Những Giấc Mơ Tuổi Trẻ

Chương 11: Mưu đồ của Quốc Bảo

Quốc Bảo đứng bên hàng rào, đôi mắt chăm chú quan sát nông trại của Hạ Anh từ xa. Hắn mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự tự mãn. Ngày hôm đó, hắn đã lên kế hoạch để phá hoại một trong những vụ mùa quan trọng nhất của cô. Hắn không thể để Hạ Anh có cơ hội tỏa sáng, đặc biệt là khi cô đang chuẩn bị cho cuộc thi "Giấc Mơ Vươn Tới".

Trong khi đó, Hạ Anh đang bận rộn với công việc chăm sóc cây trồng. Cô không hề hay biết rằng có một người đang âm thầm theo dõi và âm thầm tìm cách hủy hoại những nỗ lực của mình. Cô chỉ biết rằng mình cần phải hoàn thành mọi thứ trước khi thời điểm triển lãm đến gần.

“Mình phải thu hoạch bắp trước khi mưa đến,” Hạ Anh nói với Minh Tâm, khi họ cùng nhau làm việc trên nông trại. Cả hai đều say mê với những gì mình đang làm, nhưng sự căng thẳng trong không khí khiến họ không thể không lo lắng.

“Để mình giúp cậu!” Minh Tâm đáp, nụ cười rạng rỡ trên môi. “Chúng ta sẽ làm xong trước khi trời tối.”

Họ bắt đầu thu hoạch, nhưng Hạ Anh không thể ngừng suy nghĩ về những điều không hay có thể xảy ra. Trong lòng cô dấy lên một nỗi lo lắng mà cô không thể định hình. Có phải chỉ là do áp lực từ cuộc thi, hay có điều gì khác đang diễn ra?

Cùng lúc đó, Quốc Bảo đã hành động. Hắn lén lút vào nông trại, dùng một ít thuốc diệt cỏ để làm hại những cây bắp mà Hạ Anh đang chăm sóc. Hắn cảm thấy hài lòng khi nghĩ đến việc Hạ Anh sẽ thất bại, và niềm vui này khiến hắn cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Cậu có thấy cây bắp này có vấn đề gì không?” Minh Tâm hỏi, khi nhìn thấy những lá cây héo úa.

“Cảm giác như có gì đó không ổn,” Hạ Anh gật đầu, lòng dấy lên sự lo lắng. “Chúng ta cần kiểm tra ngay.”

Hai người nhanh chóng kiểm tra từng gốc bắp, và khi nhận ra có điều gì bất thường, Hạ Anh cảm thấy như có một cú sốc đột ngột. “Không thể nào! Tại sao lại thế này?” Cô thốt lên, cảm giác như mọi nỗ lực của mình bỗng chốc tan biến.

“Chúng ta cần tìm hiểu nguyên nhân,” Minh Tâm nói, giọng điệu quyết tâm. “Cậu không thể bỏ cuộc. Chúng ta sẽ tìm ra ai đã làm điều này.”

Hạ Anh gật đầu, nhưng nỗi sợ hãi vẫn bám chặt lấy cô. Cô không thể để Quốc Bảo và Ngọc Hân chiến thắng. Họ đã gây ra quá nhiều đau khổ cho cô và những người bạn của mình. Cô cần phải hành động.

“Chúng ta sẽ không để họ phá hoại ước mơ của mình,” Hạ Anh nói, ánh mắt kiên quyết. “Mình sẽ không đứng im nhìn nữa.”

Hạ Anh và Minh Tâm quyết định tìm kiếm dấu vết của kẻ phá hoại. Họ bắt đầu điều tra, hỏi thăm những người làm việc xung quanh nông trại. Thời gian trôi qua, nhưng vẫn không có manh mối nào đáng nghi.

“Cậu có nhớ hôm trước có ai lảng vảng quanh đây không?” Minh Tâm hỏi, khi cả hai ngồi nghỉ dưới gốc cây.“Có, mình thấy Quốc Bảo và Ngọc Hân đi ngang qua. Họ không hề có lý do để đến đây,” Hạ Anh đáp, lòng đầy nghi ngờ.

“Có thể họ đã làm điều này,” Minh Tâm nói, ánh mắt trở nên sắc bén. “Chúng ta cần phải tìm chứng cứ.”

Họ quyết định theo dõi Quốc Bảo và Ngọc Hân, hy vọng có thể phát hiện ra điều gì đó. Cả hai lén lút theo dõi từng bước đi của họ, nhưng không thể không cảm thấy hồi hộp. Liệu có phải họ đã đúng khi nghi ngờ?

Một buổi tối, khi ánh đèn nông trại đã tắt, Hạ Anh và Minh Tâm lại gần nhà của Quốc Bảo. Họ nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra từ trong nhà.

“Chắc chắn rằng kế hoạch của chúng ta sẽ thành công,” Quốc Bảo nói, giọng điệu kiêu ngạo. “Hạ Anh sẽ không có cơ hội nào.”

Hạ Anh và Minh Tâm nhìn nhau, lòng dâng lên sự quyết tâm. Họ đã tìm thấy bằng chứng cho những gì đang diễn ra. Không thể để điều này tiếp tục.

“Chúng ta cần phải có kế hoạch,” Minh Tâm nói, ánh mắt kiên định. “Cậu có ý tưởng gì không?”

Hạ Anh trầm ngâm. “Chúng ta sẽ phải thu thập chứng cứ và công khai mọi thứ. Không thể để Quốc Bảo tiếp tục làm điều này.”

“Đúng, nhưng chúng ta cần phải cẩn thận,” Minh Tâm nhấn mạnh. “Hắn không phải là người dễ đối phó.”

Cảm giác hồi hộp bao trùm, nhưng Hạ Anh biết rằng họ đã đi đến một bước ngoặt quan trọng. Họ không chỉ đang chiến đấu cho nông trại của mình, mà còn cho tất cả những ước mơ mà họ đã dày công xây dựng.

“Chúng ta sẽ thành công,” Hạ Anh nói, ánh mắt rực sáng. “Mình tin rằng chúng ta có thể làm được.”

Minh Tâm nắm chặt tay cô, lòng tràn đầy hy vọng. Họ không chỉ là hai người bạn, mà còn là những chiến binh trong cuộc chiến giành lại những gì thuộc về mình. Cảm giác mạnh mẽ này khiến Hạ Anh như được tiếp thêm sức mạnh.

Khi họ rời khỏi nơi đó, cảm giác hồi hộp và quyết tâm tràn ngập trong lòng. Họ đã sẵn sàng đối mặt với Quốc Bảo và những âm mưu của hắn. Hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng với sự đồng lòng, họ tin rằng có thể vượt qua mọi thử thách.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn