Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 18: Sau lưng là ba ngàn ánh đèn, mỗi người một niềm vui nỗi buồn riêng
· Etude · Op.18: [Thời đại tệ hại nhất]
Ăn mà chẳng cảm nhận được mùi vị.
Mọi tâm trạng tốt đẹp đều tan biến sạch sẽ.
Chopin máy móc nuốt hết miếng bánh gừng trong tay. Niềm vui bất ngờ và sự cảm động ban đầu giờ đều biến thành cực hình mắc nghẹn nơi cổ họng. Phần bánh khô ráp cào đau cuống họng, vậy mà anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, không hề động đến ly rượu trái cây nhạt dùng kèm bữa ăn, lặng lẽ tự hành hạ chính mình.
Anh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình ghét phải nghe một cái họ đến vậy.
"Chopin."
Lại còn là chính họ của anh.
Trong lòng lại dậy sóng cuồn cuộn. Có lẽ nên gọi cảm giác ấy là giận dữ thì đúng hơn—
Giận vì "Chopin" chính là lý do cho mọi điều bắt buộc phải làm của cô gái ngồi đối diện.
Bắt đầu từ cây đàn dương cầm kia. Chỉ vì nó phù hợp để chơi "Chopin", Aurora đã dễ dàng chấp nhận hoàn cảnh túng quẫn, thậm chí còn cam tâm tình nguyện.
Rồi đến lần mời cơm này. Vì không nỡ tiêu đồng Louis dùng để học đàn "Chopin", cô thậm chí còn chấp nhận lòng tốt của người khác, viết giấy nợ để mua quà.
Cả đĩa bánh gừng này nữa. Chỉ vì "Chopin" thích ăn, cô còn để bản thân bị bỏng.
Chua xót, đắng nghẹn, tức giận, không cam lòng, phiền muộn —
Tất cả đan xen trong tim người thanh niên thành một bản giao hưởng hỗn loạn đủ mọi cung bậc.
Những quãng âm chói tai.
Những ký hiệu cường độ ồn ào đến nhức óc.
Những nốt nhấn dày đặc tràn lan...
Cuối cùng cũng khiến anh không thể tiếp tục bình tĩnh suy nghĩ nữa. Tiếng ầm vang trong đầu gần như bào mòn sạch lý trí.
"... Em muốn đến Hiệp hội Âm nhạc Paris, biến một nửa nghệ sĩ dương cầm của mình thành một nghệ sĩ dương cầm hoàn chỉnh... Anh thấy sao, François?"
Giọng Aurora vọng tới từ phía đối diện. Cẩn thận, mang theo mong đợi.
Chopin đang chật vật đấu tranh với phần lý trí sắp tan vỡ của mình. Tai anh tự động lọc bỏ những lời cô nói, chỉ còn lại bốn chữ "nghệ sĩ dương cầm" không ngừng lượn quanh trong đầu.
Zal!
Nghệ sĩ dương cầm...
Ánh mắt em, trái tim em, chẳng lẽ không thể nhìn hay lắng nghe điều gì khác sao?
Chopin khẽ chống hai tay lên mép bàn.
Chỉ có chiếc đĩa trước mặt anh là run lên cực nhẹ.
Anh kéo khăn ăn lau khóe môi.
Phần giáo dưỡng cuối cùng còn sót lại khiến anh vẫn có thể nói ra những câu xã giao kiểu như "cảm ơn vì bữa tối" trước khi rời đi.
...
Sự thay đổi cảm xúc đột ngột của François hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Aurora. Cô gần như không cách nào liên hệ hình ảnh sắc lạnh đầy gai góc ấy với chàng trai dịu dàng mà mình quen thuộc. Cho đến khi người thanh niên đột ngột đứng bật dậy, chiếc ghế ma sát với sàn phát ra tiếng động chói tai, cô mới giật mình hoàn hồn.
"Đợi... đợi đã, François —"
Cơ thể phản ứng còn nhanh hơn suy nghĩ.
Aurora vội cầm lấy gói mực giấu phía sau lưng, cùng chiếc túi lụa nhỏ Petit vừa lén đưa cho cô lúc nãy, gọi với theo chàng trai tóc nâu đang bước thẳng về phía cửa lớn.
Cô nhìn thấy bóng lưng mang theo vẻ đau đớn và phẫn uất của anh khẽ lung lay, như thể giây tiếp theo sẽ hóa thành một bức tranh cố định trong khung cửa, từ đó không còn thuộc về nhân gian nữa.
Trái tim cô giống như dây đàn dương cầm bị kéo đứt. Khoảnh khắc bật ngược trở lại liền đau nhói như bị roi quất.
Người thanh niên trong tầm mắt cuối cùng cũng chậm rãi quay người.
Hơi thở của Aurora gần như nghẹn lại —
Cô phát hiện đôi môi của François đã mím chặt đến mức cô nghi ngờ liệu đường môi kia có thật sự tồn tại hay không.
"Anh... anh quên cái này..."
"Đã nói rồi mà, lúc anh về phải mang theo nó..."
"Còn có... một ít bánh gừng em làm nữa..."
Bị đôi mắt xanh thẳm kia nhìn chăm chú, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, Aurora đến cả việc nói trọn một câu cũng trở nên khó khăn.
François giống như được bao phủ bởi từng tầng giáp vô hình.
Lần đầu tiên cô cảm nhận được rằng, chỉ riêng việc tiến lại gần một người thôi cũng cần dùng hết toàn bộ dũng khí.
Không biết đã qua bao lâu, món quà đáp lễ của cô cuối cùng vẫn được đặt vào lòng bàn tay anh. Thiếu nữ chắp tay ra sau lưng, mười ngón siết chặt vào nhau, ngẩng đầu nhìn anh.
Thanh niên cúi mắt nhìn hai món đồ nhỏ vừa xuất hiện trong tay mình. Sau một hồi lâu, trên gương mặt vô cảm ấy mới gượng lên một nụ cười xa cách.
Aurora nghe thấy một tiếng "cảm ơn" ngắn ngủi như sao băng vụt qua.
Như linh cảm được điều gì đó, cô cuống quýt bước tới thêm một bước, giọng nói đầy khẩn thiết: "Để em tiễn anh, François—"
Cô nhìn thấy anh trịnh trọng cúi chào, một lần nữa vạch cô ra khỏi thế giới của mình. Giọng nói từng dịu dàng như gió xuân trong ký ức giờ trở nên lạnh lẽo. Bóng lưng trầm mặc của anh. Sự từ chối cố chấp ấy khiến cô không thể bước tới thêm dù chỉ nửa bước.
"Không cần tiễn tôi đâu, tiểu thư Wodzińska."
"Cô dừng ở đây là được rồi. Xin hãy quay về đi."
Aurora nhớ tới lần đầu gặp anh.
Khi ấy cô từng dùng câu "Khi anh không nói chuyện, vạn vật cũng sẽ cùng im lặng" để hình dung về anh. Mà giờ đây, anh đã rời đi —
Tất cả hoa tươi dường như cùng lúc héo tàn.
...
Petit cuối cùng cũng xử lý xong những việc lặt vặt trong bếp. Bà tính thời gian, bữa tối giữa Aurora và François hẳn cũng gần kết thúc rồi.
Nước trà vừa lúc sôi lên. Bà cẩn thận rót trà vào bình, chuẩn bị thêm tách chén rồi mang đến phòng ăn định dọn bàn.
"Aurora, ngài Pichon đâu rồi?" Người lớn tuổi đặt khay trà xuống bàn, vừa định rót nước thì phát hiện tiểu thư mãi không đáp lời.
Thiếu nữ chỉ đứng lặng trước cây đàn dương cầm, ngơ ngác nhìn cánh cửa đóng chặt, không nhúc nhích.
"Aurora, con sao thế?" Petit vội bỏ bình trà xuống, chạy tới trước mặt cô. Vừa xoay người thiếu nữ lại, một giọt nước mắt đã rơi xuống mu bàn tay bà.
"Con không sao đâu vú..."
"Chỉ là... có cát bay vào mắt thôi." Aurora dường như còn kinh ngạc hơn cả vì mình lại khóc. Cô luống cuống đưa tay lau đi. Đến khi buông tay xuống, trên môi cô đã lại là nụ cười quen thuộc như thường ngày.
"Fran— à không, ngài Pichon đi rồi, vú ơi."
"Vú bận lâu như vậy chắc cũng chưa ăn gì, để con ăn tối với vú nhé?" Cô vừa định kéo người lớn tuổi về phía bàn ăn thì đã bị bà ôm chặt vào lòng.
Petit không nói gì. Chỉ lặng lẽ ôm Aurora, áp má mình lên má cô, nhẹ nhàng vuốt lưng cô từng chút một.
"... Con không biết mình đã làm gì nữa."
"Hình như con đã chạm phải điều cấm kỵ của anh ấy... Anh ấy giống như đã từ chối tiếp tục giao tiếp với con vậy."
"Khó hiểu quá, vú ơi. Anh ấy còn khó hiểu hơn cả Chopin... Con chỉ đơn thuần muốn đáp lại lòng tốt của anh ấy thôi. Con gõ cửa nhà anh ấy, nhưng anh ấy chỉ nhìn người tới một cái... rồi đóng hết mọi cánh cửa giao tiếp ngay trước mặt con."
"Anh ấy là người đầu tiên đối xử tốt với con ngoài vú. Nhưng bây giờ... có lẽ con sắp mất anh ấy rồi..."
Chiếc váy phía sau lưng Petit bị người trong lòng siết chặt đến nhăn nhúm. Bà nhắm mắt, lắng nghe báu vật của mình trút hết nỗi đau trong lòng.
Đám đàn ông lăn lộn ở Paris quả nhiên chẳng ai là đáng tin cả.
Đợi đến khi Aurora hoàn thành giấc mơ của mình, gặp được cái người nghệ sĩ dương cầm họ Chopin gì đó kia —
Bà nhất định sẽ đưa tiểu thư nhà mình rời khỏi đất Pháp thật xa!
"Con đâu có khóc, vú ơi."
"Con còn phải nuôi vú nữa mà."
"Chỉ là hôm nay... con thật sự không nỡ..."
Tiếng run rẩy đầy đau buồn của thiếu nữ truyền đến từ trong vòng tay bà.
Petit bất giác mở mắt. Trong đồng tử bà dường như có ngọn lửa dữ dội bùng lên thành biển.
Đi chết đi cái hôn ước ấy —
Là người giám hộ của tiểu thư, thứ gì bà không công nhận... thì chỉ là một tờ giấy vụn mà thôi!
Giống như vòng tuần hoàn của bốn mùa, như mặt trời mọc rồi lặn, cuộc sống mãi mãi không ngừng tiến về phía trước, thời gian chưa từng vì bất kỳ ai mà dừng lại.
Một ngày mới chưa bao giờ đến muộn, cho dù màn đêm dài kia khiến lòng người lưu luyến đến đâu.
Aurora vén tấm rèm cửa sát đất. Hôm nay là một ngày đẹp trời. Ánh nắng đầu chiều chẳng mang theo chút se lạnh nào của mùa thu. Thiếu nữ đắm mình trong sắc vàng ấm áp, từng tế bào trên cơ thể như được đánh thức.
Sức sống dần hồi sinh nơi cô, không còn nhìn thấy chút u sầu nào nữa.
Kể từ cuộc chia ly trong bất hoà ấy, hôm nay đã là ngày thứ ba.
Ngày hôm qua, Aurora ngồi trước đàn dương cầm suốt cả một ngày dài, chờ đợi sứ giả của người ấy xuất hiện, François trước nay chỉ sai người đến lấy thư của cô, chưa từng để lộ địa chỉ của mình, hệt như điều khoản đã định khi ký hôn ước.
Đến lúc này, cô mới nhận ra những điều kiện mà ngày ấy bản thân từng tự tin khẳng định, giờ đây lại hóa thành lưỡi dao đâm ngược về phía mình.
Ngây thơ quá đỗi rồi, Aurora.
Thiếu nữ ngồi trước cây đàn dương cầm, khẽ v**t v* tập bản nhạc duy nhất François tặng cô, rồi bình thản mỉm cười, nếu như có thể bỏ qua nét ảm đạm sâu nơi đáy mắt ấy.
"Thưa ngài, con đường do chính em lựa chọn, em phải tiến bước không chút do dự. Em định đi lấy lại thân phận của một nghệ sĩ dương cầm đây."
"Nếu... mọi chuyện thuận lợi, có lẽ em vẫn còn cơ hội gặp lại anh, dù anh không muốn nghe lời xin lỗi trực tiếp từ em, em vẫn có thể dùng những khúc nhạc anh yêu thích để nhìn thấy anh từ xa."
Những phím đàn đen trắng lần nữa vang lên. Ngón tay lướt qua từng phím đàn, đan xen giữa hai màu trắng đen.
Nếu lắng nghe thật kỹ, sẽ nhận ra trong tiếng đàn uyển chuyển ấy tràn ngập giai điệu của 'Hòa Âm Trong Đêm' và 'Đuổi Theo Tuyết Rơi'.
— Đó là những bản nhạc Liszt mà chàng thanh niên từng nói mình yêu thích nhất.
...
Hiệp hội Âm nhạc Paris.
Aurora đứng trước tòa kiến trúc nguy nga, hít sâu một hơi, tự cổ vũ bản thân.
Ở thế kỷ XIX, giữa vô số công trình cổ kính, những tòa nhà cao lớn và được trang hoàng tinh xảo luôn khiến người ta bất giác sinh lòng kính sợ. Nghĩ lại ngày trước, cô từng bình phẩm các tác phẩm lưu trữ trong Louvre, từng chạy đua trong cung điện Versailles, từng biểu diễn dương cầm ở Grand Palais...
Chỉ là bước vào Hiệp hội Âm nhạc thôi mà, chẳng có gì phải sợ cả.
Cô chỉnh lại chiếc mũ nữ trên đầu, xác nhận trang phục và giấy tờ đều không có sai sót, rồi thong thả bước vào đại sảnh.
"Xin hỏi, nếu muốn đăng ký chứng nhận nhạc công chuyên nghiệp hoặc nghệ sĩ dương cầm, cần phải làm những thủ tục gì?"
Người đàn ông trung niên phía sau quầy dừng bút, đẩy gọng kính lên rồi liếc nhìn cô gái trước mặt. Sau khi nhìn rõ cách ăn mặc và gương mặt của người đến, ông ta cau chặt mày.
Ông ta khẽ bật cười khinh miệt, đặt bút xuống, vừa xoa bả vai đau nhức vừa lười biếng đáp: "Có thư giới thiệu không, quý cô trẻ tuổi?"
"Thư giới thiệu? Chẳng lẽ các ông đánh giá trình độ và tư cách của một nghệ sĩ dương cầm mà không cần khảo hạch sao?"
"Khảo hạch? Thưa tiểu thư, ngay cả thư giới thiệu cô cũng không có, tôi làm sao biết cô có đang lãng phí thời gian của tôi hay không—" Ông ta đảo mắt, cúi người sát ô cửa quầy, bóng dáng cao lớn phủ xuống cô thiếu nữ nhỏ bé.
"Nghe đây, tiểu thư. Đây là nơi rất thiêng liêng. Tôi bận lắm, không có thời gian chơi trò chơi với cô... Phụ nữ ư? Thật nực cười, lại còn trẻ như vậy nữa. Lạy Chúa, nói chuyện với cô thôi cũng đủ làm chậm công việc của tôi rồi."
"Nhưng thưa ngài, chắc chắn sẽ có những người vì nhiều lý do mà không thể có thư giới thiệu, hoặc đã làm mất nó. Chẳng lẽ các ông sẽ từ chối một nhạc công xuất sắc chỉ vì chuyện đó sao?"
"Vậy thì đi tìm đi, tôi chỉ nhìn thư giới thiệu."
Người đàn ông trung niên lại liếc Aurora một cái, rồi đột nhiên nở nụ cười đầy giễu cợt. Ông ta chỉ về phía cây đàn dương cầm bị dây xích vây quanh trong đại sảnh, cười nhạo: "Hay là cô thay một bộ đồ đàn ông rồi quay lại? Chỉ cần là nam giới, tôi sẽ cho cô thử ở đó, tiểu thư à, làm ơn đi, nữ nghệ sĩ dương cầm xuất sắc ư? Chúa đã nói rồi, thứ đó không tồn tại đâu! Không có thư giới thiệu thì đừng đến tiêu khiển tôi nữa. Những người ăn mặc hào nhoáng như cô vốn không nên đến nơi này... tìm ai cũng vậy thôi."
...
Màn đêm dần phủ kín bầu trời.
Đêm nay không có trăng. Khác với những thành phố hiện đại sáng như ban ngày, lúc này khi bước đi trên đường phố Paris của thế kỷ XIX, ngay cả những khe hở giữa các viên đá lát đường dưới chân cũng đã mờ nhòe khó thấy.
Aurora gần như thất thần.
Đôi mắt của cô mất hẳn ánh sáng.
Một người phụ nữ bước vội ngang qua, chiếc giỏ rau bên hông vô tình va vào cô. Chiếc giỏ tre hất tung ống tay áo, để lại thêm một vết xước trên cánh tay phải của cô gái.
Người phụ nữ vốn còn định nổi nóng, nhưng khi thấy dáng vẻ hồn vía lên mây của Aurora, bà chỉ hé môi rồi lại lặng lẽ kéo khăn trùm đầu, biến mất vào màn đen cuối con hẻm.
Thảm hại thật.
Cơn đau âm ỉ đến muộn khiến Aurora hơi tỉnh táo lại. Cô mơ màng nhìn cánh tay mình, cười khổ rồi buông xuống. Cô tìm đến một cột đèn đường cô độc, tựa người vào đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm không hề có ánh trăng.
Kiêu ngạo quá rồi...
Hốc mắt bỗng nóng lên.
Dù là với François, hay với Paris của thế kỷ XIX, Aurora đến từ thời hiện đại đều quá đỗi kiêu ngạo. Cô nhận ra bản thân chưa từng thật sự lắng nghe tiếng nói của họ, chỉ cố chấp giữ lấy tiêu chuẩn của mình, tin tưởng vào lý tưởng của mình, cho dù giữa họ cách nhau gần hai trăm năm thời gian.
Đây là một thời đại mà nữ nhạc sĩ khó được công nhận.
Nếu không, trong lịch sử âm nhạc đã chẳng có quá nhiều sự nhượng bộ và bi thương của Fanny hay Clara.
Paris dùng chính phương thức của nó khiến Aurora xấu hổ đến đỏ bừng mặt. Trong giới âm nhạc thế kỷ XIX, để một nữ nhạc sĩ có được tấm vé thông hành, tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng. Cô gái từng mạnh miệng nói rằng mình sẽ nuôi sống Petit, giờ đây vì sự kiêu ngạo ấy mà ngay cả lòng tin cũng suýt vỡ tan thành bụi.
Có lẽ ngay cả sự rời đi của François...
Người thắp đèn không biết đã bước ra từ góc nào. Họ chỉ xuất hiện trong những đêm không trăng.
Aurora tê dại nhìn từng ngọn đèn dầu được thắp sáng, nhìn ánh nến lần lượt bừng lên trong từng căn nhà nơi phố lớn ngõ nhỏ.
Một nỗi bi thương nhàn nhạt chợt dâng lên trong lòng cô. Trong thời đại tồi tệ này, cô chỉ là một cánh bèo trôi nổi, là một kẻ lữ khách xa lạ. Nơi đây không có cội rễ của cô.
Giống như muôn vàn ánh đèn vừa sáng lên phía sau lưng cô, niềm vui hay nỗi buồn của từng ngọn đèn ấy đều chẳng liên quan gì đến cô cả.
"Aurora." Vừa khập khiễng quay người lại, cô mơ hồ nghe thấy tiếng ai đó gọi phía sau.
Chỉ một tiếng gọi ấy thôi, nước mắt bỗng dâng trào một cách mãnh liệt, phủ lên mọi thứ trước mắt một màn sương mỏng mờ ảo.
François.