Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 9: Chỉ cần anh mở lời, Paris sẽ không còn bí mật
· Etude · Op.9: [Lời hứa · Hồi đáp]
Đã là ngày thứ ba rồi.
Aurora nhìn bóng lưng Petit rồi lặng lẽ thở dài. Kể từ khi trở về quán cà phê nơi tá túc sau chuyến đi tới nhà Wodzinski, Petit đã trở nên rất khác thường. Mà cảm giác kỳ lạ ấy, ngay khoảnh khắc bà nhìn thấy tờ hôn thư bị cô tiện tay để quên trên bàn ăn đã hoàn toàn bùng nổ.
Cơn giận và cảm giác áy náy trên người Petit phản ứng với nhau tạo thành một chuỗi biến hóa khó tin.
Kể từ ngày xuyên không tới đây, đây là lần đầu tiên Aurora nhìn thấy cảm xúc rõ ràng đến thế trên gương mặt người vú nuôi nọ —
Không đồng ý.
Không tán thành.
Không cho phép.
Cũng là lần đầu tiên cô nhận được một lời từ chối dứt khoát từ bà.
Cho dù Aurora đã kiên nhẫn giải thích mọi chuyện với Petit, thậm chí ngay cả thỏa thuận giúp đỡ lẫn nhau giữa cô và quý ngài hôn phu nào đó cũng thành thật kể hết, người lớn tuổi vẫn khăng khăng một điều: Tiểu thư nhà bà không nên tới Dresden.
Quả thực đã chịu quá nhiều uất ức.
Nhưng ít nhất, sau những ngày cố gắng gần đây, bà Petit cuối cùng cũng giảm bớt phần lớn địch ý với người ký tên đáng thương kia—
Dù sao nguồn cơn mọi chuyện nằm ở gia đình Wodzinski. Vì thiếu thông tin nên tiểu thư mới tưởng rằng lấy lại họ của mình là trách nhiệm bắt buộc phải hoàn thành...
Thế là, bà Petit bắt đầu tự kiểm điểm bản thân. Ngoài những lúc cần thiết phải chăm sóc và trò chuyện, bà dành toàn bộ thời gian còn lại cho Chúa.
Và thế là Aurora chỉ có thể bất lực nhìn bóng lưng người lớn tuổi tay cầm cây thánh giá, thành kính sám hối.
Cho đến khi ông chủ quán già gõ cửa phòng, báo rằng dưới lầu có người tìm cô.
Có liên quan tới nhà Wodzinski.
Thiếu nữ lập tức nhìn thấy Petit quăng luôn cây thánh giá xuống, điều chỉnh trang phục, chớp mắt đã đứng ngay sau lưng cô.
Aurora cong môi bật cười.
Nghe tiếng bước chân sát phía sau mình, cô an tâm đi xuống lầu.
...
Hai tờ ngân phiếu của Ngân hàng Pháp có cùng mệnh giá được trao vào tay Aurora.
Đó chính là của hồi môn mà cô yêu cầu. Thiếu nữ tùy ý liếc qua số tiền trên phiếu, khẽ nhướng mày, đồng thời nghe người đưa tin truyền lại: Gia đình Wodzinski đã rời khỏi Dresden.
Aurora lập tức hiểu hàm ý trong lời ấy.
Từ nay về sau, giữa cô và gia đình đó... xem như mỗi người một ngả.
"Vú ơi, phần tiền cha để lại có thể dùng làm chi phí sinh hoạt của chúng ta. Còn phần này... con muốn tự do sử dụng, được chứ?"
"Đương nhiên rồi, con yêu. Hiện tại con không cần phải bận tâm chuyện đó."
"Vậy thì tốt."
"Vú ơi, lát nữa con muốn ra ngoài một chuyến."
"Ra ngoài? Đi làm gì?"
