt cô. Họ đã sẵn sàng bước vào cuộc chiến này, nhưng những gì đang chờ đợi phía trước vẫn còn là một ẩn số.