· Cadenza · No.1: [Chào mừng đến với thế giới của em]
Thính giác lặng lẽ hồi phục. Những âm thanh nhỏ bé từ phương xa dần truyền tới, thế giới vốn tĩnh lặng như vừa được đánh thức sau giấc ngủ dài. Trên hàng mi khép hờ có ánh sáng nhàn nhạt nhảy múa, những mảnh sáng vụn vặt cùng hơi ấm dịu dàng lay động sau một lớp màn xám mỏng...
Chopin hơi cau mày. Một tiếng khàn khàn mơ hồ thoát ra từ nơi kín đáo được cổ áo chỉnh tề bao bọc.
Gió lại nổi lên, lá cây khẽ chạm vào nhau. Bóng dáng người đàn ông tóc nâu tựa trên ghế dài dường như cũng khẽ lay động theo làn gió.
Một lát sau, thiên thần chậm rãi mở mắt.
Vai phải hơi nặng và tê mỏi. Chopin nghiêng đầu nhìn sang, phát hiện một mái tóc đen xõa dài đang tựa bên vai mình. Đường nét nơi khóe môi anh bất giác mềm mại hơn vài phần.
Aurora đã ngủ thiếp đi bên cạnh anh.
Đúng vậy.
Ánh hoàng hôn của London phản chiếu sắc xám lam của màn sương chiều, đẹp đến mức khiến người ta say đắm.
Đối với Chopin, được mang theo cơ thể bệnh tật của mình cùng người yêu ngồi trên chiếc ghế dài bên dòng sông Thames lấp lánh để nghỉ ngơi đôi chút là khoảng thời gian thư thái hiếm hoi trong những ngày anh ngày càng tiến gần đến tiếng gọi của số phận.
Chopin nhẹ nhàng vén một lọn tóc đen bị gió thổi rơi xuống sau tai Aurora. Anh quay đầu lại, định tiếp tục tận hưởng sự bình yên ấy.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến anh kinh ngạc mở to đôi mắt.
Tiếng Anh vốn không thể xua khỏi thính giác đâu rồi?
Dòng người hối hả qua lại đâu rồi?
Con sông mẹ dài bất tận của nước Anh đâu rồi?
Trước mắt Chopin chỉ còn những cánh rừng trải dài, tiếng chim hót hòa cùng tiếng gió, và một con đường bằng phẳng đến mức có thể dùng từ "tinh xảo" để hình dung, chạy ngang qua bãi cỏ dưới chân anh.
Hoa mắt sao? Không giống.
Ảo giác sao? Cũng không phải.
Hiếm khi tầm nhìn lại rõ ràng đến vậy. Chopin thậm chí còn có thể nhận ra con chim nhỏ đang đậu trên cành cây cách năm thước kia là một con chim sơn ca. Không khí trong lành đến lạ, hơi thở thông thuận, cơ thể nhẹ nhõm chưa từng thấy...
Anh nghi ngờ rằng bệnh tật đã bị tách khỏi cơ thể mình.
Tuyệt đối không phải hoa mắt hay ảo giác!
Chẳng lẽ... anh đã lên thiên đường rồi?
Zal, có lên thiên đường thì cũng không thể mang cả Aurora theo cùng chứ...
Chopin cố gắng điều hòa nhịp thở đang dần trở nên hoảng loạn. Bàn tay anh đặt lên ngực. Trái tim trong lồng ngực đập mạnh như thế này dường như đã là chuyện của rất lâu về trước.
Anh đột ngột nắm lấy tay người bên cạnh. Hơi ấm truyền từ lòng bàn tay đối phương khiến anh thở phào nhẹ nhõm.
Khoan đã, Aurora đang để tóc xõa? Còn bộ váy để lộ cả cánh tay trông chẳng khác gì đồ ngủ kia là thứ cô mặc khi ra ngoài sao?!
Chopin hít mạnh một hơi lạnh.
Anh lập tức quay mặt đi, hoảng hốt nhìn chằm chằm vào những chiếc lá đang lay động trên ngọn cây phía xa.
"Ưm —"
Cảm giác động đậy nơi bả vai khiến cơ thể Chopin tức khắc cứng đờ như tượng đá.
Aurora vươn vai rồi hoàn toàn tỉnh giấc. Một chiếc áo khoác lập tức phủ lên đầu cô.
Anh thở gấp. Động tác cởi áo vừa rồi nhanh đến mức chính anh cũng không dám tin.
"François?"
"Mặc... mặc... mặc nó vào!"
Aurora kéo chiếc áo khỏi đầu, ghé sát lại trước mặt anh. Dấu chấm hỏi trong mắt cô nhiều đến mức như sắp nhấn chìm anh.
Chopin tuyệt vọng quay mặt đi, cẩn thận giơ ngón trỏ chỉ về phía hai cánh tay trắng như tuyết của cô...
Sau khi tự nhìn lại bản thân một lượt, Aurora nhanh chóng khoác áo của người yêu lên.
Đối với một quý ông bảo thủ và lịch thiệp như Chopin, việc nhìn thấy người yêu mặc chiếc váy hai dây đơn giản nhẹ nhàng giữa thanh thiên bạch nhật đủ khiến cả thế giới của anh sụp đổ.
"Ơ, không đúng... Sao em lại mặc bộ này? François, quần áo của anh cũng vậy? Chẳng phải chúng ta đang ngắm hoàng hôn bên sông Thames sao? Tại sao lại xuất hiện trong rừng thế này..."
"Người dấu yêu à, anh cũng rất muốn biết tại sao."
Cô ngồi xuống bên cạnh anh. Đôi mắt hổ phách và xanh lam giao hòa cùng một chỗ. Không chỉ quần áo, ngay cả dung mạo và khí chất của hai người cũng đã thay đổi.
Gió thổi qua, chỉ để lại tiếng lá cây xào xạc.
Aurora nuốt khan, như thể vừa nghĩ tới điều gì đó. Cô hỏi anh bằng giọng điệu đầy hoang đường: "Anh còn nhớ 'hôm nay' là năm nào không?"
Đôi môi mím chặt của Chopin cuối cùng cũng hé mở. "Năm 1848. Em cần anh nhớ chính xác đến ngày nào sao?"
Aurora lắc đầu. "Không, François, không cần nữa. 'Hôm nay' tuyệt đối không phải ngày mà anh đang nghĩ tới... Anh có nhận ra mình trẻ hơn không? À đúng rồi, bộ quần áo này... anh còn nhớ nó chứ?"
Chopin rơi vào trầm tư. Chiếc áo khoác trên người cô là do mẹ anh may. Đã rất lâu rồi anh không mặc lại nó. Khó mà tin nổi, nhưng ký ức vẫn đưa anh trở về một buổi sớm mù sương nào đó...
"Năm 1836. Lần đầu tiên anh gặp em, anh đã mặc nó." Aurora khẽ mỉm cười. "Trùng hợp thật đấy, François thân yêu. Khi em tới thời không của anh, em cũng mặc chính bộ đồ này."
Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt mang theo vẻ mờ mịt. Trong đôi mắt hổ phách ấy hiếm khi ánh lên làn nước rung động như vậy, giống như người vừa tìm thấy hy vọng sau quãng thời gian dài tuyệt vọng.
"François, nếu em không đoán sai thì... cChào mừng anh đến với thế giới của em. Anh sẽ không cần tiếp tục đau đớn nữa... Nhìn con đường này đi, người dấu yêu của em. Lần này, em hứa sẽ không để bệnh tật đến gần anh nữa."
Aurora chợt nhớ tới ngày hôm đó, khi ngồi trên chiếc ghế dài ở Warsaw lắng nghe những bản nhạc của Chopin, chiếc túi xách nhỏ của cô vẫn đặt bên cạnh. Cô vội vàng nhìn quanh, cuối cùng cũng phát hiện nó nằm trong bãi cỏ dưới chân ghế.
Khi mở túi tìm điện thoại, cô nhìn thấy vết sẹo đã biến mất nhiều năm nay lại xuất hiện trên mu bàn tay trái. Động tác tìm kiếm chỉ khựng lại đúng một giây, khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào chiếc điện thoại, cô đã hoàn toàn thanh thản.
Không sao cả. Dùng bàn tay trái để đổi lấy một Chopin khỏe mạnh không bệnh tật, thật sự quá xứng đáng.
Mở bản đồ lên, định vị cho thấy họ đang ở nước Đức.
Mặc dù có thể men theo đường lớn để đi ra ngoài, nhưng nghĩ đến tình trạng của Chopin, Aurora lập tức từ bỏ ý định vừa đi vừa dò đường.
Từng tin nhắn như đến muộn bắt đầu đồng loạt đổ về. Tiếng thông báo liên tục vang lên khiến Chopin bên cạnh vô thức siết chặt thanh gỗ của chiếc ghế dài.
Cô không kịp kiểm tra nội dung, trực tiếp mở danh bạ và gọi cho người quan trọng nhất. Điện thoại nhanh chóng được kết nối. Giọng nói của thiếu nữ vang lên từ đầu dây bên kia.
Trong khoảnh khắc ấy, Aurora cảm thấy như cả thế giới được phủ đầy ánh mặt trời.
"Aur yêu dấu, hiện tại mình đang —"
"Chacha, cậu đang ở đâu? Nếu gần Berlin, có thể đến đón mình được không... cùng người yêu của mình nữa."
"Người... người yêu?"
"Chuyện này gặp mặt rồi mình sẽ giải thích sau được không? Chacha, mình còn cần cậu giúp hẹn bác sĩ Gottorp nữa. Cậu biết mà, từ sau chuyện đó, mình không còn lưu số điện thoại của bác sĩ nữa..."
"Aur, cậu bị bệnh sao?"
"Không phải mình. Là người yêu mình. Phổi của anh ấy... không được khỏe cho lắm..."
"Gửi định vị cho mình ngay đi, mình sẽ bay đến Berlin đón cậu. À, Aur, nếu cậu không ngại, mình cũng muốn dẫn người yêu của mình đến giới thiệu với cậu."
Cuộc gọi kết thúc.
Dù hơi bất ngờ vì câu cuối cùng của Charoline lại dùng tiếng Pháp, Aurora cũng không nghĩ nhiều.
Ánh nắng xuyên qua tán lá, phủ đầy mặt đất.
Rời khỏi thế kỷ XIX, nơi nền y học còn có thể dùng từ lạc hậu để hình dung, những bác sĩ hiện đại từng chỉ khiến cô tuyệt vọng giờ đây lại trở nên đáng yêu đến lạ.
"François, anh có muốn nghe em kể về thời đại mới mà chúng ta có thể tiếp tục sống trong đó không?"
...
Ngay cả cái chết Chopin còn có thể bình thản chấp nhận, nên chút kinh ngạc nhỏ này hoàn toàn không đủ để đánh gục anh, mặc dù trong suốt quá trình ấy anh đã phải hít sâu không biết bao nhiêu lần.
Một thế giới mới tự do và bình đẳng.
Một thời đại mới nơi Ba Lan không còn bị chia cắt.
Một khởi đầu mới có khả năng rất lớn giúp anh thoát khỏi căn bệnh đeo bám suốt nhiều năm.
Aurora quả nhiên là một kỳ tích. Từ khoảnh khắc gặp được cô, vận mệnh của anh đã hoàn toàn thay đổi.
Khôi phục sức khỏe, không cần giống như ở London, mỗi lần chơi đàn đều như đang thiêu đốt sinh mệnh của chính mình.
Anh vẫn là anh. Cảm hứng, tư duy âm nhạc, kỹ thuật diễn tấu, tất cả đều còn nguyên vẹn.
Nếu đã như vậy, thì đến thế giới của Aurora có gì đáng để sợ hãi chứ?
"Aur —"
"Chacha —"
Một giọng nữ trong trẻo vang lên.
Chopin nhìn thấy Aurora lao vút ra ngoài, ôm chầm lấy cô gái kia. Anh chậm rãi đứng dậy, lặng lẽ nhìn đôi bạn thân vượt qua thời không để đoàn tụ.
Sự trẻ trung và sức sống tràn đầy của hai cô gái ríu rít nói cười có sức lây lan kỳ lạ. Anh cũng dần thả lỏng tinh thần. Cho dù sắp phải gặp một người xa lạ, anh cũng không còn quá bài xích nữa.
"Charoline, đây là người yêu mình, Fr—"
"Fred!"
Thiếu nữ tóc đen lao thẳng vào lòng anh, trao cho anh một cái ôm thật chặt. Chopin sững sờ, nhưng cơ thể anh lại chẳng hề kháng cự sự thân mật xa lạ ấy. Cho đến khi cô gái ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt màu xanh xám... gương mặt đã héo tàn trước cả khi kịp nở rộ ấy khiến đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng.
"Emilia?" Anh nâng khuôn mặt của cô gái trước mắt lên một cách cẩn thận, khẽ gọi cái tên mà lẽ ra sẽ không bao giờ được nhắc lại nữa.
"Này này! Bỏ tay anh ra khỏi mặt Charoline đi!"
Một bóng người lảo đảo bước xuống từ chiếc xe không có ngựa kéo, vừa chỉ vào Chopin vừa lớn tiếng phản đối. Nhưng sự chú ý của chàng trai Ba Lan vẫn hoàn toàn đặt trên gương mặt giống hệt em gái mình kia.
"Franz!" Aurora vui mừng che miệng, theo phản xạ chạy tới ôm lấy người bạn lâu ngày không gặp.
"Thưa cô, chúng ta quen nhau sao? Xin đừng như vậy..." Người đàn ông giơ hai tay lên, lưng dán sát vào thân xe, ngay cả cử động cũng không dám.
"Franz, tôi là 'Aurora' đây, anh không nhận ra tôi sao?"
"Fred, tôi là 'Charoline', anh không nhận ra tôi sao?"
Hai cô gái đồng thanh hỏi. Đáp lại là ánh mắt ngơ ngác nhìn nhau của hai chàng trai. Người Hungary tóc vàng và người Ba Lan tóc nâu vô thức nhìn thẳng vào nhau.
"Fred, cuối cùng anh cũng tới rồi!" Mái tóc vàng của Liszt dường như còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.
"À, hóa ra là ngài Franz Liszt lừng danh đấy sao..." Chopin nheo mắt, từng từ thốt ra lạnh lẽo đến mức không mang theo chút nhiệt độ nào.
"Fred, ngày nào tôi cũng mong được gặp anh... Với mối quan hệ của chúng ta, sao anh có thể lạnh nhạt với tôi như thế? Thật khiến tôi đau lòng..."
Liszt khoa trương diễn cảnh bị tổn thương, chẳng khác nào một chú chó Golden Retriever cụp tai đầy tủi thân.
"Cất cái màn diễn xuất... đáng xấu hổ ấy đi. Ngày nào cũng mong gặp tôi sao? Ngài bận bén rễ ở nước Đức như thế, lấy đâu ra thời gian để nhớ đến tôi? Còn mối quan hệ của chúng ta?" Chopin cười khẩy. "Ngài Liszt, từ sau năm 1842, giữa chúng ta chẳng còn quan hệ gì nữa. Xin ngài làm ơn vận động bộ não quý giá của mình một chút, đừng quên chuyện quan trọng như vậy."
Sự lạnh nhạt của Chopin giống hệt một con mèo cao ngạo. Anh thiếu kiên nhẫn giương móng vuốt, vạch ra một đường ranh giới rõ ràng.
"Năm 1842 có chuyện gì đặc biệt sao? Fred, chẳng phải chúng ta là bạn thân à?"
"Xin hãy dùng thì quá khứ. Từng là! Còn bây giờ? Ngài Liszt, cho phép tôi nhắc nhở rằng chúng ta đã tuyệt giao từ lâu rồi."
"Tuyệt giao? Tôi và anh?"
"Đúng —"
"Đùa gì thế!"
Hai cô gái buông người đang ôm trong tay ra, lặng lẽ đứng cạnh nhau nhìn hai người đàn ông đấu khẩu. Họ nhìn nhau một cái, ánh mắt lóe sáng, rồi cùng siết chặt tay đối phương.
Phong cảnh nơi này thật đẹp, chỉ thiếu mỗi hai miếng dưa hấu để hóng chuyện.
"Làm sao tôi có thể tuyệt giao với anh được? Anh phát điên rồi à, Fred?"
"Xem ra ngài đã quên phu nhân d'Agoult cùng màn trình diễn tuyệt vời của mình rồi nhỉ."
"d'Agoult cái gì chứ? Rõ ràng là sau khi anh đến với George Sand thì anh mới lạnh nhạt với tôi mà?"
"Xin ngài hãy thận trọng lời nói, ngài Liszt!" Chopin lập tức nghiêm giọng, âm lượng tăng lên. "Làm sao tôi có thể ở bên phu nhân Sand được?"
Liszt chống hông bật cười. "Vậy thì anh cũng đừng ghép tôi với phu nhân d'Agoult nữa!"