Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin

Chương 57: 'Em muốn ly hôn với anh!'

· Scherzo · Op.57: [Kịch bản này có gì đó không đúng]

Đây là lần đầu tiên Chopin bước lên sân khấu biểu diễn với nội tâm bình lặng như mặt nước.

Thật là một trải nghiệm kỳ diệu. Chỉ một giây trước trong phòng nghỉ, anh còn run rẩy không ngừng vì sợ hãi, vậy mà khi bước tới trước cây đàn dương cầm, anh đã ngay lập tức gạt bỏ mọi thứ khỏi thế giới của mình. Trong nhà hát, ngoài cây đàn, ngoài anh và một người nào đó trong phòng bao trên tầng hai, mọi tiếng ồn ào khác đều không tồn tại.

Anh tháo đôi găng tay trắng xuống, đặt chúng lên cây đàn, rồi đưa tay lên ngắm nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của bàn tay trái.

Anh nhắm mắt lại, thành kính cúi đầu hôn khẽ lên chiếc nhẫn, sau khi chỉnh lại tư thế ngồi mới đặt những ngón tay lên phím đàn.

Một bản Étude với kỹ thuật rực rỡ, giai điệu huy hoàng xuất hiện trong buổi hòa nhạc còn có thể chấp nhận được, nhưng biểu diễn một bản Nocturne trong nhà hát lại có phần không thích hợp.

Chopin hoàn toàn có thể tưởng tượng ra những bài bình luận âm nhạc ngày mai sẽ lại xuất hiện những câu đại loại như: "Anh ấy đàn quá nhẹ, tôi ngồi hàng ghế đầu mới miễn cưỡng nghe rõ được một nốt p." Nhưng anh không hề bận tâm.

Étude giọng Đô trưởng là bản nhạc đầu tiên anh nghe Aurora biểu diễn. Còn Nocturne giọng Mi giáng trưởng là giai điệu duy nhất sau nhiều năm khiến anh rơi nước mắt khi nghe người khác diễn tấu. Chính từ bản nhạc vẫn còn nằm trong khuôn mẫu Nocturne của Field này, anh đã biết trái tim mình từ lâu không còn thuộc về bản thân nữa.

"Em muốn nghe Chopin đàn bản nhạc nào nhất, Aurora?"

Tối hôm đó, khi cùng Aurora tản bộ, anh cẩn thận hỏi về sở thích của cô. Xét cho cùng, buổi hòa nhạc vốn là mở ra vì cô, Chopin không muốn tiếp tục sắp xếp danh sách tiết mục theo quy tắc nữa. Điều cô muốn nghe mới chính là điều anh muốn đàn.

"Chắc chắn phải là Fantaisie-Impromptu rồi. Khả năng ngẫu hứng của Chopin thật sự rất siêu phàm. Dù em tôn trọng việc ngài ấy vì muốn tránh điều tiếng mà mãi không chịu xuất bản nó... nhưng em thật sự rất muốn lớn tiếng nói với ngài ấy rằng: 'Đừng bận tâm đến Moscheles, cũng đừng bận tâm đến Beethoven nữa, nó hoàn toàn là Chopin, là chất thơ chỉ thuộc về riêng ngài ấy.'"

"Còn có Ballade số 1, Polonaise giọng La giáng trưởng nữa... Đã nghe Chopin thì sao có thể không nghe nước Ba Lan của ngài ấy chứ."

Anh không thể quên đôi mắt hổ phách ấm áp dưới màn đêm hôm ấy. Chúng lấp lánh ánh sáng, dễ dàng nhìn thấu con người anh.

Chopin không cách nào diễn tả được cảm giác hạnh phúc và thỏa mãn đang đầy ắp trong lòng. Được Aurora yêu thích đến vậy, sở thích lại hòa hợp đến mức ấy, cho dù có bị gọi là cuồng vọng, anh cũng không muốn thay đổi quyết định.

Một buổi hòa nhạc mà một mình anh chiếm trọn toàn bộ nửa sau chương trình, chỉ biểu diễn những tác phẩm do chính anh sáng tác.

Anh đã không còn quan tâm những khán giả khác có mặt tại đây, cũng chẳng quan tâm ngòi bút của các nhà phê bình sẽ hướng về đâu. Chopin chỉ biết rằng ngay từ lúc bắt đầu, buổi hòa nhạc này đã mang tính riêng tư vô cùng.

Khán giả của anh chỉ có một mình Aurora mà thôi.

...

Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, đợi tới khi người trong nhà hát đã ra về hết, Chopin mới lén quay trở lại, ẩn mình sau tấm màn sân khấu.

Cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc vang lên trên những bậc thang, anh cố đè nén nhịp tim đang đập dữ dội trong lồng ngực rồi lặng lẽ ngồi xuống trước cây đàn lần nữa.

Waltz giọng La thứ.

Chỉ trong một buổi tối, theo từng bước nhảy uyển chuyển của Aurora trên con đường nhỏ, Chopin đã viết riêng cho cô một bản valse.

Aurora từng nói rằng cô tuyệt đối không thể nghe thấy bản nhạc Chopin đầu tiên mình học được trong một buổi hòa nhạc.

Chopin không hỏi thêm. Anh chỉ nhìn cô chậm rãi xoay vòng trong ký ức, khi gần khi xa, như có như không.

Theo lời cô miêu tả, tuyệt đối không thể là bản valse mà anh đang đàn lúc này. Nhưng trong lòng anh có một giọng nói mách bảo rằng, chỉ có khúc nhạc vừa mới ra đời này mới là bản valse mà cô thật sự mong muốn.

Anh không muốn em phải tiếc nuối. Mọi điều không thể, anh đều sẽ giúp em biến thành có thể.

Vừa hay, Aurora, hãy để nó làm khúc dạo đầu, vừa hay nói cho em biết rằng, anh chính là Fryderyk Chopin.

...

"Pi Pi Cho sao? Aurora, là Chopin." Chopin đã tưởng tượng vô số lần về cảnh mình thẳng thắn tiết lộ thân phận, nhưng chưa từng nghĩ tới việc Aurora sẽ vì quá kinh ngạc mà líu cả lưỡi.

Cô vốn định gọi anh là "Pichon", vậy mà lại lắp bắp thành một biệt danh đáng yêu khác.

"Fryderyk François Chopin. Anh đã nói rồi mà, bản nhạc em thích, Chopin nhất định sẽ đàn cho em nghe."

Dù thế nào cô cũng không thể gọi trọn vẹn tên anh. Chopin thở dài, cố ý lặp lại toàn bộ tên mình một lần nữa bằng giọng nói dịu dàng cùng phát âm rõ ràng.

Thế nhưng gương mặt của Aurora lại càng lúc càng đỏ hơn. Anh còn tưởng cô lại rơi vào trạng thái ngượng ngùng, đang định làm dịu bầu không khí thì ngoài giọng nói trách móc của cô gái, một giỏ hoa khổng lồ cũng bay thẳng tới trước mặt.

"Đồ lừa đảo... đồ khốn!"

Chopin chưa từng thiếu kinh nghiệm được người khác tặng hoa. Dù là bó hoa hay những bông hoa đơn lẻ được ném lên sân khấu với tất cả nhiệt tình, anh đều có thể lịch thiệp và khiêm nhường đón nhận.

Nhưng đây là lần đầu tiên anh được người ta tặng trực tiếp một chiếc giỏ hoa khổng lồ đến thế. Nó lớn đến mức khiến anh vô cùng nghi ngờ rằng người chủ tiệm hoa hẳn đã vắt óc suy nghĩ mới có thể hoàn thành được nó.

Sức nặng của giỏ hoa cộng thêm lực va chạm khiến nghệ sĩ dương cầm người Ba Lan lảo đảo lùi lại mấy bước.

May mà phản ứng của Chopin đủ nhanh, kịp thời đưa tay đỡ lấy giỏ hoa. Nếu không, tiêu đề trang nhất của báo Paris ngày mai chắc chắn sẽ là: Một nghệ sĩ dương cầm bị người vợ thẹn quá hóa giận dùng giỏ hoa đập ngất ngay tại chỗ.

Ôi trời, cái mũi của anh, Aurora thật sự đang tức giận.

"Đây là mốt để tặng giỏ hoa ở Paris dạo gần đây sao? Aurora, đúng là... khiến người ta bất ngờ..."

Người nghệ sĩ dương cầm nhẹ nhàng đặt giỏ hoa xuống bên chân, chán nản xoa sống mũi. Cơn đau từ cú va chạm khiến mắt anh rưng rưng.

Trong khóe mắt của anh, Aurora vừa lo lắng đưa tay ra, lại nghiến răng thu về, ngoảnh mặt không nhìn anh nữa.

Có vẻ như... vẫn chưa đến mức quá tệ. Chopin bèn dùng bộ dạng vô hại nhất của mình để tự cứu lấy bản thân.

"Lừa đảo sao? Em yêu, anh chưa từng lừa em mà..."

"Chưa từng lừa em? François à — không, đến cả cái tên đó cũng là giả... Ha, François Pichon... Ngay từ ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, anh đã bắt đầu lừa em rồi!"

Lời biện giải của anh lập tức bị cô phản bác. Nhưng anh không hề hoảng hốt, vẫn thành khẩn và kiên nhẫn bày tỏ lòng mình.

"Em yêu, François quả thật là tên của anh, là tên đệm. Ngoài người thân trong gia đình ra, Fryderyk chỉ là cách mà đa số mọi người quen gọi anh mà thôi...

"Còn về Pichon, anh cứ nghĩ trò tráo đổi chữ cái vụng về ấy đã đủ để thể hiện sự chân thành của anh rồi, ngay từ đầu anh vốn chẳng định cố tình giấu em. Nếu không, họ của anh đã chẳng để lộ sơ hở rõ ràng đến thế.

"Huống hồ, anh cũng sẵn lòng giới thiệu tất cả bạn bè của mình cho em. Aurora, dù rằng sau khi trở về Paris, sự thay đổi trong tâm trạng khiến anh cứ không ngừng trì hoãn ngày đó đến. Họ đều vì yêu cầu của anh mà giúp duy trì tất cả chuyện này..."

Dường như hiệu quả chẳng được bao nhiêu. Trong mắt cô vẫn là nỗi đau đớn. Anh không còn giữ được sự bình tĩnh như vừa rồi nữa.

"Thế còn nhà văn thì sao? Còn dương cầm nữa... Trời ơi, Chopin lại từng nói với em rằng anh không biết chơi dương cầm!"

"Cũng giống như Hector là nhà soạn nhạc nhưng thỉnh thoảng vẫn viết bài bình luận cho các tòa soạn và tạp chí vậy, đó chỉ là một nghề phụ không đáng kể bị thân phận nhạc sĩ của anh che lấp mà thôi, anh tuyệt đối không bịa đặt. Còn về dương cầm... Aurora, em không thể tưởng tượng nổi anh đã khao khát được cùng em đàn bốn tay đến mức nào đâu. Khi Franz ngồi chung một ghế đàn với em, anh đã phát điên vì ghen tị."

"Còn bản Mozart đơn giản mà anh từng đàn cho em nghe ấy, anh thật sự đã mất rất nhiều thời gian để học, giống như một đứa trẻ vậy, quên hết kỹ thuật đi, chỉ đơn giản là chơi đàn thôi..."

"Aurora, từ đầu đến cuối, anh vẫn luôn là chính anh. Tất cả những gì anh mang tới cho em xem đều là con người thật của anh. Anh... không hoàn hảo. Anh từng nói Chopin giống như một vũng nước tù nhàm chán, nhưng em đã khiến vũng nước tù ấy sống lại."

"Aurora yêu dấu của anh, anh là Chopin của tất cả mọi người, nhưng ở trước mặt em, anh không chỉ là Chopin, mà còn là François chỉ thuộc về riêng em."

"Đồ khốn... Anh nói thế nào cũng có lý, em cãi không lại anh..."

"Nếu một giỏ hoa vẫn chưa đủ, vậy sau khi về nhà em dùng bản nhạc đập anh tiếp được không? Lần này anh tuyệt đối sẽ không né. Anh xin lỗi em, cam tâm tình nguyện nhận mọi hình phạt của em, chỉ hèn mọn cầu xin em có thể tha thứ cho anh. Anh xin thề bằng chiếc nhẫn của mình, người yêu của anh, tình yêu anh dành cho em là thật."

"Ha, chiếc nhẫn... người yêu... Chúng ta đến cả việc đăng ký kết hôn cũng là giả mà —" Cô dùng hai tay ôm lấy mặt, cả người như đang lặng lẽ khóc nức nở.

Nỗi đau đớn thắt lòng ấy khiến anh hoàn toàn hoảng hốt.

"Aurora, nhìn anh này. Việc đăng ký kết hôn không hề giả, em còn nhớ mình đã ký tên hai lần không? Tờ giấy thực sự có hiệu lực là tờ đầu tiên. Nó không bị làm bẩn, bởi vì trên đó anh đã để lại tên thật của mình. Ngay từ đầu, ngoài việc ở bên em, anh chưa từng có lựa chọn nào khác."

Cô lập tức hất phăng tay anh ra. Tiếng động giòn tan vang vọng khắp khán phòng.

May quá, cô không khóc... Chopin vừa thở phào nhẹ nhõm trong lòng thì đã bị lời tuyên án của Aurora đóng đinh ngay trước sân khấu.

"Đê tiện, em muốn ly hôn với anh!"

truyenfull,truyenfull vn