Petit nhìn Aurora từ nãy đã chạy tới quầy quán cà phê, cầm bút mực trên bàn viết viết vẽ vẽ, hoàn toàn không hiểu cô định làm gì. Chỉ thấy thiếu nữ giơ tờ ngân phiếu lên, lấy một tờ gói lại cẩn thận, dáng vẻ nhẹ tênh như chẳng có gì to tát.
"Đi đưa cái này... chắc vẫn kịp nhỉ..."
"Cho ngài François Pichon kia."
"Cái gì cơ—"
Cơn bão bị dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng ập xuống. Petit lập tức chạy vội ra chắn trước cửa, quên cả lễ nghi khắc sâu trong xương tủy, dang hai tay ngăn chặt lối đi. Hai mắt bà đỏ hoe trong nháy mắt, giọng nói gần như bật thành tiếng gào.
"Hôm nay con không được đi đâu hết!"
Đây là lần đầu tiên Aurora nhìn thấy nỗi đau mãnh liệt đến vậy trên người bà. Cô dường như cuối cùng cũng hiểu vì sao kể từ hôm đó, Petit lại trở nên khác thường như thế.
Trái tim của Aurora lập tức mềm thành một dòng suối ấm. Cô chậm rãi bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy người lớn tuổi trước mặt —
Đây là lần đầu tiên cô chủ động thân mật như vậy. Aurora cảm nhận được thân thể Petit khẽ run lên. Đôi tay bà tuy run rẩy nhưng vẫn cố chấp không buông. Rồi nơi hõm cổ cô... có một giọt nước ấm nóng rơi xuống.
Vòng tay của thiếu nữ càng lúc càng dịu dàng hơn. Trong hốc mắt người lớn tuổi đầy ắp những viên ngọc long lanh. Mọi cảm xúc chất chồng cuối cùng đều được hóa giải trọn vẹn trong cái ôm ấy.
"Vú yêu quý của con..."
"Mọi chuyện dừng lại ở đây thôi, chúng ta bắt đầu cuộc sống mới được không?"
"Con đâu có chịu thiệt."
"Chia cho ngài Pichon một nửa của hồi môn... là lời hứa con đã nói khi anh ấy đưa con rời khỏi nhà Wodzinski."
"Anh ấy còn hứa sẽ giúp chúng ta tìm một nơi ở thích hợp tại Paris nữa."
"Con nghĩ... vú chắc chắn sẽ không muốn con trở thành một người thất hứa, đúng không?"
"Con hiểu những lo lắng của vú, nhưng thật sự không sao cả."
"Nếu lỡ có chuyện gì xảy ra... thì chắc ngài Pichon cũng chỉ đang kín đáo nói với con rằng hôn ước không còn hiệu lực thôi."
"Vú xem, con chỉ dùng từng này tiền mà chuộc lại được tự do của mình."
"Quá đáng giá rồi còn gì."
"Vú ơi, con đã hứa sẽ nuôi vú thật tốt mà."
"Và con nhất định sẽ làm được."
Đôi tay cố chấp cuối cùng cũng buông xuống. Sau nhiều ngày xa cách, người lớn tuổi ấy cuối cùng cũng lại được ôm lấy báu vật của mình.
*
Chopin tựa bên cửa sổ trong khoang xe ngựa, thân người khẽ lay theo nhịp bánh xe tiến về phía trước. Một tay anh đặt trên đầu gối. Trong đôi mắt xanh tĩnh lặng thấp thoáng gợn sóng dịu dàng. Trên tay là một mẩu thư đã mở ra cùng một tờ ngân phiếu của Ngân hàng Pháp.
Lời hứa vốn dĩ chưa từng được chàng trai để trong lòng, nào ngờ thiếu nữ lại dùng cách này để thực hiện nó.
Anh vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng cô thở hổn hển đuổi theo chiếc xe ngựa sắp rời Dresden để đến Paris rồi gõ mạnh lên khung cửa kính.
Khi anh vừa mở cửa sổ, cô liền nhét thứ đó vào lòng anh. Sau khi lùi lại mấy bước với vẻ cực kỳ thỏa mãn, cô còn ra hiệu cho người đánh xe mau chóng lên đường. Rồi tinh nghịch bật cười nhìn biểu cảm hoàn toàn chưa kịp hiểu chuyện gì của anh trong xe.
"Thượng lộ bình an nhé—"
"Em sẽ đợi anh, ngài Pichon."
Ký ức cuối cùng của Chopin về Dresden là hình bóng thiếu nữ đứng ngược sáng nơi đó. Khoảng cách giữa họ dần bị chiếc xe ngựa kéo xa. Anh nhìn thấy ánh mặt trời nhuộm vài lọn tóc đen của cô thành màu vàng óng. Hai tay cô đặt bên miệng, hướng về cỗ xe của anh mà lớn tiếng gọi theo.
Người nghệ sĩ dương cầm tóc nâu bất giác nở một nụ cười mê hoặc —
Đẹp đến mức đủ khiến các quý cô trong những salon Paris phải thét lên.
Về yêu cầu Aurora viết trong thư, Chopin thực ra đã gửi thư về Paris từ mấy ngày trước rồi. Anh tin rằng một người Hungary nhiệt tình nào đó nhất định sẽ nể mặt người bạn đáng thương này mà đích thân giúp anh tìm một nơi ở thích hợp nhất.
Nghĩ tới nghề nghiệp của vị hôn thê, anh còn đặc biệt nhấn mạnh: Nhất định phải có đủ không gian để đặt dương cầm.
Người Ba Lan đang có tâm trạng cực tốt tin tưởng điều đó vô cùng.
Có lẽ chờ đến khi anh trở lại Paris, anh đã có thể gửi địa chỉ và chìa khóa nhà cho thiếu nữ còn ở lại Dresden rồi.
Chỉ là tờ ngân phiếu này khiến anh có chút luống cuống, thậm chí cảm thấy nóng tay.
Cô trả cho anh gần bằng nửa năm thu nhập, hoàn toàn không cho anh cơ hội để từ chối.
Phải biết rằng kể từ năm 1832, người nhạc sĩ lưu vong tại Paris này đã chạm tới ranh giới giữa tầng lớp khá giả và giàu có của cư dân Paris rồi.
Chopin quyết định dùng số tiền này để trả tiền thuê nhà cho Aurora. Có lẽ anh còn có thể kéo Liszt đi dạo vài vòng, tiện thể mua thêm vài món nội thất cần thiết cho nơi ở của vị hôn thê —
Dù gu âm nhạc của người Hungary kia đôi lúc hơi lệch lạc, nhưng mắt thẩm mỹ thì chưa bao giờ tệ.
Sau khi trở về Paris, xem ra sẽ phải bận rộn mấy ngày đây.
Nhưng cảm giác ấy dường như cũng không tệ chút nào.
Chopin khẽ cười, đưa mẩu giấy lên trước mắt. Có thể nhìn ra được lúc viết lời nhắn, Aurora đã khá vội vàng. Cô dường như không quen viết kiểu chữ nối mà mọi người thường dùng.
Cho dù viết nhanh, nét chữ vẫn cực kỳ rõ ràng. Anh gấp tờ giấy lại lần nữa, cất vào túi áo khoác. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, anh chợt nhớ tới cách cô gọi mình, đầu ngón tay bất giác khựng lại.
Thiếu nữ nhớ rằng giữa họ không cần dùng kính ngữ nữa.
Thế nhưng đến lúc tạm biệt... cô lại quên gọi tên anh.
Pichon —
Không phải Chopin, nhưng lại chính là Chopin.
Tiếng thở dài khe khẽ của chàng trai tan vào những hàng cây đang lùi dần phía sau cửa xe.
"Là François cơ, Aurora."
*
Paris.
Xe ngựa dừng trước số 5 phố Chaussée-d'Antin. Người hầu già ở nhà nghe tiếng động thì lập tức chạy ra đón, đưa tay đỡ Chopin xuống xe.
"Thưa ngài, phu nhân không cùng ngài trở về sao?"
"Phu nhân?" Chopin khựng bước vì cách xưng hô ấy.
Người hầu này đã theo anh nhiều năm, bản tính trung hậu, tuyệt đối không phải kiểu thích nhiều chuyện.
"Xin lỗi, thưa ngài, có lẽ lão già này hiểu lầm rồi."
"Hôm qua ngài Liszt có tới tìm ngài, tôi tiện thể đưa thư của ngài cho ngài ấy. Vừa đọc xong, ngài ấy liền vỗ vai tôi mà nói: 'Henry, chủ nhà của ông sắp bước vào hôn nhân rồi đấy!'"
"Tôi cứ tưởng... ngài sẽ trở về cùng vị tiểu thư ấy."
"Franz Liszt!" Tâm trạng tốt đẹp của người Ba Lan lập tức tan sạch. Tên của ai đó gần như bị anh nghiến ra từ kẽ răng.
Anh biết ngay mà —
Viết thư cho người này nhất định phải cực kỳ cẩn thận. Từ đó... đáng lẽ anh nên bôi đen đi mới đúng!
Ở Paris, nếu muốn giữ bí mật, tốt nhất đừng để người Hungary tóc vàng kia ngửi thấy chút manh mối nào. Bởi một khi Liszt biết, có nghĩa là cả Paris đều biết.
Ồ, chuyện này còn tệ hơn cả việc bắt dương cầm sủa như chó nữa.
Lớp ngụy trang vốn đã chẳng vững vàng của anh e rằng giờ lung lay sắp đổ rồi.
"Henry, tôi ra ngoài một chuyến."
"Tôi phải đi xem thử, rốt cuộc là ngài Liszt tốt bụng nhất thế gian kia... đã chia sẻ tin vui này cho bao nhiêu người!"
*
"Đừng giãy giụa nữa Fred, hỏi cũng vô ích thôi."
"Tối qua tôi đến salon, chắc những người nên biết... đều biết hết rồi."
Liszt cuộn mình trên chiếc sofa mềm mại trong nhà, ôm gối dựa, đối diện với ánh mắt cuộn sóng ngầm của bạn thân mà vẫn mang vẻ anh làm gì được tôi nào.
Có lẽ vì đã quá quen với tính tình nắng mưa thất thường của người Ba Lan nào đó, hắn luôn biết cách dập lửa hiệu quả nhất.
"Lạy Chúa, Chopin đính hôn rồi đấy!"
"Anh nghĩ tin này giấu được bao lâu? Đám người kia nghiêm túc lên thì còn đáng sợ hơn gián điệp nữa."
"Huống hồ rõ ràng là trong lòng đang vui muốn chết, vậy mà cứ phải bày ra vẻ khó chịu."
"Chẳng lẽ bây giờ quý ngài đây cũng học được năng lực toàn tri toàn năng của Chúa rồi?"
"Xin hỏi quý ngài dùng con mắt nào để nhìn ra tôi đang vui vậy?"
Liszt hoàn toàn phớt lờ lời mỉa mai ấy. Hắn giơ ngón tay thon dài chỉ vào đôi mắt sáng rực của mình.
"Dùng chính hai con mắt này, nhìn ra từ từng câu từng chữ trong thư anh viết."
"Anh còn nhờ tôi tìm nhà nữa cơ mà, vì cô ấy, anh đã viết kín cả một trang giấy yêu cầu chỗ ở!" Hắn ném chiếc gối sang bên cạnh rồi tiếp tục: "Thành thật một chút không tốt sao, ngài Chopin thân mến?"
"Yên tâm đi, cho dù cả thế giới biết anh đính hôn, họ cũng chẳng biết vị hôn thê của anh là ai đâu."
"Điểm này tôi đã giữ kín như bưng." Người nghệ sĩ dương cầm tóc vàng nhận được một cái lườm sắc lẹm từ bạn mình, lúc ấy mới nhìn anh ngồi xuống bên cạnh.
Ý cười kín đáo gợn sóng trong đôi mắt xanh như mặt hồ của hắn.
"Số 38 phố Chaussée-d'Antin, anh thấy thế nào, Chopin thân yêu?"
"Franz Liszt, xin đừng khiến tôi phải nghi ngờ tình hữu nghị giữa chúng ta."
"Đó là địa chỉ mới tôi định chuyển tới đấy!"
"Nhưng hai người là vị hôn phu vị hôn thê mà."
"Cô ấy còn theo anh đến Paris nữa, chẳng lẽ không nên sống cùng nhau sao?" Liszt kinh ngạc hỏi ngược lại.
Hắn nhìn ngọn lửa vừa bốc lên trong mắt Chopin lập tức vụt tắt. Người Ba Lan muốn phản bác, cuối cùng lại chẳng nói nên lời.
"Franz... chuyện này hơi phức tạp." Anh khẽ thở dài, vẻ mặt đầy mâu thuẫn nhìn bạn mình.
"Aurora không biết tôi là Chopin."
"Tôi tuyệt đối không thể đàn dương cầm trước mặt cô ấy."
"Nhưng... làm sao tôi có thể không đàn dương cầm được đây?"
"Chopin thân yêu của tôi ơi, thật sự là anh sao?"
"Anh... đính hôn với người ta... còn dùng thân phận giả nữa?!"
"Đúng vậy, Le petit Litz," Người Ba Lan lạnh nhạt đáp, "Xin hãy nhớ kỹ rằng, người bạn của anh là tôi đây hiện tại là François Pichon, nghề nghiệp là nhà văn."
Tiếng cười lập tức nổ tung trên sofa như pháo hoa.
Chopin trợn mắt nhìn trần nhà, mặc kệ người bạn đang cười nghiêng ngả đến mất sạch hình tượng.
"Trời đất ơi, nhà văn!"
"Ha ha ha, Chúa mới biết bắt anh viết kín một trang tiếng Pháp khó tới mức nào. Lúc nhận được thư của anh tôi thật sự rất sốc đấy!"
"Vậy mà anh lại tự nhận mình là nhà văn?"
"Bây giờ tôi cực kỳ mong chờ xem anh sẽ viết ra loại kiệt tác nào đây." Liszt lau nước nơi khóe mắt, đầy mong đợi nhìn anh.
"Khi cô ấy tới Paris, nhất định phải giới thiệu cho tôi gặp nhé."
"Tên là Aurora đúng không?"
"Tôi muốn xem rốt cuộc cô ấy có ma lực gì... mà khiến Fred nhà tôi cam tâm tình nguyện đi viết văn!"
"......"
Sự im lặng lan ra. Không khí đột ngột chùng xuống khiến Liszt bắt đầu nghi ngờ liệu mình có chạm phải điều cấm kỵ nào không.
Hắn thu lại vẻ đùa cợt, đang định đổi chủ đề thì nghe thấy câu trả lời đến muộn.
"Dương cầm." Giọng nói của người Ba Lan vừa trong trẻo vừa xa xăm.
"Franz... tôi muốn nghe cô ấy đàn dương cầm."
Liszt bất giác ngồi thẳng người. Đối với người bạn vốn đã xứng với danh xưng bậc thầy dương cầm từ lâu mà nói —
Câu này đủ nặng.
"Một nghệ sĩ dương cầm sao?"
"Là nửa nghệ sĩ dương cầm."
"Cũng là người biểu diễn thứ hai khiến tôi hài lòng."
Cụm từ kỳ quặc cộng với lời đánh giá như sét đánh ngang tai khiến chàng trai tóc vàng hơi hé môi kinh ngạc. Nhưng nhìn vẻ dịu dàng hiện lên trên gương mặt bạn mình vì chìm trong hồi tưởng, hắn chỉ đành hít sâu để bình ổn tâm trạng.
