Những Mảnh Ghép Tình Yêu

Chương 16: Tình Bạn Được Thử Thách

Ngọc Bích đứng trước gương, chỉnh sửa lại mái tóc ngắn của mình. Cô cảm thấy một nỗi lo lắng bủa vây. Hôm nay là ngày khai mạc triển lãm nghệ thuật, nơi mà Hà Mi sẽ giới thiệu những tác phẩm đầu tay của mình. Đó không chỉ là một sự kiện quan trọng với Hà Mi, mà còn là cơ hội để Khánh Linh, kẻ thù của họ, thể hiện mình. Cảm giác bất an dâng trào khi nghĩ đến việc Khánh Linh có thể làm điều gì đó để phá hoại.

“Bích, bạn có ổn không?” Hà Mi hỏi, nhìn thấy sự căng thẳng trên gương mặt Ngọc Bích.

“Chỉ là… mình lo lắng một chút,” Ngọc Bích thừa nhận. “Cứ cảm giác như có điều gì không ổn.”

“Chúng ta sẽ vượt qua được. Mọi thứ sẽ ổn thôi,” Hà Mi mỉm cười, nhưng ánh mắt cô vẫn thể hiện sự lo lắng.

“Đúng vậy, chúng ta sẽ cùng nhau. Không có gì có thể làm tổn thương tình bạn của chúng ta,” Ngọc Bích nói, cố gắng tự trấn an.

Khi họ đến triển lãm, không khí tràn ngập sự phấn khích nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Những bức tranh của Hà Mi được treo trang trọng trên tường, ánh đèn chiếu sáng làm nổi bật từng nét vẽ. Ngọc Bích cảm nhận được sự hồi hộp của bạn mình, nhưng cũng lo lắng trước ánh mắt của những người khách mời.

Khánh Linh xuất hiện, ăn mặc lôi cuốn, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn. Cô ta nhìn Hà Mi với vẻ tự mãn. “Chào mừng đến với buổi triển lãm của bạn. Thật thú vị khi thấy những tác phẩm này.”

“Cảm ơn,” Hà Mi đáp, cố giữ bình tĩnh.

“Cô có biết không, những tác phẩm này có thể không phù hợp với sự kiện lớn như thế này không?” Khánh Linh mỉa mai. “Nó cần một chút… sự hoàn hảo.”

Ngọc Bích nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế cơn giận. “Khánh Linh, bạn không nên làm như vậy. Mọi người đến đây để ủng hộ Hà Mi.”

“Đúng vậy, nhưng không phải ai cũng có thể vượt qua được sự ghen tị,” Khánh Linh nói, ánh mắt lướt qua Ngọc Bích với một nụ cười mỉa mai.

“Cô không biết gì về chúng tôi cả,” Ngọc Bích gắt lên, không thể giữ im lặng. “Chúng tôi không cần phải chứng minh điều gì cho cô.”

Khánh Linh chỉ cười khẩy. “Thật đáng thương khi bạn nghĩ rằng tình bạn của các bạn có thể chống lại mọi thứ. Tôi sẽ cho các bạn thấy điều gì sẽ xảy ra.”

Khi Khánh Linh rời đi, không khí trở nên ngột ngạt. Hà Mi nhìn Ngọc Bích, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô. “Mình không muốn điều này làm hỏng buổi triển lãm.”

“Chúng ta sẽ không để cô ta làm ảnh hưởng đến chúng ta,” Ngọc Bích khẳng định, nhưng bên trong cô vẫn cảm thấy bất an.

Khi buổi triển lãm tiếp tục, những người khách bắt đầu tiếp cận các tác phẩm của Hà Mi, khen ngợi và thảo luận. Ngọc Bích và Hà Mi cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nhưng đột nhiên, một tiếng la hét vang lên từ phía cuối phòng.“Cái gì vậy?” Ngọc Bích hỏi, cùng Hà Mi chạy về phía tiếng động. Họ thấy một trong những bức tranh của Hà Mi đã bị xé toạc, và Khánh Linh đứng đó, vẻ mặt thích thú.

“Đừng lo, chỉ là một sự cố nhỏ thôi,” Khánh Linh nói, giọng điệu đầy chế nhạo.

Ngọc Bích cảm thấy máu trong người sôi lên. “Cô không có quyền làm như vậy!”

“Chúng ta đang ở trong một triển lãm nghệ thuật, không phải một buổi dạ hội,” Khánh Linh cười, không hề có ý định xin lỗi.

“Cô sẽ phải chịu trách nhiệm cho việc này!” Hà Mi tức giận, nhưng Khánh Linh chỉ nhún vai.

“Cô ta chỉ muốn gây rối thôi,” Ngọc Bích nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng ta cần phải gọi người quản lý.”

“Đừng làm gì cả. Chúng ta phải tự giải quyết chuyện này,” Hà Mi nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Mình không muốn để cô ta thắng.”

Ngọc Bích gật đầu, cảm thấy sự quyết tâm từ bạn mình. “Đúng, chúng ta sẽ không để cô ta phá hoại ngày hôm nay.”

Hà Mi tiến gần Khánh Linh. “Tôi không biết cô nghĩ mình là ai, nhưng tôi sẽ không để cô làm hỏng điều này. Tôi sẽ chứng minh cho cô thấy giá trị của nghệ thuật và tình bạn.”

Khánh Linh chỉ cười, nhưng sự tự mãn trong ánh mắt cô ta đã bắt đầu rạn nứt. “Cô không biết mình đang đối đầu với ai đâu.”

Khi Khánh Linh rời đi, không khí trong triển lãm trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Ngọc Bích và Hà Mi cùng nhau nhìn vào những tác phẩm còn lại, cảm giác lo lắng vẫn chưa rời xa. Họ biết rằng trận chiến này chưa kết thúc.

“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống,” Ngọc Bích nói, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt.

Hà Mi gật đầu, ánh mắt đầy sức mạnh. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Khi ánh đèn trong triển lãm dần tắt, những mảnh ghép tình bạn bắt đầu được thử thách. Họ không chỉ chiến đấu vì nghệ thuật, mà còn vì tình bạn của mình. Họ hiểu rằng, để vượt qua được thử thách này, họ cần phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Khi bước ra khỏi triển lãm, cả hai cảm nhận được một điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước. Những bí mật chưa được phơi bày, những âm mưu còn đang âm thầm diễn ra. Và họ biết rằng, cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở đây.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn