Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin

Chương 5: Lần đầu cầu hôn, nghiệp vụ còn non, mong ngài thông cảm

· Etude · Op.5: [Kẻ hành hương]

Bên tai Aurora như có một chiếc trống định âm đang nện từng nhịp mạnh mẽ, hòa cùng trái tim nhảy nốt staccato của cô, hoàn hảo diễn giải thế nào là chấn động đến điếc tai.

Ôi, khúc fugue của Bach ơi!

Rõ ràng trước khi lao ra, khi còn đứng sau bụi hoa giằng co đến khổ sở, trong đầu Aurora gần như đã sắp xếp xong toàn bộ các bước thuyết phục. Dù những lập luận ấy lúc này chưa chắc là phương án tối ưu, nhưng ít ra vẫn tốt hơn rất nhiều so với kiểu cầu hôn vừa mở miệng đã tự đẩy mình vào ngõ cụt.

— Nếu làm theo kế hoạch ban đầu, dù bị từ chối, cô vẫn có thể giữ được chút thể diện. Khi đó chí ít cô còn có thể mặt dày thêm lần nữa, cố gắng tranh thủ thêm chút cơ hội.

Mà bây giờ...

Vừa gặp mặt lần đầu đã lao vào cầu hôn, vì quá căng thẳng lại còn lỡ miệng thành mời người ta gả cho?

Đây chẳng phải là chưa kịp cố gắng đã tự mình từ bỏ, tự tay đào huyệt, rồi ngoan ngoãn nằm vào trong chờ được lấp đất sao!

"Mình... tự đánh cho bản thân một kết thúc hoàn chỉnh rồi... Lạy Chúa, câu trả lời chắc chắn chỉ có thể là 'không', thậm chí đối phương còn nghĩ mình có vấn đề về đầu óc nữa."

Chỉ cần nghĩ đến màn mở đầu tệ hại đến mức không thể hình dung ấy, toàn bộ khung cảnh trước mắt Aurora như bị phủ một lớp mờ nhòe.

Cô cứng đờ, vẫn giữ nguyên tư thế giơ tờ hôn thư lên.

Xung quanh yên tĩnh đến lạ. Ngoài vài tiếng côn trùng và chim chóc khe khẽ, chỉ còn lại âm thanh của cánh hoa hồng khẽ chạm vào cành lá khi làn gió lướt qua.

Chàng trai ngồi ngay ngắn trên ghế dài, như một pho tượng tinh xảo. Đôi môi anh khẽ hé mở, nhưng lại chẳng phát ra lấy một âm tiết.

"...Xin mời ngẩng đầu lên, thưa tiểu thư. Tôi nghĩ, chúng ta có thể đổi sang một cách trò chuyện tốt hơn chăng?"

Sự im lặng kéo dài như cả thế kỷ, cuối cùng cũng bị phá vỡ bởi giọng nam trầm ấm, dịu dàng như làn gió, tựa như thánh âm.

Không phải lời từ chối mà cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nghe.

Aurora gần như không tin nổi vào tai mình. Cô từ từ hạ tay xuống, chậm rãi đứng thẳng lên.

Không ngờ rằng, khi bỏ đi tờ giấy che khuất tầm nhìn, thứ cô nhìn thấy lại là một thiên thần.

Phải miêu tả chàng trai đang ngồi giữa bụi hồng này thế nào đây?

Nếu anh là một bức tranh, hẳn anh phải được phác họa bằng những nét bút dịu dàng nhất. Aurora gần như không tìm thấy một góc cạnh sắc bén nào trên người anh. Anh giống như một viên ngọc trai, không phải loại Baroque, mà là một viên tròn gần như hoàn mỹ, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh thanh nhã.

Muốn vẽ mái tóc ấy phải chọn một cây cọ tốt, chấm vào sắc nâu trầm tĩnh nhất. Nét bút phải dứt khoát, phần loang màu phải mềm mại, từng sợi tóc được vẽ đều đặn và mịn màng, tựa như lụa. Cuối cùng, nghiền nát một mảnh hổ phách Ba Lan hoàn mỹ, rắc vào phần đuôi tóc uốn cong.

Đôi mắt phải nung từ một viên thủy tinh biến sắc không tì vết. Nền là xanh trời, ở giữa nhỏ một vòng mực đen, rồi phủ lên vân mống mắt bằng sắc xanh Phổ, để hai sắc xanh hòa lẫn, xâm lấn nhau, cuối cùng đọng lại thành ánh nhìn của anh.

Còn đôi môi, phải xé lấy cánh hoa bìm bìm hồng cuối cùng trước lúc hoàng hôn tắt nắng, ép cùng sắc trời bảng lảng phía sau, rồi dán lại thành hình.

Ngũ quan không cần gọt giũa quá mức, cũng chẳng cần cố ý chỉnh sửa đường nét. Chỉ cần giữ nguyên vẻ điềm tĩnh hiện tại của anh, dù đứng dưới ánh nắng rực rỡ vẫn mang một sức hút sâu đến tận linh hồn.

Tông màu của anh... dường như là nỗi buồn.

Khi anh im lặng, vạn vật cũng theo đó mà lặng im.

Có lẽ đây là một linh hồn chất chứa thiện lương và hoang mang, nhưng nhờ bản chất dịu dàng lại kéo dài thành một sự kiên định dẻo dai như lau sậy.

Không hiểu vì sao, trái tim Aurora bỗng đập nhanh hơn. Một cảm giác quen thuộc khó gọi tên dâng lên trong lòng cô.

"Là cô?"

Chàng trai lên tiếng, thoáng vẻ ngạc nhiên.

"Thưa ngài... ngài quen tôi sao?" Thiếu nữ không chắc về trí nhớ của mình nên thử hỏi.

"...Không, chỉ là tôi không ngờ... cô lại trực tiếp đến gặp tôi."

Anh khẽ sững lại, câu hỏi của cô như thể họ chưa từng gặp nhau, khiến anh có chút bối rối. Nhưng sự khó hiểu ấy chỉ thoáng qua, anh nhanh chóng thuận theo suy nghĩ của cô mà giải thích.

"Nếu cô mang họ Wodzinska, thì tôi đại khái biết cô là ai rồi."

"Không chỉ ngài không ngờ, ngay cả tôi cũng không hiểu mình lấy đâu ra dũng khí, lại dám trực tiếp cầu hôn ngài..."

Thiếu nữ thở phào nhẹ nhõm, suýt nữa đã tưởng rằng hai người từng quen biết. Giọng nói của anh rất khẽ, dễ dàng khiến người khác buông lỏng.

"Thật thất lễ, tôi lại quên mất không hỏi trước tên ngài từ chỗ dì mình!"

Lời tự giễu của cô khiến anh không khỏi bật cười trong lòng sau chừng ấy phút giây lúng túng.

"Xin lỗi, thưa ngài, đây là lần đầu tiên tôi cầu hôn—" Giọnh Aurora nhỏ dần, như đang tự kiểm điểm, "Ừm... tạm coi hành động này là cầu hôn đi... quy trình nghiệp vụ gì đó tôi đều còn non, mong ngài thông cảm cho."

"Lần đầu cầu hôn, nghiệp vụ còn non?"

Chàng trai khép lại nụ cười cong cong nơi khóe môi, lại một lần nữa bị cách nói đáng yêu của cô làm cho lay động. Nhưng khi thấy dáng vẻ như muốn làm lại từ đầu của cô, trong lòng anh bỗng dấy lên chút ý nghĩ trêu chọc.

"Tiểu thư, ý cô là... ngoài tôi ra, cô còn định cầu hôn người khác nữa sao?" Anh giả vờ bị tổn thương, giọng nói mang theo chút u uất được kiềm chế, "Ừm... còn lần thứ hai, thứ ba nữa?"

"Sao có thể chứ —"

Cô đột ngột ngẩng đầu, lớn tiếng phản bác, "Trải nghiệm như thế này một lần là đủ rồi!"

Dứt khoát, không hề do dự.

Aurora thấy chàng trai khẽ ho một tiếng như xin lỗi, rồi nụ cười nhẹ nhàng lan trên gương mặt anh.

Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những đóa hồng đang khép nụ... dường như đều đồng loạt nở rộ.

"Cũng phải, tiểu thư. Trải nghiệm như thế này với tôi, một lần cũng là đủ rồi."

Sự tán đồng của anh khiến Aurora đỏ bừng mặt, lời nói nghẹn lại nơi đầu môi.

Không biết nên đặt tay chân ở đâu, cô thấy anh chỉ vào chỗ trống bên cạnh.

"Thả lỏng một chút đi, thưa tiểu thư, lại đây ngồi nào—"

"Tôi nghĩ, chúng ta có thể tạm gác cái mở đầu đặc biệt này sang một bên... dù sao thì bỏ lỡ cảnh sắc trước mắt, thật sự quá đáng tiếc."

Thiếu nữ cứng đờ bước lại ngồi xuống, gần như là dán sát vào mép bên kia của chiếc ghế dài, từng tế bào trên người cô đều toát lên sự căng thẳng, như thể ước gì chiếc ghế này dài đến mức bằng cả một bản giao hưởng.

Chopin chợt nhận ra, trước mặt phụ nữ, anh lại có một ngày được hưởng đãi ngộ tránh xa ba bước như thế.

Dường như mỗi lần gặp vị tiểu thư này đều là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ. Nếu anh nhớ không lầm, tên của cô là Aurora.

Anh từng thấy cô trong dáng vẻ gần như tuyệt vọng, cũng từng nghe về sự hồi sinh của cô sau khi thoát khỏi lằn ranh sinh tử.

Còn hiện tại, một Aurora sống động đến thế, dù lời nói có phần kinh người, lại chân thực và thú vị vô cùng.

Chopin bất giác cong môi.

Anh lặng lẽ tiếp tục ngắm mây nghe gió, chờ đến khi cô dần thả lỏng.

"Tôi rất bất ngờ, thưa tiểu thư. Việc cô cầu hôn tôi... không phải là một lựa chọn tốt. Một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp như cô, chọn tôi làm đối tượng kết hôn... thật sự quá đáng tiếc."

"Dù sao, tôi không thể mang lại cho cô một địa vị xã hội đáng mơ ước. Ngay cả nghề nghiệp nuôi sống bản thân tôi cũng không ổn định, chưa kể tình trạng sức khỏe của tôi, e rằng chẳng thể duy trì trọn vẹn nổi một tháng. Chọn tôi chẳng khác nào chọn một vũng nước tù đọng... tôi không thể cho cô quá nhiều điều."

Chopin vốn không phải kiểu người thích nói thẳng mọi điều. Nhưng lần này, anh lại kiên nhẫn và tỉ mỉ khuyên giải.

"Còn cô như vậy... sẽ phải gánh chịu những lời dị nghị không đáng có."

"Vậy nên, cô đang hy sinh vì tôi sao? Thưa tiểu thư, lòng tốt như thế... thật quá cao thượng, hoàn toàn không cần thiết."

Anh kinh ngạc trước động cơ của cô, vô thức nhắc rằng những lời đàm tiếu kia chẳng thể tổn hại đến anh.

"Không, không phải vậy, nếu tôi thật sự mang tâm ý ấy, thì đó mới là sự xúc phạm đối với ngài. Thưa ngài, ngài hoàn toàn không cần dùng sự tử tế giả tạo ấy để an ủi tôi."

"Thật xấu hổ khi phải nói, mục đích cầu hôn của tôi... không hề thuần túy. Bỏ qua những điều đó, ở ngài có một thứ mà tôi cần nhất..."

Anh nhận ra vẻ mặt của cô dần trở nên không tự nhiên, giọng nói cũng nhỏ dần đi, mà chính anh lại không nghĩ ra mình còn có gì đáng để người khác khao khát.

"Vậy sự liều lĩnh của cô... có thể nhận lại được gì từ tôi?"

"Tự do. Thưa ngài, chỉ cần ký kết hôn ước với ngài, tôi có thể nắm quyền quyết định cuộc đời mình."

Trong mắt Chopin, lúc này Aurora đang ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, tựa như tìm kiếm hy vọng giữa ánh sáng. Hàng mi giãn ra, rồi cô kiên định nhìn thẳng vào anh, không hề né tránh.

Chàng trai nghe thiếu nữ nói ra những lời khó tin nhất:

"Thưa ngài, tôi có thể cam đoan, không, thậm chí chúng ta có thể lập thành văn bản, chỉ cần tôi mượn danh nghĩa của ngài để thoát khỏi thân phận Wodzinska, ngài có thể bất cứ lúc nào, với bất kỳ lý do gì để chấm dứt hôn ước với tôi. Hoàn toàn không cần lo ảnh hưởng đến danh tiếng của ngài."

"Trong khoảng thời gian đó, tôi sẵn sàng thực hiện nghĩa vụ của một vị hôn thê, nhưng chỉ có thể dành cho ngài sự bầu bạn và chăm sóc, giống như một người bạn thân thiết. Tôi tuyệt đối sẽ không phản bội ngài trước khi mối quan hệ này kết thúc, quyền dừng lại luôn nằm trong tay ngài."

"Tôi sẽ không can thiệp vào cuộc sống hay các mối quan hệ của ngài. Ngài thậm chí có thể giấu kín mọi chuyện về tôi trước bạn bè. Cho đến khi ngài có người mình yêu, chúng ta có thể kết thúc bất cứ lúc nào, còn của hồi môn mà họ trao cho tôi, ngài có thể lấy một nửa."

Từng điều khoản đều đang bảo vệ lợi ích của anh. Nghe qua chẳng khác nào một sự hy sinh không do dự.

Đến lúc này Chopin mới chậm chạp nhận ra thiếu nữ đang cầu hôn anh dường như không thể xếp chung với bất kỳ người phụ nữ nào anh từng gặp.

"Tiểu thư, điều kiện của cô... thật hấp dẫn, nếu cô bỏ qua tôi, hẳn sẽ có rất nhiều người sẵn lòng?"

"Ngài quên rồi sao? Chỉ có ngài thôi. Sẽ không có lần thứ hai đâu. Ngài đã tiêu hao hết dũng khí của tôi rồi... mà cũng chỉ có ngài mới có thể giúp tôi danh chính ngôn thuận đến Paris."

Anh nhất thời cứng họng, né tránh ánh mắt cô, nhưng đôi mắt khẩn cầu ấy lại không cách nào mà xua đi.

Cô ngạc nhiên, nhắc rằng đây chỉ là một lần bộc phát duy nhất, rồi buông ra một từ khóa.

"Paris? Vì sao lại là Paris?"

"Vì Chopin..."

Dù không hiểu vì sao Paris lại có sức hút mãnh liệt đến vậy với Aurora, Chopin chưa từng nghĩ rằng mình sẽ nghe thấy chính họ của mình ở nơi này.

Như thể vẫn chưa đủ chấn động, mọi ánh sáng rực rỡ đều dồn tụ vào đáy mắt cô.

Giữa những đóa hồng đang nở rộ, khoảnh khắc ấy dường như hóa thành một bài thơ.

"Thưa ngài, tôi muốn đi hành hương."

Trong tích tắc, trái tim của anh như bị một người Hungary nào đó gõ lên một chuỗi tremolo với cường độ fff mà rung lên dữ dội.

*

[Chú giải· Op.5]

[1] Fugue của Bach: Bach, tức Johann Sebastian Bach— cha đẻ của âm nhạc phương Tây. Gần như bất cứ ai học nhạc cụ bàn phím đều không thể tránh khỏi các tác phẩm của ông.

Fugue là một thể loại âm nhạc đa thanh phổ biến thời Baroque, nghĩa gốc Latin là bay đi, trốn chạy. Thường có nhiều bè, chủ đề và phản đề luân phiên xuất hiện. Ở đây còn là một kiểu lóng của người yêu nhạc cổ điển, vì fugue của Bach cực kỳ hack não, nên trong lời nói, fugue đôi khi được dùng thay cho một từ tiếng Anh bắt đầu bằng F và kết thúc bằng K, nhưng nghe tao nhã hơn nhiều.

[2] Kết thức (cadence): công thức hòa âm dùng để kết thúc một câu hoặc đoạn nhạc. Với người biểu diễn, đánh đến kết thúc thường đồng nghĩa với việc bản nhạc đã khép lại.

[3] Baroque: ở đây không chỉ thời kỳ nghệ thuật, mà mang nghĩa gốc viên ngọc trai dị hình.

[4] fff: thuật ngữ chỉ cường độ trong âm nhạc — Forte Fortissimo, nghĩa là "cực mạnh".

truyenfull,truyenfull vn