Mei Lin thức dậy trong cơn hoảng loạn, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cô không thể thoát khỏi những hình ảnh ám ảnh trong giấc mơ: bóng tối bao trùm, những tiếng thì thầm ghê rợn và hình bóng của Raiden Kuro. Cảm giác nghẹt thở khiến cô không thể nằm yên thêm được nữa.
Cô ngồi dậy, đôi tay run rẩy, cố gắng bình tĩnh lại. Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu sáng khuôn mặt cô, và giờ đây, nó chỉ khiến cô cảm thấy cô đơn hơn. Những giấc mơ này bắt đầu từ khi Raiden xuất hiện, và chúng ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Cô không thể để điều này tiếp diễn.
Mei Lin quyết định gọi cho Kaito. Cô biết rằng cậu sẽ luôn ở bên cô, như một chiếc phao giữa biển cả. Khi điện thoại reo lên, một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Mei Lin, có chuyện gì vậy?” Kaito hỏi ngay, giọng cậu đầy lo lắng.
“Cậu có thể đến đây không? Mình… mình cần nói chuyện,” Mei Lin đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Chẳng bao lâu sau, Kaito xuất hiện. Cô mở cửa, thấy cậu đứng đó, ánh mắt đầy lo lắng. “Mình nghe thấy tiếng thét của cậu. Có chuyện gì xảy ra?”
Mei Lin chần chừ một lúc, rồi nói: “Mình lại mơ về Raiden. Những giấc mơ này… chúng không chỉ là giấc mơ nữa. Mình cảm thấy như hắn đang theo dõi mình.”
Kaito nhíu mày, sự lo lắng trên gương mặt cậu không thể che giấu. “Mình hiểu. Chúng ta cần phải tìm cách giải quyết điều này. Có lẽ chúng ta nên nói chuyện với Aiko và Hiroshi.”
Mei Lin gật đầu, nhưng nỗi lo lắng vẫn không rời khỏi lòng cô. Nhóm bạn nhanh chóng tập hợp lại tại một quán cà phê nhỏ gần đó, nơi mà họ thường gặp gỡ. Aiko và Hiroshi đã đến trước, khuôn mặt họ cũng không kém phần nghiêm túc.
“Chuyện gì đang xảy ra?” Aiko hỏi, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Mei Lin.
“Mei Lin đã gặp phải những cơn ác mộng liên quan đến Raiden,” Kaito trả lời, giọng cậu nghiêm nghị. “Mình nghĩ điều này không chỉ đơn thuần là giấc mơ. Có thể hắn đang cố gắng chi phối tâm trí của cô ấy.”Hiroshi gật đầu. “Điều đó có thể là một dấu hiệu. Raiden có sức mạnh điều khiển bóng tối, và hắn có thể đang tìm cách sử dụng nỗi sợ hãi của chúng ta để thao túng chúng ta.”
“Nhưng làm thế nào chúng ta có thể chống lại điều đó?” Mei Lin hỏi, ánh mắt cô tràn đầy lo lắng. “Mình không biết phải làm gì để thoát khỏi những giấc mơ đó.”
“Chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn về Raiden và những khả năng của hắn,” Aiko đề xuất. “Có thể chúng ta sẽ tìm ra cách để bảo vệ chính mình và giúp cậu.”
“Đúng vậy,” Kaito nói, “Chúng ta không thể để hắn kiểm soát chúng ta. Chúng ta cần phải mạnh mẽ hơn và không để nỗi sợ hãi chi phối.”
Nhóm bạn ngồi lại với nhau, thảo luận về kế hoạch. Họ quyết định phân chia nhiệm vụ: Aiko sẽ tìm hiểu về các hội giấc mơ, Hiroshi sẽ nghiên cứu về Raiden, còn Mei Lin sẽ cố gắng kết nối với những Pokémon mà cô nuôi để tìm kiếm sự hỗ trợ.
Kaito nhìn từng người bạn của mình, cảm thấy lòng mình tràn đầy quyết tâm. Họ đã cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn, và lần này cũng không phải là ngoại lệ. “Chúng ta sẽ không để Raiden chiến thắng,” cậu khẳng định.
Tuy nhiên, trong lòng Mei Lin, nỗi sợ vẫn âm ỉ. Cô lo lắng về những giấc mơ sẽ tiếp tục ám ảnh cô. Khi nhóm bạn chia tay để thực hiện nhiệm vụ của mình, cô cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo thổi qua.
Kaito nắm lấy tay Mei Lin, ánh mắt cậu ấm áp. “Mọi thứ sẽ ổn thôi. Mình luôn ở đây với cậu.”
Mei Lin cố gắng mỉm cười, nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu. Cô không thể để Raiden chiến thắng, nhưng làm thế nào để chống lại những giấc mơ đen tối này?
Khi mọi người rời đi, Mei Lin lặng lẽ đứng lại. Cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về sức mạnh, mà còn là một hành trình tìm kiếm ánh sáng trong bóng tối. Cô phải tìm cách đối diện với nỗi sợ hãi của chính mình trước khi nó nuốt chửng cô.
Đêm xuống, bóng tối lại bao trùm. Những giấc mơ đen tối bắt đầu hình thành trong tâm trí Mei Lin, và cô biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.