Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin

Chương 51: Anh không trốn nữa, anh là của em

· Scherzo · Op.51: [Anh là của em]

Tùng váy bồng bềnh, chiếc corset được thắt chỉnh tề, đôi giày dạ hội nhẹ nhàng, mái tóc búi gọn sau đầu, chiếc cổ thon dài được giải phóng khỏi sự gò bó, kéo xuống đường xương quai xanh mê người rồi thấp thoáng nơi bờ vai, cộng thêm một chiếc quạt tay dành cho quý cô, khí chất của Aurora hoàn toàn thay đổi.

Petit vốn đã đi nghỉ, nhưng sau khi có khách ghé thăm lại tự giác thức dậy tiếp đón. Ban đầu thiếu nữ không hề muốn quấy rầy giấc ngủ của bà, nhưng trong lúc tiếp khách, nghe thấy tiểu thư nhà mình nhận lời mời tới salon, Petit lập tức xin phép lui xuống, lên lầu giúp Aurora thay đổi trang phục thật nhanh để trở thành một quý cô phù hợp với các buổi giao tế.

Dù đã biết váy đủ dài, những lớp váy chồng lên nhau tuyệt đối không hề mỏng manh, nhưng Aurora vẫn có cảm giác lâng lâng. Sau khi cởi khăn choàng, phần cổ để lộ trong không khí dường như có thể nhạy bén cảm nhận được mọi thay đổi nhỏ nhất của luồng khí, ngay cả trong căn phòng ấm áp. Thêm vào đó, dù bà vú đã nương tay, cảm giác bị corset siết chặt vẫn khiến cô không thể tự do chạy nhảy. Chỉ mới rảo bước tìm kiếm trong một khu vực nhỏ, nhịp thở của cô đã bắt đầu rối loạn, trở nên không còn thông suốt.

Bước chậm lại, thả lỏng, điều chỉnh cơ thể, nếu không muốn lát nữa ngất đi vì thiếu dưỡng khí.

Mọi sự đoan trang và tao nhã sau khi khoác lên lễ phục đều phải trả giá. Với những người chưa từng quen thuộc với chúng, một khi mặc lên bộ chiến bào ấy, muốn không thu liễm bản tính cũng khó.

Aurora vẫn nhớ rõ, sau khi nhìn thấy cô trang điểm và thay đồ xong, Liszt đã dành cho cô một cái nháy mắt đầy ẩn ý.

Dẫn theo cô bạn đồng hành với mục tiêu rõ ràng tới salon, người Hungary vui vẻ để mặc thiếu nữ tự do tận hưởng mọi thứ. Hắn chỉ cho cô một hướng, ghé tai tiết lộ tình báo rằng: "Muốn tìm François thì cứ đến những góc yên tĩnh vắng vẻ," rồi chớp mắt đã hòa vào đám đông náo nhiệt, bắt đầu các hoạt động giao tiếp của riêng mình.

Aurora thở phào nhẹ nhõm, trong lòng tràn ngập cảm kích đối với người nghệ sĩ dương cầm nhiệt tình ấy.

Hắn hẳn là người cực kỳ nhạy bén, vừa bước vào hội trường đã nhận ra sự sốt ruột và bất an của cô. Hắn không ép cô hành động cùng mình mà trao quyền lựa chọn cho cô.

Quả thật Aurora không quá thích môi trường salon, cũng giống như cô vĩnh viễn không thể quen với những buổi tiệc rượu nhàm chán của thời hiện đại.

Dù có phải salon âm nhạc hay không, tính chất xã giao của chúng luôn lớn hơn âm nhạc. Khắp nơi đều là những nhóm người tụ tập thành từng cụm, bên tai cô chỉ toàn tiếng trò chuyện và tiếng cụng ly. Quá mức ồn ào. Ngoài những người biểu diễn ra, chẳng ai thật sự xem âm nhạc là mục đích chính.

Có lẽ cây đàn dương cầm trong phòng âm nhạc thật sự có sức hấp dẫn với cô, nhưng lúc này, vị trí số một trong lòng Aurora là François.

Cô chỉ muốn tìm cho ra con nhím gai bướng bỉnh ấy, nhìn vào mắt anh và nghiêm túc nói chuyện với anh.

Hô hấp dần trở nên ổn định, Aurora bắt đầu thích nghi với bộ trang phục này. Suốt quãng đường cô đều mở quạt che mặt, lịch sự từ chối vài vị quý ông chủ động bắt chuyện. Cuối cùng cũng nắm được cơ hội, lặng lẽ luồn vào hành lang dẫn ra ban công mà không gây chú ý.

Đôi giày giẫm lên tấm thảm mềm mại, lớp lông nhung êm ái đến mức khiến đôi chân cô sinh ra cảm giác quyến luyến. Gió đêm lướt qua bờ vai, để lại một tầng mát lạnh.

Aurora ngước mắt lên. Cánh cửa kính sát đất ngoài ban công đang hé mở một khe nhỏ khó nhận ra.

Có người ở đó.

Đôi mắt thiếu nữ lập tức sáng lên. Cô quên sạch những kinh nghiệm vừa mới tổng kết được, nhấc váy lên rồi lao thẳng tới.

Sau khi gõ ba tiếng lên mặt kính, cô mới hoàn toàn đẩy cửa bước ra ban công.

...

"Fran—"

"Ưm... ai vậy? Không đúng... có người đến! Chết tiệt —"

Quý ông đang ngủ yên trên chiếc ghế dài nhỏ, sau khi nhận ra thế giới riêng tư của mình bỗng dưng có thêm một người thì lập tức luống cuống tay chân. Anh quên mất chiếc mũ đang úp trên mặt mình, trước mắt tối đen như mực, suýt nữa ngã khỏi ghế.

Đợi đến khi vội vàng đội lại mũ cho ngay ngắn, chống tay vịn đứng dậy và nhìn rõ người đến là một quý cô trẻ tuổi, thân thể anh cùng tiếng va chạm giữa người và cánh cửa đồng thời run lên một cái.

"Ti... tiểu thư... nơi này... không thích hợp... xin... xin hãy quay về..."

Anh không dám nhìn người đối diện, cúi đầu căng thẳng vò mép áo khoác. Phát hiện chiếc nơ cổ đã bị mình kéo lệch từ lúc nào, anh lại cuống quýt chỉnh sửa.

"Xin... xin lỗi."

Da đầu người thanh niên căng cứng. Anh sắp bị những ngón tay đột nhiên trở nên vụng về của mình làm cho phát khóc.

"Xin... xin cho tôi thở một chút... thưa ngài, tôi... hô hấp —"

Anh nghe thấy tiếng ai đó đập vào lan can đá cẩm thạch ngoài ban công, theo phản xạ ngẩng đầu lên. Một quý cô đang chống tay lên lan can, ôm ngực ngửa đầu th* d*c. Trong khoảnh khắc ấy, những ngón tay của anh quên luôn nhiệm vụ vốn có.

Đợi đến khi cô điều chỉnh lại nhịp thở, ánh mắt hai người chạm nhau, thiếu nữ bỗng thu tay về, đoan trang đứng thẳng lưng. Người thanh niên lúc này mới nhớ ra chức trách của đôi tay mình.

Cô mở quạt che mặt, còn anh dứt khoát giật phăng chiếc nơ cổ chẳng chịu nghe lời kia xuống.

Hai tiếng cười khẽ vang lên, không mang chút ý chế giễu nào.

Cô hạ chiếc quạt xuống, sự căng thẳng của anh cũng tan biến theo.

"Chúc một đêm tốt lành, tiểu thư. Tôi cứ nghĩ ngoài tôi ra, chắc sẽ chẳng còn ai hứng thú với nơi này nữa."

"Chúc một đêm tốt lành, thưa ngài. Tôi tới tìm một người. Anh ấy không quen với đám đông, cũng thích trốn ở những nơi yên tĩnh."

"Nghe rất giống một người bạn của tôi, Chopin. Anh ấy dũng cảm hơn tôi. Tôi cũng chẳng thoải mái gì ở salon."

"Cho... Chopin?"

"Đúng vậy. Nhưng gần đây tâm trạng anh ấy không được tốt lắm. Vốn tưởng hôm nay đến đây sẽ được nghe anh ấy biểu diễn, đáng tiếc là..."

"Ngài cũng yêu thích âm nhạc của Chopin sao?"

Chính anh cũng không hiểu vì sao. Dù vị tiểu thư trước mặt hoàn toàn xa lạ, anh lại có thể trò chuyện tự nhiên và hòa hợp đến vậy, giống như khi ở bên cạnh những người bạn của mình.

Xem ra cô ấy cũng rất yêu thích Chopin, vậy thì còn gì tốt hơn nữa.

"Có lẽ chẳng nghệ sĩ dương cầm nào có thể cưỡng lại những bản nhạc của Chopin."

"Ngài nói đúng, thưa ngài. Ngài cũng là nghệ sĩ dương cầm sao?"

"Alkan... tôi... nửa giờ trước vừa mới chơi một bản..."

"Thật đáng tiếc, tôi vừa mới tới nên đã bỏ lỡ phần biểu diễn của ngài. Khoan đã... Alkan?"

Sự kinh ngạc trên gương mặt cô quá mức sinh động, khiến anh có chút ngượng ngùng.

"Là Charles Alkan sao? Tôi có chơi các tác phẩm của ngài, chúng vẫn đang nằm trên cây đàn dương cầm của tôi. Chúng tuyệt vời lắm. Khi nào ngài sẽ viết các bản Etude vậy? Tôi rất muốn được chơi những bản Etude của ngài!"

Trong đôi mắt thiếu nữ dường như có những vì sao lấp lánh. Lần đầu tiên bị người khác thúc bản thảo, Alkan có chút ngượng ngùng. Cho đến nay anh cũng chỉ dám viết vài bản biến tấu. Paris đã có Liszt và Chopin rồi, liệu còn ai mong chờ anh viết những tác phẩm khác nữa sao?

Im lặng.

Alkan vốn không giỏi giao tiếp, không biết phải đáp lại một sự kỳ vọng thiện ý như vậy thế nào.

Cho đến khi phía hành lang truyền tới tiếng tranh cãi khe khẽ, anh mới nhận ra mình không nên im lặng quá lâu. Mà cô dường như cũng nhận ra lời thỉnh cầu của mình có phần quá nhiệt thành.

"Xin lỗi, ngài Alkan, tôi phải đi tìm người rồi. Nhưng xin hãy tin tôi, tác phẩm của ngài thật sự xuất sắc, xuất sắc chẳng kém gì ngài Liszt." Cô vừa định rời đi, lại thần bí bổ sung một câu: "Ngài Alkan, sau này lúc lấy sách xin hãy cẩn thận một chút, ngoài ra cũng nên tránh xa giá treo áo."

Cho đến khi thiếu nữ rời khỏi, Alkan vẫn còn đứng ngẩn người tại chỗ.

Rất lâu sau, anh hiếm hoi bật cười thành tiếng đầy vui vẻ.

Lấy sách? Giá treo áo?

Alkan xoay người, chống tay lên lan can đá. Gió đêm cuốn sạch cơn buồn ngủ cùng sự chán nản trong lòng anh.

Fryderyk, tối nay tôi đã gặp một tiểu thư vô cùng đáng yêu. Tôi nghĩ nhất định anh sẽ thích cô ấy, bởi chúng tôi giống nhau đến thế.

Cô ấy vậy mà lại hỏi tôi về những bản Etude tôi sẽ viết. Đáng tiếc tôi không biết tên cô ấy. Nếu thật sự có thể viết ra những bản Etude đúng như cô ấy mong đợi, vậy thì tôi đã có người để đề tặng rồi.

...

Charles Alkan.

Đó là cái tên nhạc sĩ được ghi trên tập tác phẩm khác mà François tặng kèm cùng cuốn Tuyển tập Etude của Chopin lần trước ở hiệu sách.

Khi nhận được tác phẩm của vị nhạc sĩ này, Aurora thật sự vô cùng bất ngờ và vui mừng.

Sở dĩ cô có ấn tượng sâu sắc với Alkan như vậy, ngoài việc ông xuất hiện trong danh sách những người bạn thân của cả Chopin lẫn Liszt, và bộ Hai mươi bốn Etude ở tất cả các giọng trưởng và thứ từng rèn giũa đôi tay của cô, đại khái còn vì cái chết kỳ lạ nhất của ông. Bất kể là truyền thuyết bị đống sách đổ vào người khi lấy sách hay theo kết quả khảo chứng mới nhất rất có thể chết vì giá treo áo đổ xuống, đều khiến người ta muốn quên cũng không quên nổi.

Dù có lẽ sẽ không được ghi nhớ trong lòng người khác, Aurora cũng không thể làm ngơ trước vận mệnh của vị nhạc sĩ này.

Cô không có ý định thay đổi điều gì, nhưng một lời nhắc nhở thiện ý vẫn là cần thiết. Bọn họ đều là những báu vật của thế kỷ XIX, xứng đáng có thêm cơ hội để lưu lại nhiều tác phẩm hơn.

Trở lại trong nhà, quả nhiên sự ấm áp chỉ mang tính tương đối.

Aurora vừa định rời đi thì thấy phía trước, một người thanh niên ăn mặc tương tự Alkan đang xảy ra tranh cãi với một người khác. Cô chuẩn bị tạm thời tránh đi một chút, bởi kiểu tình huống này lúc nào cũng rất khó xử.

Hai người đàn ông, trông như đang vướng vào một mối dây dưa nào đó.

Ôi, thế kỷ XIX hỗn loạn và phiền lòng này.

Nghĩ đến François, anh thật sự đã được xem như một vùng đất thanh tịnh hiếm hoi rồi.

François?

Aurora ngẩng đầu.

Mái tóc ấy, vóc dáng ấy, khí chất ấy...

Người thanh niên đang bị quấn lấy kia chẳng phải vị hôn phu của cô sao?

Không nhìn thấy anh đang từ chối sao? Không nhìn thấy anh run lên vì chán ghét sao?

Quý ngài ăn vận hào nhoáng kia, mắt của ông bị mù rồi à? Xin đừng thấy François không giỏi tiếp xúc cơ thể mà được nước lấn tới bắt nạt anh ấy có được không?

François đúng là một tên ngốc!

Aurora siết chặt chiếc quạt trong tay. Đến cả sự mềm mại của tấm thảm dày cũng không thể bao bọc nổi cơn tức giận dưới chân cô. Cô nâng chiếc quạt gấp lên, tựa như một hiệp sĩ đang vung kiếm vì tín niệm mà mình muốn bảo vệ.

Người đàn ông này là của cô.

Không ai được phép nhúng tay vào.

Không ai được phép bắt nạt anh.

*

Mình an toàn rồi.

Chopin nhìn thiếu nữ đang chắn trước mặt mình, mọi cảm giác buồn nôn, ghê tởm và tiêu cực đều đã biến mất. Bàn tay được cô nắm lấy liên tục truyền tới nguồn sức mạnh ấm áp. Giờ đây anh chẳng còn quan tâm điều gì nữa, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này rồi ôm lấy cô cho đến tận bình minh.

"Đúng vậy, tôi là của cô ấy."

Quả nhiên anh là kẻ ngốc nhất thế gian. Chỉ cần đơn giản thừa nhận lòng mình như thế, không cần khổ sở lo trước nghĩ sau, ở lại bên cạnh người mình yêu chẳng phải là đủ rồi sao? Để cô mang họ của anh, để được quang minh chính đại sở hữu cô dưới ánh mặt trời, đó sẽ là chuyện đẹp đẽ biết bao.

"Tiểu thư, lúc buổi tiệc bắt đầu tôi không hề thấy cô. Khi ngài ấy đến đây bên cạnh tuyệt đối không có cô, xin đừng nói đùa nữa." Hầu tước Custine khinh thường nói với thiếu nữ, sau đó ngẩng đầu nhìn người thanh niên bằng ánh mắt tổn thương. "Ngài... thà cùng một người xa lạ nói dối, cũng không muốn chấp nhận thiện ý của tôi sao?"

Chưa đợi Chopin mở miệng, Aurora đã mạnh mẽ chen vào.

"Ha, nói dối ư? Thứ tôi khinh thường nhất chính là nó."

Anh nhìn cô xoay người. Trong đôi mắt màu hổ phách ấy chất chứa những bóng tối khó lòng diễn tả.

Phẫn nộ, điên cuồng, kiên định, dịu dàng...

Anh không thể phân biệt chính xác những cảm xúc ấy, chỉ có thể theo từng bước tiến lại gần của cô mà chậm rãi lùi về phía sau, cho đến khi lưng chạm vào tường.

Chiếc quạt gấp cùng bàn tay cô đập xuống bức tường ngay bên cạnh cổ áo sơ mi của anh.

Luồng gió và tiếng động tạo nên khiến trái tim anh cũng run lên theo.

Ở khoảng cách gần như vậy, khi ánh mắt cô chỉ tập trung vào riêng anh, mọi cảm xúc trong mắt cô lại hóa thành một khúc nhạc dịu dàng triền miên. Những ngón tay ấy dường như đang v**t v* đường nét gương mặt anh, giống như khi cô chơi bản Nocturne mi giáng trưởng trên cây đàn Pleyel vậy. Một kỹ thuật ngón đàn kỳ diệu, dịu dàng và đẹp đến mê hoặc.

"François, nói cho ông ta biết—"

Anh nghe thấy tiếng chiếc quạt rơi xuống đất, anh cảm nhận được đôi tay cô vòng lên sau gáy mình, anh cảm nhận được hơi thở mơ hồ phả bên cằm.

Theo lực kéo của cô, anh hơi cúi đầu, chạm vào mái tóc bên thái dương cô. Những sợi tóc cọ nhẹ dưới cằm anh. Vừa nhận ra khoảng cách này quá mức ám muội, anh đã bị cô mạnh mẽ giữ lấy phía sau đầu.

Một tiếng thở dài nhẹ như ánh trăng.

Tiếng vải vóc cọ xát.

Đôi mắt người thanh niên đột nhiên mở to. Hai tay áp chặt lên tường để chống đỡ cơ thể, nếu không e rằng hai chân đã mềm nhũn đến mức khuỵu xuống.

Thiếu nữ dùng răng kéo mở chiếc nơ cổ được thắt ngay ngắn trước ngực anh. Cảm giác vải vóc bị kéo căng nơi cổ truyền dọc theo làn da. Trái tim anh như ngừng đập, dưỡng khí đang dần rời xa cơ thể, còn đại não thì bị nhuộm thành một màu trắng xóa bởi hơi thở gần trong gang tấc của cô.

Anh chỉ còn nghe thấy âm thanh.

Nút thắt cổ được tháo ra, cổ áo sơ mi dựng đứng cũng bung lỏng. Hơi ấm của cô càng khiến người ta không thể chống đỡ nổi. Có phải có một con bướm đang lưu luyến nơi đây hay không? Mỗi lần khẽ đập cánh đều mang tới một cơn run rẩy tận linh hồn. Trong tim có âm thanh vang lên, những nốt nhạc lao nhanh đến mức mười ngón tay cũng không thể diễn tả hết sự điên cuồng ấy. Xiềng xích dường như đang vỡ vụn.

Lý trí đã bỏ đi từ lâu.

Nếu không, đáng lẽ anh phải ngăn cản hành động táo bạo đó của cô.

Không, phải nói là anh đã phát điên rồi. Bởi anh lại vô cùng đáng xấu hổ khi hy vọng rằng, những mê hoặc và mất kiểm soát mà cô dành cho mình có thể nhiều thêm một chút nữa.

Màu xanh da trời ấy từ lâu đã không còn thuần khiết. Anh cũng đã không còn là vị thần cao cao tại thượng nữa. Bởi vì yêu và thích, con người chưa từng bộc lộ bản thân trước bất kỳ ai ấy chỉ tồn tại vì riêng cô.

Dấu răng mang theo bảy phần tủi thân, hai phần trút giận, cùng một phần đánh dấu chủ quyền, khẽ cắn lên yết hầu của anh.

Thanh quản như mất đi tiếng nói, mọi giác quan đều trở nên chậm chạp. Sinh mệnh yếu hại dễ dàng giao vào tay cô, tựa như linh hồn bị rút khỏi cơ thể trong khoảnh khắc, nhưng những ngón tay anh lại vì nhịp tim rung động quá dữ dội mà để lại từng vệt dấu trên lớp giấy dán tường tinh mỹ.

"Em là gì của anh?"

Người anh yêu cuối cùng cũng chịu buông tha anh ngay trước khi anh hoàn toàn sụp đổ. Trong đôi mắt màu hổ phách Ba Lan ấy, anh nhìn thấy một sự mê hoặc không thể từ chối. Một cái ôm không hề do dự. Chopin siết chặt Aurora vào lòng, chặt đến mức không còn một khe hở nào.

Anh thành kính lưu lại nơi sau gáy cô một dấu vết nhàn nhạt. Giọng nói nhuốm màu dục niệm mơ hồ như làn sương.

"Tu es tout pour moi."

Em là tất cả của anh.

Aurora, anh không trốn nữa, mọi thứ thuộc về anh đều là của em.

truyenfull,truyenfull vn