Đáng lẽ hắn nên hiểu từ sớm mới phải. Một người trong mắt chỉ có âm nhạc, dương cầm và Ba Lan như Chopin... làm sao có thể đột nhiên lựa chọn bước vào hôn nhân được chứ?
Nhất định là thế giới của anh cuối cùng đã xuất hiện một người có thể cùng anh đối thoại.
Ồ —
Một nghệ sĩ dương cầm nữ nữa chứ!
Nếu có hãng xe nào chuyên việc này, Liszt tình nguyện tài trợ toàn bộ, ngày mai lập tức đóng gói vị tiểu thư ấy mang tới Paris luôn.
Ánh mắt hắn rực sáng. Cuối cùng hắn cũng hiểu ý đồ khi bạn mình dùng thân phận giả.
Thì ra ngài Chopin gần như miễn nhiễm với scandal tình ái này... lại dùng cách yêu đương cao cấp đến vậy.
"Nếu muốn nghe cô ấy đàn dương cầm thì cứ đi nghe đi, François Pichon."
"Tôi sẽ dốc hết khả năng giúp anh."
"Cứ để số 38 cho quý cô hôn thê đi."
"Anh muốn đổi nhà với tôi vài tuần, hay tới khách sạn trốn một thời gian?"
"Yên tâm, qua tối nay thôi, cả Paris sẽ biết —"
"Ngài Chopin chuyển nhà rồi!"
*
Chờ đợi luôn là thứ dễ bào mòn thời gian nhất, khiến lòng người thấp thỏm. Dẫu biết thời đại này chẳng thể so với thế kỷ hai mươi mốt, việc truyền tin vô cùng khó khăn, nhưng Aurora vẫn không khỏi dần sinh bất an trong lúc đếm từng ngày trôi qua.
Cho đến khi lá thư ấy vượt qua núi non đồng nội, từ Paris tới Dresden, vào một buổi sớm mờ sương, được giao tận tay người nhận.
Bức thư ghi địa chỉ.
Tấm bản đồ của thành phố Paris gửi kèm theo thư.
Tất cả đều được trải rộng trên bàn.
Thiếu nữ lần nữa ôm lấy người lớn tuổi. Niềm vui đều được truyền qua vòng tay ấy.
"Vú ơi..."
"Chúng ta có thể tới Paris rồi!"
[Chú giải· Op.9]
[1] Ranh giới giữa tầng lớp trung lưu và thượng lưu: Theo tiêu chuẩn năm 1880, ranh giới này nằm ở mức thu nhập 20.000 franc mỗi năm. Nếu tính cả lạm phát giữa những năm 30 và những năm 80, thu nhập hàng năm của Chopin vào thời kỳ này ít nhất cũng phải đạt 17.000 franc.
Dữ liệu trên được trích từ cuốn "Giá trị của tiền tệ trong quá khứ". Tuy nhiên, trong các cuốn tiểu sử về Chopin, con số này lại được ghi chép là "14.000 franc". Vì vậy, trong bài viết tôi đã xử lý con số này một cách khái quát, các bạn chỉ cần nhớ rằng, thu nhập của quý ngài Chopin thuộc hàng top trong xã hội lúc bấy giờ là được.
[2] Tiếng đàn như chó sủa: Điều Chopin ghét nhất chính là việc học sinh đàn quá mạnh và quá ồn, điều này hoàn toàn đi ngược lại thẩm mỹ của ông. Một khi nghe thấy những âm thanh như vậy, ông sẽ cực kỳ tức giận và không hề nể nang mà gọi đó là tiếng chó sủa.
[3] "Le petit Litz" trong tiếng Pháp có nghĩa là "Little Litz". Khi Liszt mới đến Pháp, ông chỉ mới 12, 13 tuổi nhưng đã lập tức chinh phục được giới thượng lưu Paris. Vì cách phát âm họ của ông hơi khó đối với người Pháp, nên người dân Paris đã đặt cho ông biệt danh này.