Những Ký Ức Đen Tối

Chương 11: Lời Hứa Đen Tối

Minh Thái ngồi trên chiếc ghế gỗ trong quán cà phê quen thuộc, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống, nhưng lòng anh vẫn lạnh lẽo. Cảm giác bất an đeo bám như một cái bóng, không rời. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá rơi nhẹ nhàng trong gió, nhưng tâm trí anh lại quay cuồng với những ký ức đen tối.

Chỉ một lát sau, Thanh Tâm bước vào. Cô mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, dáng người mảnh khảnh nhưng lại tỏa ra sức sống rực rỡ. Nụ cười trên môi cô như một tia sáng trong thế giới tăm tối mà cả hai đang phải đối mặt. Nhưng khi ánh mắt cô tìm thấy Minh Thái, nụ cười ấy nhạt dần, thay vào đó là sự lo lắng.

“Anh có gọi em gấp quá không?” Thanh Tâm hỏi, ngồi xuống bên cạnh anh.

“Không, chỉ là... anh cảm thấy có điều gì đó không ổn,” Minh Thái thẳng thắn, giọng nói trầm thấp. “Huy đang theo dõi chúng ta.”

“Em cũng có cảm giác đó,” Tâm thừa nhận, ánh mắt cô lướt qua từng góc quán, như thể mong muốn tìm thấy một dấu hiệu nào đó. “Có lẽ chúng ta nên cẩn thận hơn.”

“Không chỉ là cẩn thận,” Minh Thái nói, ánh mắt anh trở nên quyết đoán. “Chúng ta cần phải hành động. Anh không muốn Huy tiếp tục kiểm soát cuộc sống của mình.”

Tâm gật đầu, nhưng trong mắt cô vẫn hiện lên sự lo lắng. “Anh ta có quá khứ khó khăn. Có lẽ đó là lý do anh ta hành động như vậy. Nhưng em không thể hiểu nổi, tại sao Huy lại muốn làm tổn thương chúng ta?”

“Có thể anh ta không muốn chúng ta sống hạnh phúc,” Minh Thái đáp, giọng nói lạnh lùng. “Huy muốn chúng ta cũng phải chịu đựng như anh ta đã từng.”

“Nhưng anh ta không thể làm thế mãi,” Tâm khẳng định, nhưng sự tự tin trong giọng nói của cô lại chưa đủ để xóa tan những lo lắng trong lòng.

Khi họ đang thảo luận, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa quán. Minh Huy, trong bộ vest lịch lãm, bước vào với vẻ tự tin đầy kiêu ngạo. Ánh mắt anh ta quét qua quán cà phê, dừng lại ở hai người đang ngồi. Minh Thái cảm thấy tim mình đập mạnh. Huy không chỉ là một mối đe dọa; anh ta còn là một ký ức đau thương mà Minh Thái không thể trốn tránh.

“Chào các bạn,” Minh Huy lên tiếng, nụ cười trên môi không thật lòng. “Thú vị quá, thấy hai người ở đây.”

Minh Thái hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh. “Có chuyện gì không, Huy?”

“Chỉ là muốn ghé thăm bạn bè thôi,” Huy đáp, ánh mắt sáng lên như một con sói trong đêm. “Nghe nói các bạn đang tìm hiểu về quá khứ của tôi?”

“Chúng tôi không có ý định như vậy,” Tâm lên tiếng, giọng nói có phần lạc điệu. “Chúng tôi chỉ muốn hiểu rõ hơn về những gì đã xảy ra.”“Hiểu rõ? Hay là tìm cách trốn chạy?” Minh Huy khẽ cười, giọng điệu đầy mỉa mai. “Đừng để ký ức đen tối của mình ám ảnh mãi. Tôi có thể giúp các bạn.”

“Giúp như thế nào?” Minh Thái đáp lại, không kiềm chế được sự tức giận trong lòng.

“Bằng cách cho các bạn thấy sự thật,” Huy nói, ánh mắt anh ta lấp lánh với sự thách thức. “Tôi có thể cho các bạn thấy ký ức của tôi, những điều mà các bạn chưa bao giờ biết.”

Tâm và Minh Thái nhìn nhau, cảm giác bất an lan tỏa. Minh Huy không chỉ là một kẻ thù; anh ta là một bí mật cần được khai thác.

“Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của anh,” Minh Thái cương quyết nói, nhưng trong lòng anh, một phần lại muốn biết Huy đang giấu giếm điều gì.

“Chắc chắn sao?” Huy nhướng mày, điềm tĩnh. “Đôi khi, những ký ức đau thương có thể là chìa khóa để chữa lành.”

“Chúng tôi sẽ tự tìm ra con đường của mình,” Tâm nói, nhưng giọng nói của cô không đủ mạnh mẽ.

“Thú vị. Nhưng hãy nhớ, quá khứ không dễ dàng buông tha,” Huy nói rồi quay lưng bước đi, để lại một bầu không khí nặng nề.

Khi Minh Huy rời khỏi quán, không khí như lắng đọng lại. Minh Thái nhìn vào mắt Tâm, thấy sự hoang mang in đậm. “Chúng ta cần tìm hiểu về Huy hơn nữa. Có thể điều anh ta nói không phải hoàn toàn sai.”

“Nhưng liệu có đáng tin không?” Tâm hỏi, giọng điệu hoài nghi.

“Đó là điều chúng ta phải tìm ra,” Minh Thái khẳng định. “Chúng ta không thể để Huy chi phối mọi thứ. Hãy cùng nhau bước vào ký ức của anh ta, tìm ra sự thật.”

Một thỏa thuận im lặng giữa họ được hình thành. Họ sẽ cùng nhau đối diện với những ký ức mà Huy đã đề cập, dù biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai và bí ẩn.

Khi họ rời khỏi quán cà phê, Minh Thái cảm thấy như có một cái gì đó đang chực chờ ở phía trước. Huy không phải là người duy nhất có những ký ức đen tối, và cuộc chiến với quá khứ của họ mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn