Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 60: Luận về cách một nhạc sĩ hành hạ chồng đúng chuẩn
· Scherzo · Op.60: [Phương thức trừng phạt]
"Hai, hai người... nhẫn ư? Lạy Chúa của con, ai có thể giải thích cho bà già đáng thương này biết, rốt cuộc tôi lại bỏ lỡ chuyện gì nữa rồi!"
Ngọn lửa giận dữ bị đè nén và nhẫn nhịn ẩn trong tiếng kinh hô ấy, giống như tiếng chuông sáng rõ và hùng hậu trên tháp chuông, tạo lên những đợt sóng chấn động mạnh mẽ khắp đại sảnh.
Bầu không khí dịu dàng, mập mờ giữa thiếu nữ và chàng thanh niên giống như những hạt nắng vừa bị kinh động, tán loạn bỏ chạy, vỡ vụn rồi rơi xuống thành bụi sao.
Aurora và Chopin bị Petit lớn tiếng chất vấn dường như đều sững lại tại chỗ, không ai lên tiếng.
Hai người theo bản năng liếc nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của đối phương, rồi chỉ trong tích tắc, ánh mắt lại hạ xuống ngón tay của chính mình. Nhưng cả hai đều không vội vàng giải thích điều gì, cũng không chột dạ giấu bàn tay đi.
"Sao không nói gì đi, tiểu thư mồm mép lanh lợi của tôi và quý ngài thông minh tuyệt đỉnh của tôi? Hai người có dũng khí đến vậy, chẳng lẽ ngay cả can đảm kể lại mọi chuyện cho tôi nghe cũng không có sao?" Petit xúc động đến mức ôm ngực. Cơn giận theo nhịp hô hấp dồn dập dâng lên, mang theo cảm giác thiếu oxy khiến bà hơi choáng váng. Một tay bà vịn lấy lưng ghế, vành mắt lập tức đỏ hoe.
"Vú ơi..." Aurora chậm rãi xoay người lại, đầu óc có chút trống rỗng. Dù sớm biết ngày này sẽ tới, nhưng cô vẫn chưa nghĩ ra phải nói về những chuyện ấy như thế nào.
Sự tổn thương trong đôi mắt đỏ hoe của người lớn tuổi khiến tim cô thắt lại. Những lời trách cứ chưa nói thành lời còn khiến cô dằn vặt hơn cả một trận mắng xối xả. Suy nghĩ đứt đoạn, Aurora giống như một con rối bị cắt mất dây điều khiển, đứng ngây tại chỗ không biết nên làm gì.
Cho đến khi bóng lưng gầy gò của chàng thanh niên chắn trước mặt cô, lặng lẽ ngăn lại mọi ánh nhìn sắc bén.
"Thưa bà Petit, trước tiên xin hãy cho phép tôi được chân thành gửi lời xin lỗi đến bà. Quả thực bà không nên đến tận bây giờ mới biết chuyện này. Như bà đã thấy, tôi, Fryderyk Chopin, đã hoàn tất đăng ký kết hôn với Aurora. Nếu cô ấy vẫn còn đồng ý, tôi hy vọng có thể nhận được sự cho phép của bà, tôi muốn dành cho cô ấy một hôn lễ chính thức trong nhà thờ."
"Xin đừng trách cô ấy, mọi sai lầm đều ở tôi. Là tôi đề nghị kết hôn, là tôi giấu bà, cũng là tôi đưa cô ấy đi công chứng và ký tên... Tôi yêu cô ấy, không thể chấp nhận việc cuộc đời mình thiếu vắng cô ấy, cũng giống như không thể mất đi âm nhạc và cây đàn dương cầm của mình."
"Để bà tha thứ và chấp nhận tôi có lẽ rất khó, nhưng tôi sẵn sàng làm điều đó. Tôi không thể hứa hẹn điều gì, nhưng tôi nguyện để cô ấy hợp pháp sở hữu tất cả những gì thuộc về tôi. Mọi nguyên nhân đều nằm ở tôi, Aurora là người vô tội. Tôi sẵn sàng nhận lấy mọi sự trừng phạt từ bà, xin lỗi vì lại phải khiến bà tiếp tục chịu đựng tôi, trách mắng tôi, thậm chí là căm ghét tôi. Trừ khi chính cô ấy đuổi tôi đi, thưa bà, tôi sẽ không lùi bước nữa."
Ngoài động tác cúi người xin lỗi, sống lưng của Chopin vẫn thẳng tắp, không cong đi dù chỉ một chút. Anh dùng chất giọng trầm lắng như một khúc nocturne để bình tĩnh kể lại tất cả. Giữa từng câu từng chữ đều là sự ôn hòa dịu dàng, nhưng mỗi lời đều vô cùng kiên định.
Gạt bỏ sự vòng vo, từ bỏ những ám chỉ, thẳng thắn bày tỏ ý nghĩ và mong muốn của bản thân, lại còn khéo léo nói ra những điều người nghe có thể chấp nhận được, người thanh niên như vậy khiến thiếu nữ cảm thấy hoàn toàn khác với nhận thức trước đây của mình.
Dường như âm thanh và tầm nhìn đều trở nên mơ hồ, thứ duy nhất cô có thể nhìn rõ chỉ còn lại bóng lưng vừa xa lạ vừa quen thuộc trước mắt.
Aurora ngẩn người nhìn anh, trái tim bởi sự nhẹ nhõm bất ngờ này mà trở nên mềm mại. Có lẽ cô sẽ không còn vì cái họ Chopin mà nghi ngờ tình yêu của mình nữa. François trong khoảnh khắc này đã hoàn toàn hòa làm một với anh.
Cô không có lý do gì để không yêu anh. Chỉ là vì sự thay đổi thân phận, vẫn còn vài thứ chắn giữa họ, khiến cô không thể làm ngơ.
Petit tức đến bật cười: "... Ha, thưa ngài, nếu hai người đã có quyền quyết định và có đủ dũng khí tự làm chủ mọi chuyện, vậy còn cần tôi xen vào hôn lễ của hai người làm gì? Dù không có tôi tham dự, chẳng phải hai người cũng có thể nghĩ ra cả vạn cách để ở bên nhau sao?"
Chopin lặng lẽ tiếp nhận sự châm chọc ấy.
"Thưa bà, tôi và Aurora chỉ mới ký tên tại tòa thị chính, chưa tổ chức hôn lễ trong nhà thờ. Là một người Công giáo, hiệu lực của cuộc hôn nhân này đối với tôi sẽ không kéo dài quá hai tháng... Đây là cái giá tôi sẵn sàng trả. Cuộc hôn nhân của tôi vẫn nằm trong tay cô ấy, bởi suy cho cùng, tôi đã lừa dối cô ấy.
"Anh chấp nhận mọi lựa chọn của em, kể cả khi em từ bỏ anh." Chàng thanh niên xoay người lại, dịu dàng nhìn cô.
Aurora chỉ cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng nổ, mọi thứ lập tức hóa thành khoảng trống trắng xóa.
Thì ra hôn nhân chưa từng là sự ràng buộc, càng không phải quân bài mặc cả của anh. Anh cẩn thận lên kế hoạch cho tất cả chuyện này. Một người gần như không để lộ bất kỳ thói quen tôn giáo nào như anh cuối cùng lại vì thân phận một tín đồ Công giáo mà trao toàn bộ quyền lựa chọn trở về tay cô.
Chỉ khi cô tha thứ cho anh, xác nhận một lần nữa rằng mình chấp nhận tình yêu của anh, sau một hôn lễ, họ mới thật sự được khắc sâu vào cuộc đời của nhau.
"Ra ngoài đi, thưa ngài, tôi không muốn ngài tiếp tục ở lại đây nữa —"
Bà Petit nhìn hai người trẻ tuổi trong mắt chỉ còn có nhau, cơn giận lập tức bốc lên. Bà nghiêng người, mạnh tay kéo bật cánh cửa lớn ra.
"Tôi mặc kệ hai người có lý do gì, yêu nhau cũng được, tuân thủ hôn ước cũng được, nhưng đó không phải lý do để hai người qua mặt tôi..."
"Hành vi của cậu khiến tôi vô cùng thất vọng, ngài Fryderyk Chopin. Cậu cần chép lại quy tắc ứng xử của một quý ông thêm mười lần nữa, tình yêu không phải cái cớ hoang đường đến thế!"
...
Tiếng đóng cửa lớn đến chói tai, Aurora gần như nghi ngờ cả tầng lầu đều bị sức lực của bà Petit làm rung lên. Người lớn tuổi hầm hầm lao thẳng về phía cô gái trẻ. Bà vừa định mở lời giáo huấn thì tên nhóc lanh lợi kia đã nhanh tay bưng một tách trà nhét ngay trước mặt bà.
Một lúc lâu sau, bà Petit cuối cùng cũng thở dài nhận lấy tách trà rồi ngồi xuống ghế sofa.
"Những gì cậu ta nói đều là giả, đúng không, Aurora?"
"Vâng? Vú ơi, vú đang nói chuyện gì vậy? Con không hiểu lắm."
"Lời cầu hôn và chuyện lén vú ký giấy đăng ký... Quý ngài đáng thương ấy hẳn là vì con nên mới nhận hết lỗi lầm về mình phải không? Aurora, đừng nghĩ vú già rồi thì không nhìn ra. Khi thấy chiếc nhẫn, phản ứng đầu tiên hiện trên mặt cậu ta là kinh ngạc. Theo hiểu biết của vú về cậu ấy, những việc quá mức trái với đạo đức, cậu ấy sẽ không muốn làm. Có phải con hoàn toàn không nói cho cậu ấy biết rằng mình chưa được vú cho phép mà đã lén đi đăng ký với cậu ấy rồi không?"
"... Con cứ nghĩ có lẽ vú sẽ không vui khi nghe lựa chọn của con, vú ơi..."
"Dù vú có không vui thì cũng chỉ vì vú cho rằng con còn có lựa chọn tốt hơn. Nhưng, cô gái thân yêu của vú, sao vú có thể thật sự ngăn cản con ở bên người mình thích được chứ? Huống hồ quý ngài ấy quả thật đang thay đổi vì con. Những lá thư gần đây giữa vú và cậu ấy đều liên quan đến tài sản và trái phiếu. Ôi, chẳng lẽ vú có gương mặt chỉ biết từ chối hay sao? Cậu ấy đến cả một câu 'Tôi muốn kết hôn với Aurora' trong thư cũng không dám viết."
"... Vậy còn vú?"
Bà Petit uống cạn trà, bà đặt chiếc cốc xuống, nắm lấy tay Aurora rồi dịu dàng nhìn cô.
"Con muốn hỏi vì sao lúc nãy vú lại đối xử với cậu ấy như thế, đúng không?
"Aurora, rất đơn giản, điều vú quan tâm là con, suy nghĩ thật sự của con rốt cuộc là gì."
"Theo vú thấy, chuyện kết hôn này chắc chắn là do con đề xuất trước... Đừng hỏi vì sao vú biết, vú chỉ cảm thấy con có phần quá bốc đồng với hôn nhân. Nếu con thật sự đã quyết tâm ở bên cậu ấy, thì sau khi biết thân phận thật của cậu ấy, con đã không do dự lâu đến thế. Đừng ngạc nhiên như vậy, chuyện này vú biết từ rất lâu rồi... Vú và cậu ấy từng có một giao ước, rằng 'Cậu tuyệt đối không được chủ động tiết lộ mình là Chopin.' Vé hòa nhạc mà François đưa cho con, chắc là để con tự mình phát hiện ra sự thật."
"Vú rất mừng vì cậu ấy chưa từng đánh mất lý trí. Hai tháng, Aurora, con hãy suy nghĩ thật kỹ xem mình đã sẵn sàng ở bên cậu ấy hay chưa. Đám nhạc sĩ các con lúc nào cũng phức tạp và phiền phức... Nhưng có một điều vú phải nói trước, vú vẫn còn giận hai đứa. Vì vậy vài ngày tới vú sẽ không mở cửa cho cậu ấy vào, còn bánh ngọt của con thì bị hủy hết. Con có thể tiếp tục giận dỗi không nói chuyện với cậu ấy, nhưng vú nhắc con, dù là tha thứ hay kéo dài thời gian bình tĩnh lại cũng phải sớm đưa ra quyết định. Đừng tùy tiện để tình yêu bị bào mòn."
*
Buổi chiều, Paris được bao phủ trong bầu không khí thanh bình và dịu dàng.
Tại chiếc bàn nhỏ cạnh ô cửa kính hướng ra phố của quán cà phê Le Procope, Harriet đang dùng chiếc thìa nhỏ khuấy những vòng tròn trong tách cà phê của mình.
Ngồi đối diện cô ấy là Aurora.
Dù chính Aurora là người rủ cô ấy ra ngoài uống cà phê, nhưng kể từ khi đồ uống được mang lên, cô gái ấy chỉ ngồi ngẩn người nhìn chất lỏng màu nâu trong tách.
Harriet đặt chiếc thìa xuống, vật nhỏ va nhẹ vào thành cốc sứ phát ra tiếng leng keng trong trẻo. Cô ấy đưa tay vẫy trước mặt Aurora, lúc này mới nhận được chút phản ứng từ đối phương.
"Này, tiểu thư, cô nhìn chằm chằm vào cà phê như thế thì nó cũng không theo làn khói bay vào miệng cô đâu... Hẹn tôi ra đây rồi lại không nói gì cả? Aurora, có chuyện gì khiến cô phiền lòng và muốn tìm người tâm sự sao?"
"..."
"Để tôi đoán nhé, có phải thân phận của anh ấy đã bại lộ rồi không? Buổi hòa nhạc... Aurora, tôi xin lỗi. Nếu biết chuyện này khiến cô khó xử đến vậy, đáng lẽ tôi nên nói cho cô biết sự thật từ sớm."
"Harriet, tôi kết hôn rồi, với anh ấy." Cô gái giơ chiếc nhẫn trên ngón tay lên, thành công khiến người bạn suýt nữa làm đổ tách cà phê.
"Lạy Chúa tôi, hai người... Chuyện này thật là... Từ khi nào vậy? Có phải cô bị lừa không? Người đó sao có thể —"
"Harriet, thật ra cũng không hẳn là lừa dối. Dù sao hôm đó tôi và anh ấy đến tòa thị chính... Thôi bỏ đi, tôi và anh ấy chỉ làm đăng ký chính thức thôi. Nếu không tổ chức hôn lễ trong nhà thờ thì việc đăng ký sẽ mất hiệu lực. Dù tôi giận chuyện anh ấy che giấu thân phận, nhưng tôi không thể lừa dối chính mình. Tôi thích François, mà sau khi François và Chopin trở thành một người trong mắt tôi, có lẽ tôi còn thích anh ấy hơn nữa..."
"Vậy cô đang phiền não điều gì? Nếu đã thích đến thế, xét việc quý ngài F của cô ở Paris quả thật là một người rất xuất sắc, tôi nghĩ cô có thể thử xem sao?"
"Nhưng nếu đồng ý, theo giáo lý Công giáo thì không thể ly hôn..."
Harriet trợn mắt nhìn bạn mình, suýt nữa thì không biết phải đáp lại dòng suy nghĩ nhảy vọt ấy thế nào.
"Ly hôn? Cô nghĩ xa đến vậy sao? Dù quý ngài F quả thực rất được yêu thích trong các salon, nhưng anh ấy gần như chẳng dính dáng gì đến chuyện tình ái. Nếu kết hôn, ngược lại có khi anh ấy là kiểu người ít có khả năng lén tìm tình nhân sau lưng cô nhất đấy. Khoan đã, rốt cuộc cô đang lo cho anh ấy hay lo cho chính mình vậy?"
"Harriet, tôi vẫn luôn cho rằng hôn nhân là chuyện của cả đời người, tình cảm cũng vậy. Nếu một ngày anh ấy có người khác để yêu, thì dù thế nào tôi cũng không muốn gánh vác một cuộc hôn nhân giả tạo chỉ còn trên danh nghĩa. Hơn nữa, tôi không nghĩ bản thân hiện tại có thể... xứng với anh ấy."
"Tỉnh táo lại đi, Aurora của tôi. Cô còn chưa thật sự ở bên anh ấy, sao đã khẳng định rằng sau này anh ấy sẽ yêu người khác? Tùy tiện phán đoán một quý ông như vậy thật quá vội vàng. Đúng là chuyện anh ấy giấu thân phận thật không đúng, nhưng những lo lắng này của cô cũng không công bằng với anh ấy. Còn nữa, thiên thần nhỏ của tôi, sao cô có thể xem nhẹ bản thân như thế? Cô thật sự không biết mình tốt đến mức nào sao?"
Harriet đưa tay chọc nhẹ lên trán bạn mình, rồi nâng tách cà phê lên, dùng ánh mắt ra hiệu cho Aurora uống hết.
"Những lúc rời xa sân khấu, ngay cả khi đã có Louis, tôi vẫn không cảm nhận được quá nhiều cảm giác an toàn từ Hector... Có lẽ tôi phần nào hiểu được tâm trạng của cô. Có một người chồng quá xuất sắc đúng là chuyện vừa ngọt ngào lại vừa đáng ghét."
"Sẽ có ngày càng nhiều phụ nữ say mê anh ấy, còn tôi thì dần dần nghi ngờ rằng bản thân đã mất đi giá trị từ lâu. Aurora, nhưng chính cô đã giúp tôi trở lại sân khấu, giúp tôi một lần nữa được mọi người nhìn thấy. Tôi không còn bị những điều đó làm phiền nữa. Thậm chí một ngày nào đó, nếu cuộc hôn nhân của tôi vẫn kết thúc trong thất bại, tôi cũng sẽ không đau khổ, mà chỉ hoài niệm và biết ơn ngài Berlioz vì khi tôi tồi tệ nhất, anh ấy vẫn sẵn sàng cưới tôi bằng tất cả sự chân thành, để tôi có thể giữ lại chút thể diện cuối cùng của mình một cách đường hoàng, tự nuôi sống bản thân."
"Aurora, chính cô đã nói với tôi rằng đừng bao giờ từ bỏ âm nhạc, rằng hát opera bằng tiếng Pháp không hề khó đến thế. Chỉ những người thật sự coi trọng hôn nhân mới bận lòng vì hôn nhân. Cây đàn dương cầm chính là chỗ dựa của cô. Đứng bên cạnh anh ấy không hề khó như cô nghĩ đâu, huống hồ, anh ấy còn yêu cô."
*
Kết thúc buổi trà chiều vui vẻ cùng Harriet, Aurora trực tiếp trở về số 38 phố d' Antin.
Cô rất may mắn khi có một người bạn nữ như vậy. Chỉ cần trò chuyện đôi câu đơn giản thôi cũng đủ khiến tâm trạng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Chính vì yêu nên mới sợ mất đi.
Nhưng nếu chỉ vì một tương lai còn chưa xảy đến mà bất an với hiện thực ngay trước mắt, thì quả thật quá mức lo xa.
Chỉ những gì được ghi chép lại mới trở thành lịch sử. Mà những ràng buộc và kết nối đã hình thành trong khoảng thời gian này, sao có thể phủ nhận rằng chúng không phải là một phần của lịch sử được ghi lại?
Vị trí bên cạnh Chopin vốn là một sự lựa chọn hai chiều.
Ngoài chính người yêu ra, không ai có quyền định nghĩa điều đó, không có chuyện xứng hay không xứng, chỉ có muốn hay không muốn.
Aurora đã dùng trọn một buổi chiều để tháo gỡ khúc mắc trong lòng, một lần nữa tìm lại phương hướng cho mình.
Niềm kiêu hãnh của một nghệ sĩ dương cầm vẫn còn khắc sâu trong tận xương tủy.
Quả nhiên cô vẫn không thể thản nhiên chấp nhận việc cứ thế đứng cạnh Chopin. Suy cho cùng, hiện tại cô vẫn chưa thực sự bước chân vào giới âm nhạc Paris. Hai tháng... nếu có thể khiến Paris ghi nhớ cái tên Aurora thì sao?
Thiếu nữ vừa suy nghĩ vừa đẩy cửa bước vào nhà, ngay lập tức bị mái tóc vàng rực rỡ của ai đó làm hoa cả mắt.
"Xin nhận tội với cô, Aurora. Là bạn bè mà tôi còn giúp Fryderyk giấu thân phận... Có lẽ dù tôi vào phòng xưng tội liên tục một tháng cũng không thể giảm bớt tội lỗi của mình. Thưa tiểu thư, cô có cần mang ghế đàn đi không? Để tôi quỳ trước cây đàn dương cầm, đàn từ đầu đến cuối toàn bộ Liszt, đổi lấy sự tha thứ của cô?"
Cảm giác giật giật nơi khóe miệng là cảm nhận chân thực nhất của Aurora lúc này.
Vừa mở cửa đã bị Liszt dùng ánh mắt đáng thương tập kích, tiếp đó là màn biểu diễn khoa trương khiến cô chẳng biết nên phản ứng thế nào, cuối cùng còn tung ra đòn chí mạng mang tên quỳ đàn dương cầm...
Thiếu nữ vội vàng xua tay. Dù biết đây chỉ là một trò đùa vui vẻ, cô cũng không dám tùy tiện nhận lời. Nếu đoạn này bị ghi lại trong những giai thoại bên lề của lịch sử, thì trăm năm sau cô nhất định sẽ bị người hâm mộ của vị vua dương cầm đập cho không ngóc đầu lên nổi.
Nhìn Liszt xem!
Chopin à Chopin, nếu ở trong phòng hòa nhạc mà anh nói chuyện như thế, chắc chắn em sẽ chẳng còn chút giận dỗi nào nữa.
...
"Vậy ý cô là chỉ muốn tôi giúp cô làm cầu nối với Érard, rồi tự đề cử bản thân để giành lấy cơ hội biểu diễn ở phòng hòa nhạc?" Sau màn mở đầu hài hước, Liszt không tiếp tục nhập vai quá đà nữa. Hắn ngồi ngay ngắn trước cây đàn Pleyel. Dù vẫn đang nói chuyện, mười ngón tay lại chưa từng ngừng nghỉ.
Hắn đang đàn cho cô gái trẻ nghe bản Sonata số 14 cung Đô thăng thứ của Beethoven. Cách chơi đàn quá mới lạ kia cuối cùng vẫn không được Aurora chấp nhận, nhưng cô cũng rất tinh quái mà trực tiếp yêu cầu vị vua dương cầm tự tìm đến tận cửa này đàn cho mình nghe bản Sonata.
Nếu là người khác, có lẽ Liszt sẽ thấy hơi phiền.
Nhưng nếu người muốn nghe là Aurora, hắn hoàn toàn không ngại lôi bản sonata mình đã đàn đến thuộc nằm lòng này ra và tái hiện trên phím đàn lần nữa.
Dù sao, với tư cách người biểu diễn xuất sắc nhất được công nhận của tác phẩm này, hiện nay trừ khi có ai dám ngồi trước mặt hắn chơi Sonata để khiêu khích, bằng không hắn gần như chỉ đàn nó trong những dịp riêng tư.
"Ngài Liszt, xin chú ý cảm xúc truyền tải của ngài nhé? Đừng qua loa với đôi tai của tôi."
Người Hungary tùy hứng nối thêm một đoạn hoa mỹ vào giai điệu đang tuôn chảy nơi đầu ngón tay, sau đó kết thúc bằng một hợp âm nhấn mạnh rồi dứt khoát ngừng đàn.
Hắn chớp mắt, vui vẻ nói: "Tiểu thư Aurora, tôi nhớ là chúng ta vẫn đang trò chuyện mà? Như vậy thì tôi không thể hoàn toàn tập trung được. Hay là chúng ta nói chuyện biểu diễn trước, lát nữa tôi đàn tiếp cho cô nghe nhé?"
Thiếu nữ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, ra hiệu rằng không có vấn đề gì.
"Tôi cứ nghĩ so với Érard, có lẽ cô sẽ thiên về việc hợp tác với Pleyel hơn? Đừng xem thường tôi nhé, Aurora. Nếu cô muốn —"
"Không cần thiết đâu, Franz. Tôi thích cảm giác biểu diễn trong phòng hòa nhạc hơn. Hơn nữa, có lẽ tôi sẽ không còn biểu diễn các tác phẩm của Chopin trước công chúng nữa."
Người Hungary ban đầu còn tưởng cô đang đùa, nhưng vẻ mặt của Aurora cho hắn biết cô hoàn toàn nghiêm túc. Suy nghĩ xoay chuyển một vòng, hắn đại khái đã hiểu ý cô.
"Đúng là một thiên thần đáng yêu, thưa tiểu thư. Bởi vì đã có Chopin thật sự rồi, nên muốn nghe chính anh ấy biểu diễn sao? Cô nên biết tên đó tùy hứng đến mức nào chứ. Mỗi buổi hòa nhạc chẳng khác gì đang ép tên đó chịu khổ... Xin thứ lỗi nhé, bạn tôi. Xem ra câu nói đùa kia sắp thành sự thật rồi, sau này cô phải chơi nhiều tác phẩm của Liszt hơn thôi?"
"... Tôi có thể thúc dục bản thảo được không, Franz? Anh cũng không thể để tôi lật đi lật lại mãi vài bản nhạc ấy chứ, các bản chuyển soạn không được tính đâu."
Vừa buồn cười vừa bất lực, Liszt dứt khoát biến cảm xúc rối rắm ấy thành một đoạn ngẫu hứng phô diễn kỹ thuật trên phím đàn.
"Viết, tôi viết! Cố gắng để mỗi ngày cô đều có bản mới để chơi! Aurora, tôi thấy buổi hòa nhạc kia của Fryderyk thật tuyệt vời. Một mình gánh nửa chương trình hòa nhạc, vừa thiên tài vừa mạo hiểm biết bao, cô có hứng cùng tôi biểu diễn trọn một chương trình không?"
"F-Franz, ý anh là...?"
Vị vua dương cầm dùng một tay lướt trên bàn phím tạo thành chuỗi glissando sắc bén và lưu loát. Khóe môi của hắn hơi cong lên, nụ cười đẹp như một vị thần.
"Biểu diễn cùng tôi sơ suất một chút là sẽ đánh mất tự tin đấy nhé, tôi không chịu nổi việc đặt những tờ giấy thừa thãi trên cây đàn dương cầm. Nếu đứng chung sân khấu với tôi, tôi sẽ vứt toàn bộ bản nhạc khỏi cây đàn, tất cả."
"Tôi đồng ý. Một nhạc công không thuộc lòng bản nhạc thì còn nói gì đến biểu diễn công khai nữa?"
"Rất tốt, thưa tiểu thư. Tôi là một nghệ sĩ dương cầm rất dễ bị đốt cháy đam mê rồi bộc phát nó trên phím đàn, cô đã chuẩn bị để nhìn thấy sự điên cuồng của tôi, thấu hiểu nó và theo kịp nó chưa?"
"Tôi đồng ý. Tôi tuyệt đối tin tưởng vào mười ngón tay của mình."
Chương ba của bản Sonata đột nhiên đổ ập xuống trên phím đàn Pleyel như một cơn sóng dữ dội cuồn cuộn.
"Aurora, một tuần nữa, chúng ta cũng tổ chức một buổi biểu diễn bất ngờ đi."
*
Kể từ ngày bị đuổi khỏi số 38 phố d' Antin, Chopin đã liên tiếp năm ngày ngậm ngùi ăn cơm đóng cửa.
Mỗi sáng sớm, trước khi Aurora bắt đầu buổi luyện tập quen thuộc, anh đều đến gõ cánh cửa thân thuộc ấy. Bà Petit với sắc mặt chẳng mấy thiện cảm mở cửa, vừa nhìn thấy người tới, chỉ nhận lấy một câu chào hỏi rồi lập tức dùng sức đóng sầm cánh cửa gỗ xinh đẹp kia lại, hệt như lần Aurora ném giỏ hoa vào anh vậy. Những ngày đầu vì đứng quá gần nên không kịp né tránh, anh suýt nữa lại bị đập trúng mũi.
Chopin thở dài, lại đặt trước cửa một túi giấy da bò cùng một bó hoa baby nhỏ.
Sau đó anh đổi hướng, chậm rãi đi đến trước ô cửa kính sát đất. Qua lớp rèm mỏng thấp thoáng, anh có thể mơ hồ nhìn thấy dáng vẻ Aurora đang chơi đàn. Cứ như vậy đứng bên ngoài cửa sổ nghe hết cả buổi luyện tập của cô suốt một buổi sáng.
Rồi anh ghi lại những cảm nhận của mình, cùng với bản quy tắc ứng xử quý ông bị bà Petit phạt chép tay, bỏ vào túi giấy của ngày hôm sau. Kèm theo đó là loài hoa thiếu nữ yêu thích, đặt ngay bên cửa.
Chopin mơ hồ cảm thấy khó hiểu.
Những bản nhạc Aurora luyện tập gần đây đột nhiên thay đổi hoàn toàn phong cách. Chúng không còn mang tính riêng tư như trước, mà giống những tác phẩm thường xuất hiện trong danh sách biểu diễn của các buổi hòa nhạc hơn. Hơn nữa khẩu vị âm nhạc ấy...
Rất Liszt.
Không, đây rõ ràng là một hình phạt.
Aurora biết tôi không thích Beethoven cho lắm... Ừm, đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời tôi bị ép phải nghe nhiều Beethoven đến thế, còn phải cố gắng kiềm chế tính cách soi mói của mình để nghiêm túc đưa ra những lời khuyên kiểu như làm thế nào để chơi Beethoven hay hơn.
Ôi Chúa ơi —
Việc cầm bút đã đủ khổ sở rồi, còn phải vắt óc phân tích Beethoven...
Dù sao chỉ cần sơ ý một chút là anh sẽ vô thức viết hết những lời phê bình trong lòng ra giấy.
Liên tiếp nhiều đêm vừa chuẩn bị ngủ đã bị tiếng Beethoven gào thét trong đầu đánh thức, đến hôm nay nghe thấy bản nhạc mới, Chopin lại hít sâu một hơi lạnh. Chưa kịp chỉnh lại biểu cảm trên mặt, vài giọt nước lạnh đã đập vào mặt anh rồi bắn tung tóe.
Anh đưa tay ra, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Mây ngày càng dày hơn, sắc trời dần tối xuống, những hạt nước bắt đầu rơi xuống.
Là mưa.
Mưa lớn.
Những người không mang ô trên phố lập tức chạy tán loạn.
Chopin ép lưng sát vào mặt kính, gần như phải nhón cả mũi chân lên, cố gắng thu mình vào phần mái hiên chỉ nhô ra vài tấc. Cơ thể anh căng cứng để tránh mưa.
Người Ba Lan thầm cảm thấy may mắn vì hôm nay còn đội mũ. Trong lòng anh đã bắt đầu lẩm nhẩm cầu nguyện, mong cơn mưa mau chóng qua đi, hoặc ít nhất cũng nhỏ lại...
Cốc cốc —
Mặt kính phía sau truyền đến tiếng gõ.
Chopin ngẩn người một lúc. Cho đến khi tiếng gõ vang lên lần nữa, anh mới quay đầu lại.
Không biết tiếng đàn đã dừng từ lúc nào, lớp rèm được bàn tay từng lướt trên phím đàn nhẹ nhàng vén lên. Người mà suốt năm ngày qua anh chưa từng được nhìn thấy trực diện đang đứng ngay trước mặt anh, chỉ cách một lớp kính.
Người thanh niên thả lỏng cơ thể rồi xoay người lại. Anh không còn bận tâm việc bước khỏi mái hiên sẽ bị mưa xối ướt nữa, lúc này anh chỉ muốn nhìn cô thật rõ ràng.
Khoảng cách gần đến mức tưởng như giữa họ chưa từng tồn tại bất kỳ khúc mắc nào.
"Pika, Pikachu." Aurora cong môi cười với anh, nói ra một câu kỳ quái.
"Aurora, em nói gì vậy? Anh nghe không rõ." Chopin ghé lại gần hơn.
Hơi thở của anh để lại một khoảng sương mờ nhỏ trên mặt kính.
Thiếu nữ lặng lẽ nhìn anh, trong đôi mắt màu hổ phách dường như cất giấu cả bầu trời sao của đêm hè.
Cô giơ tay chỉ ra phía sau anh. Lớp rèm mất điểm tựa lại chậm rãi buông xuống, bao phủ lấy bóng dáng sau một màn sương trắng mỏng của cô.
Chopin chần chừ quay đầu lại. Lúc này anh mới phát hiện xung quanh đã không còn hạt mưa nào rơi xuống nữa. Anh sững sờ trước bà Petit đang cầm ô che cho mình, lưỡi như thắt lại, hoàn toàn không biết nên nói gì.
"Theo tôi vào đi, Fryderyk Chopin."
Dường như mưa luôn mang đến cho anh một chút may mắn. Sau nhiều ngày, khi cuối cùng Chopin lại có thể bước chân vào căn nhà này, anh phát hiện trong lòng mình đang tràn ngập vô vàn cảm xúc.
"Vú ơi, trưa nay chúng ta ăn món Tứ Xuyên đi." Từ phía cây đàn dương cầm, giọng nói bình thản của Aurora nhẹ nhàng vọng tới, khiến bàn tay đang cởi áo khoác của người thanh niên khựng lại.
Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đặt trên lò sưởi.
Đã sắp đến giờ ăn trưa.
Ý này là... mời anh ở lại dùng bữa trưa cùng sao?
Bầu trời trong lòng người Ba Lan đã nhiều ngày không thấy nụ cười bỗng nhiên quang đãng trở lại.
Chỉ là... "Pikachu" và "món Tứ Xuyên" là thứ gì vậy?
[Chú giải· Op.60]
[1] Le Procope: tức quán cà phê Procope, do người Ý Francesco Procopio dei Coltelli thành lập vào năm 1686.
Đây là một trong những quán cà phê nổi tiếng nhất Paris, sở hữu lịch sử hàng trăm năm. Nội thất bên trong cũng mang đậm dấu ấn lịch sử. Rất đáng ghé thăm tầng hai của quán. Napoleon là một trong rất nhiều vị khách nổi tiếng từng lui tới nơi đây.