Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 77: Luận về việc... làm thế nào để vượt qua cửa ải của bố mẹ vợ [Hoàn]
· Cadenza · No.4: [Hồ sơ tuyệt mật: Câu chuyện nhỏ mang tên gặp bố mẹ vợ]
Dù Chopin có không muốn nhớ lại ngày hôm đó đến đâu, thậm chí còn ra sức tẩy não bản thân, coi tất cả những gì đã xảy ra chỉ là ảo giác, chỉ chấp nhận hậu quả mà ký ức kỳ quái ấy để lại, thì vẫn không thể phủ nhận một sự thật: Trong lần gặp mặt đầu tiên, anh đã để lại cho những người vô cùng quan trọng kia một ấn tượng cực kỳ sâu sắc...
Đương nhiên, là theo nghĩa hoàn toàn tiêu cực.
Không biết rốt cuộc có bao nhiêu thế giới song song tồn tại, nhưng Chopin tin chắc rằng ở bất kỳ thời không nào, Liszt cũng đều đáng ghét vô cùng, đúng là hiện thân của rắc rối.
Không, phải nói là Thượng Đế yêu cầu anh tuân thủ nguyên tắc công bằng: muốn có tương lai với Aurora, cộng thêm cô em gái đáng yêu Charoline, thì phải chấp nhận đổi lại bằng một Liszt luôn bám theo như hình với bóng.
Mọi chuyện phải bắt đầu từ một món đồ chơi thời đại mới mang tên khóa cửa điện tử.
...
Đối với Chopin, việc thích nghi với cuộc sống hiện đại thực ra không quá khó khăn. Dù nhiều thiết bị và công nghệ mới lạ đến mức vượt ngoài sức tưởng tượng của anh, nhưng suy cho cùng anh vẫn là một nhạc sĩ, dương cầm và sáng tác mới là điều anh quan tâm nhất.
Mà ai cũng biết, kể từ khi dương cầm được định hình cơ bản, cấu tạo của nó gần như không thay đổi quá nhiều. Còn sáng tác thì chỉ cần có giấy, có bút, có bộ não, bỏ chút thời gian là có thể hoàn thành.
Đương nhiên, ở đây không tính đến dương cầm điện và phần mềm sáng tác nhạc, hai thứ vượt quá giới hạn chấp nhận của một quý ông đến từ thế kỷ XIX.
Dù Liszt từng nhắc đến chúng, đặc biệt là phần mềm sáng tác, thứ mà hắn hứng thú đến mức bất thường. Chopin không để tâm lắm, dù sao người Hungary vốn luôn thích những món đồ kỳ quặc như thế.
Hơn nữa, anh thật sự không giỏi phối khí dàn nhạc và cũng chẳng có ý định phát triển theo hướng đó.
Dù sao có Liszt ở đây rồi. Sau khi học được cách sử dụng phần mềm sáng tác, người được lợi lại chính là anh. Sau này nếu viết concerto dương cầm, phần phối khí dàn nhạc hoàn toàn có thể ném cho Liszt xử lý. Xét ở phương diện này, người Hungary ấy quả thật cũng khá được việc.
Đó có lẽ là một trong số ít ưu điểm mà Chopin phát hiện ra ở Liszt sau khi đã quen với việc ngày nào cũng phải gặp mặt hắn.
Nếu cứ tiếp tục sống như thế, ngoại trừ đôi lúc tranh cãi vì bất đồng quan điểm âm nhạc, thì những ngày tháng của Chopin ở thời hiện đại hẳn sẽ trôi qua trong hạnh phúc: ngọt ngào bên Aurora, thân thiết với Charoline như anh em ruột, và cãi cọ đùa giỡn với Liszt.
Đáng tiếc là không có chữ "nếu".
Quý ông vốn đã quen để người tốt bụng nào đó âm thầm giải quyết mọi chuyện vặt trong cuộc sống cuối cùng cũng bị một trò đùa liên quan đến ổ khóa k*ch th*ch ý muốn trả đũa.
Hôm ấy là một ngày nắng đẹp. Sau khi đi dạo bên ngoài trở về, tâm trạng đang rất tốt, Chopin vui vẻ đưa tay nhập mật mã mở cửa trên bảng cảm ứng điện tử. Giai điệu vừa nảy ra trong đầu đã được anh lẩm nhẩm ghi nhớ hơn mười lần. Lúc này anh chỉ muốn nhanh chóng ngồi vào đàn để kiểm chứng nó.
"Mật mã không chính xác." Giọng nữ điện tử bình thản và dịu dàng thốt ra một câu nói lạnh lùng.
Chopin sững người trong chốc lát rồi cẩn thận nhập lại lần nữa. Lần này, cứ hai giây anh mới nhấn một con số, bảo đảm tuyệt đối không bấm nhầm.
Thế nhưng câu thông báo ấy lại vang lên lần nữa. Cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích.
Mình ít dùng mật mã thật, nhưng không đến mức nhớ sai chứ... chẳng lẽ phải lớn tiếng gọi Liszt ra mở cửa sao?
Một việc... quá đỗi mất mặt.
Ngay lúc Chopin lui ra sân, đang đấu tranh tư tưởng xem có nên làm chuyện chẳng mấy lịch thiệp là gọi cửa hay không, anh bỗng nghe thấy tiếng cửa sổ tầng hai được kéo mở.
Chàng thanh niên tóc vàng ngồi bên khung cửa. Ánh mặt trời nhảy múa trên mái tóc vàng óng ấy. Gương mặt tuấn tú như phủ một lớp sương mờ, khiến hắn giống như đang tồn tại giữa ranh giới của hiện thực và mộng tưởng.
Bất kỳ họa sĩ nào nếu nhìn thấy cảnh tượng ấy cũng sẽ không nhịn được mà lấy sổ ký họa ra ghi lại khoảnh khắc đẹp đẽ này.
Chopin vừa định mở miệng gọi thì đã thấy Liszt có động tác. Người Hungary nâng một chiếc khăn tay bằng tay phải. Làn gió nhẹ nâng lớp vải mỏng lên, khiến nó như một chú chim nhỏ đậu nơi đầu ngón tay hắn.
Vẻ mặt của hắn đầy u uất, ánh mắt hướng về phương xa xa xăm.
"Ôi Romeo, Romeo! Vì sao chàng lại là Romeo?
Hãy từ bỏ cha mình và từ bỏ cả tên họ của mình;
Hoặc nếu không muốn, chỉ cần thề rằng chàng yêu em,
Và em sẽ không còn là con cháu nhà Capulet nữa."
Đó là trích đoạn từ "Romeo và Juliet".
Liszt lại lên cơn gì nữa đây? Một kẻ ngoài tiếng Pháp ra thì ngay cả tiếng mẹ đẻ cũng nói chẳng ra hồn, từ bao giờ lại nghiên cứu cả tiếng Anh vậy? Khoan đã... Liszt mà cũng đi xem kịch sao? Lại còn là kịch Shakespeare? Chẳng phải tên đó ôm khư khư bản Faust do Berlioz giới thiệu đến mức có thể phớt lờ mọi âm thanh khác trên đời sao?
"Ngài Liszt, ngài có thể thương xót một người hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra như tôi, rồi giải thích đây là tình huống gì được không?"
"Fred, chỉ cần gọi tôi một tiếng 'Franz thân yêu', tôi sẽ mở cửa cho anh."
Một cái nháy mắt đầy hơi thở nắng mai từ khung cửa sổ bay thẳng xuống. Chopin nổi da gà, lập tức lùi ra mấy bước. Sắc mặt của anh hơi tái xanh, trợn mắt nhìn Liszt.
"Cái gì cơ? Đầu óc của anh chưa hỏng đấy chứ?"
"Chỉ là gọi một tiếng 'Franz thân yêu' thôi mà. Thừa nhận quan hệ của chúng ta khó đến thế sao? Fred kiêu ngạo?"
Tên khốn này, vừa mới cười với hắn một cái là hắn tưởng mùa xuân đến rồi phải không?
Đây là trả thù chứ gì? Trả thù vì anh đã trút hết oán khí dành cho một Liszt khác lên người hắn chứ gì?
"Mở cửa đi, đừng đùa nữa!"
"Tôi đâu có đùa. Hay là anh cầu xin tôi đi? Chỉ cần anh nói 'làm ơn', tôi sẽ mở cửa ngay."
...
Hôm đó, Chopin vô cùng cứng cỏi đứng ngoài cửa suốt một tiếng đồng hồ. Cuối cùng mọi chuyện chỉ kết thúc khi Liszt yếu thế mở cửa, đồng thời phải chấp nhận một loạt điều ước bất bình đẳng.
Cũng trong ngày hôm đó, Chopin âm thầm tìm Aurora, phát huy lòng ham học hỏi mãnh liệt mà anh hiếm khi thể hiện, nghiên cứu cặn kẽ toàn bộ chức năng của khóa cửa điện tử.
Cũng trong ngày hôm đó, khi nhìn Liszt với bộ não chẳng khác gì một con trùng roi đơn bào, Chopin nở một nụ cười âm u và quỷ dị...
Aurora và Charoline có việc nên ra ngoài từ sớm, chỉ còn Chopin và Liszt ở nhà.
Nghe thấy tiếng cửa lớn dưới tầng mở ra rồi đóng lại, Chopin đã chờ đợi thời cơ này từ rất lâu lập tức ném bút chì xuống, lao như bay xuống tầng dưới.
Anh mở bảng điều khiển, con tim đập thình thịch trong lồng ngực, đầu ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Chẳng mấy chốc, mật mã đã bị đổi.
Chopin vui vẻ mở tập tác phẩm của Alkan ra. Những nốt nhạc sống động in trên trang giấy cũng phản chiếu tâm trạng phơi phới của anh. Mãi đến khi từ cửa lớn liên tiếp vang lên vài tiếng báo mật mã sai, anh mới khép bản nhạc lại, không sao kìm nổi nụ cười trên môi.
"Dù anh có cầu xin tôi một trăm lần, tôi cũng sẽ không mở cửa cho anh đâu!"
"..."
"Ôi? Sao anh lại đứng trước cửa mà hăng hái hét toáng thế? Chẳng lẽ anh cũng đang diễn kịch à?"
Chopin cứng đờ quay người lại. Liszt đang bưng một cốc cà phê nóng bốc khói, chớp mắt nhìn anh.
"Anh... chẳng phải đã ra ngoài rồi sao?"
"À, tôi mở cửa xong tự nhiên lại muốn uống cà phê nên đóng cửa rồi vào bếp. Khoan đã... anh không trẻ con đến mức muốn trả đũa chuyện lần trước đấy chứ —"
"Vậy người ngoài cửa... là ai? Aurora và Charoline sao?"
Màn hình hiển thị chợt sáng lên, hiện rõ hình ảnh bên ngoài cửa.
Một quý ông người Đức điển trai, điềm tĩnh với phong thái vững vàng, bên cạnh là một phu nhân phương Đông dịu dàng thanh nhã. Mà đường nét giữa mày và mắt của Charoline có thể dễ dàng tìm thấy nguồn gốc từ hai người ấy...
Hai chàng trai bên trong cửa đồng thời nuốt khan vì căng thẳng. Giọng nói xa lạ vang lên từ loa ngoài.
"Hả? Akasha, nếu anh nhớ không nhầm thì... đây là địa chỉ nhà con gái chúng ta đúng không?"
"Không sai đâu, Noah. Em rất chắc chắn, Chacha và Aur đều sống ở đây mà..."
Sau khi trao đổi vài câu, ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông trong màn hình như xuyên qua không gian, nhìn thẳng vào hai thanh niên phía sau cánh cửa.
"Vậy thì hai người lạ đang trốn sau màn hình kia, có phải nên giải thích xem các người là ai, tại sao lại ở trong nhà hai cô con gái của tôi, mà còn có vẻ như là chủ nhân nơi này không?"
Tuyệt lắm.
Lần đầu tiên gặp bố mẹ vợ tương lai, lại vì một sai số nhỏ mà nhốt luôn họ ở ngoài cửa.
Đôi tay của Chopin đặt lên tay nắm cửa. Trong khoảnh khắc ấy, tay anh run rẩy chẳng khác nào mắc bệnh Parkinson.
...
Là một nghệ sĩ dương cầm, Chopin không hề có tài pha trà. Còn Liszt thì chỉ biết pha cà phê hòa tan. Không có phu nhân ở bên giúp đỡ, một người Ba Lan phải tự mình tiếp đón bố mẹ vợ tương lai chưa từng gặp mặt cảm thấy còn căng thẳng hơn cả lần đầu tiên bước lên sân khấu ở Paris.
Anh nhắm mắt đổ nước sôi vào cốc.
Không biết pha trà, anh đành dùng trà túi lọc. Những chiếc tách trà chiều tinh xảo, bên trong là nước trà cùng túi trà vẫn còn được ngâm nguyên vẹn, được bưng đến trước mặt đôi vợ chồng kia. Nhìn thế nào cũng thấy kỳ quặc.
"Thưa ông bà Dovawkrin, tôi là Franz Liszt, một nghệ sĩ dương cầm vô danh."
"Một quán quân Cuộc thi Chopin mang tên Franz Liszt thì không thể gọi là vô danh được."
"Ông từng nghe tôi biểu diễn sao? Ông —" Liszt hưng phấn định mở rộng chủ đề thì một cú đá nhanh như chớp giáng thẳng vào mắt cá chân.
Chàng trai đau đến nhăn mặt, quay sang trừng người bên cạnh, hạ thấp giọng bất mãn vì bị cắt ngang.
"Ái! Sao anh lại đá tôi?"
Đáp lại hắn chỉ là nụ cười gượng gạo đầy ngượng ngùng của Chopin.
Là cha ruột của Charoline và cha nuôi của Aurora, ông Dovawkrin lập tức cảm thấy không vui. Nhìn mức độ thân thiết giữa hai người này, e rằng họ đã sớm dụ dỗ mất cục cưng trong nhà rồi.
Tách trà trong tay bỗng trở nên đắng ngắt. Noah cười lạnh một tiếng, cố ép ngọn lửa trong lòng xuống, chuyển hướng chú ý.
"Vị này tên là Franz Liszt, còn cậu thì sao? Đừng nói với tôi là cậu tên Fryderyk Chopin nhé?"
Thấy sắc mặt của đối phương không mấy thiện chí, Chopin lập tức ngồi thẳng lưng. Dòng suy nghĩ như đứt đoạn trong chốc lát, rồi anh cứng ngắc trả lời: "François Pichon... là tên của tôi, thưa ông."
Đôi mắt to tròn như mèo của Liszt lập tức truyền tải rõ ràng một thông điệp: Còn có thể chơi kiểu này nữa à?
"Hà... 'François' chẳng phải chính là tên đệm tiếng Pháp của Chopin sao? Còn 'Pichon' chẳng phải chỉ là họ Chopin được đảo lại các chữ cái? Ngài Pichon, bí danh của ngài đúng là vụng về đến đáng thương. Vậy Aur đã quen biết ngài như thế nào? Tôi nghĩ con bé tuy rất thích Chopin, nhưng chắc không đến mức chỉ vì một cái tên mà hành động bốc đồng như vậy đâu?"
"..."
Hai cổ vật đến từ quá khứ vô cùng ăn ý mà lựa chọn im lặng.
Noah hít sâu một hơi. Nước trà trong tách khẽ sóng sánh. Cuối cùng ông vẫn quyết định hỏi ra điều đã đè nặng trong lòng từ nãy đến giờ.
"Các cậu... rốt cuộc có quan hệ gì với Chacha và Aur? Người yêu sao?"
"Charoline là vị hôn thê của tôi —" Nắp tách trà khẽ khàng khép lại, phát ra một tiếng "cạch" giòn tan.
"Aurora là vợ tôi..." Tách trà bị đặt mạnh xuống bàn trà một cách lạnh lùng.
Noah đứng bật dậy. Những ngón tay của ông cử động trong không trung như đang khởi động gân cốt. Ông mở khuy áo khoác, vươn vai giãn tay, rồi chỉ thẳng về phía phòng đàn. Giọng nói bình thản đến lạnh lẽo.
"Ha, một Liszt, một Chopin. Tốt lắm, rất tốt... Một cô con gái của tôi là nghệ sĩ vĩ cầm nên không quá hiểu biết về dương cầm, cô còn lại thì độc thân quá lâu, có lẽ tiêu chuẩn đánh giá cũng xuất hiện chút sai lệch. Còn mẹ chúng và tôi thì vẫn chưa già đến mức hoa mắt ù tai, tay chân run rẩy. Chi bằng chúng ta làm quen lại từ đầu trên cây đàn dương cầm đi?"
Đây là lần đầu tiên Chopin và Liszt cảm thấy do dự khi nhìn về phía phòng luyện đàn.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đối phương, họ đều nhìn thấy cùng một câu hỏi.
Toang rồi. Bố mẹ vợ tương lai muốn kiểm tra trình độ dương cầm của chúng ta... mà xét đến chuyện vừa mới nhốt họ ngoài cửa cách đây không lâu... rốt cuộc phải dùng tư thế nào để ngồi vào đàn thì mới được xem là đúng đây?
[HOÀN TOÀN VĂN]