Lê Vi mở mắt ra giữa những đống đổ nát. Cơ giáp của cô đã bị hư hại nghiêm trọng, nhưng điều khiến cô cảm thấy lo lắng hơn cả là sự vắng mặt của Đỗ Thảo. "Cô ấy ở đâu?" Lê Vi thầm nghĩ, lòng tràn đầy nỗi sợ hãi. Cô ngồi dậy, bối rối nhìn quanh. Những mảnh vụn từ trận chiến vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng không có dấu hiệu của bạn mình.
“Đỗ Thảo!” Cô gọi lớn, âm thanh của mình vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Không có câu trả lời, chỉ có tiếng gió thổi lạnh lẽo xung quanh. Lê Vi cảm thấy trái tim mình như thắt lại. Họ đã cùng nhau vượt qua bao thử thách, và giờ đây, cô không thể để điều này xảy ra.
Cô đứng dậy, cố gắng giữ bình tĩnh. Cảm giác sợ hãi bao trùm lấy cô, nhưng Lê Vi biết rằng mình không thể gục ngã. “Mình sẽ tìm thấy cậu, Đỗ Thảo!” Cô hứa với chính mình, lấy lại sức mạnh từ những đám mây tím trên bầu trời.
Cô bắt đầu di chuyển, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của Đỗ Thảo. Mỗi bước đi đều khiến cô cảm thấy nặng nề, như thể những đống đổ nát xung quanh đang cố kéo cô xuống. Nhưng trong lòng, có một ngọn lửa không thể tắt, một quyết tâm mãnh liệt để tìm kiếm người bạn thân nhất của mình.
Khi bước qua những mảnh vỡ, Lê Vi chợt nghe thấy tiếng động. Một tiếng r*n r* yếu ớt vang lên từ phía xa. Cô chạy về phía âm thanh đó, trái tim cô đập thình thịch, hy vọng và lo lắng đan xen.
“Đỗ Thảo!” Cô gọi, giọng cô tràn đầy sự khẩn trương. Đến nơi, cô thấy Đỗ Thảo nằm trên mặt đất, cơ giáp của cô cũng đã bị hư hại, nhưng điều khiến Lê Vi thở phào nhẹ nhõm là cô vẫn còn sống.
“Lê Vi…” Đỗ Thảo thì thào, đôi mắt nâu của cô ánh lên sự yếu ớt nhưng vẫn đầy quyết tâm. “Mình… mình không thể đứng dậy.”
Lê Vi quỳ xuống bên cạnh, cảm thấy nỗi đau đớn xé lòng. “Cậu làm được, Đỗ Thảo! Hãy cố gắng nào!” Cô nắm chặt tay bạn mình, truyền vào đó sức mạnh của tình bạn.
Đỗ Thảo cố gắng đứng dậy, nhưng rõ ràng là cô đang rất yếu. “Chúng ta phải đi… Trần Minh sẽ không để yên đâu,” cô nói, giọng yếu ớt nhưng vẫn mang theo quyết tâm.
“Đúng vậy. Nhưng trước hết, chúng ta phải tìm cách ra khỏi đây.” Lê Vi nhìn quanh, tìm kiếm lối thoát. Những đống đổ nát khiến việc di chuyển trở nên khó khăn, nhưng cô không thể để bất cứ điều gì cản trở họ.
Khi họ cố gắng đứng dậy, một bóng đen bất ngờ xuất hiện từ phía xa. Lê Vi lập tức cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù. “Trần Minh!” Cô quát, sẵn sàng đối mặt.
“Thật thú vị khi thấy cả hai người ở đây,” giọng nói của Trần Minh vang lên, đầy tự mãn. Hắn ta đứng đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn họ, như thể đang thưởng thức cảnh tượng trước mắt. “Các cô đã cố gắng rất nhiều, nhưng giờ đây, tất cả sẽ kết thúc.”
“Không bao giờ!” Lê Vi đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta sẽ không để cho mày chiến thắng!”
Trần Minh cười, nụ cười tàn nhẫn. “Tình bạn không thể cứu các cô. Sức mạnh mới là điều duy nhất có thể mang lại chiến thắng.” Hắn ta bước tới, từng bước chân như đè nặng lên tâm trí Lê Vi.
“Chúng ta sẽ chiến đấu vì điều mình tin tưởng!” Đỗ Thảo lên tiếng, dù sức lực không còn nhiều. Lê Vi cảm nhận được sự kiên cường trong ánh mắt của cô bạn. Họ đã cùng nhau trải qua nhiều khó khăn, và giờ đây, không gì có thể chia rẽ họ.
“Đi nào!” Lê Vi kéo Đỗ Thảo đứng dậy, mặc cho sự yếu ớt của cô. Họ sẽ không bỏ cuộc. Với sức mạnh của tình bạn, họ sẽ cùng nhau chiến đấu.Lê Vi nắm chặt tay Đỗ Thảo, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô. “Chúng ta sẽ không để hắn ta đánh bại,” cô thì thầm, quyết tâm ánh lên trong mắt.
“Hãy cho hắn thấy sức mạnh của chúng ta!” Đỗ Thảo nói, và Lê Vi cảm thấy một luồng sinh lực mới trỗi dậy trong mình. Họ sẽ không lùi bước.
Hai cô gái lao vào trận chiến, cơ giáp của họ tuy đã bị hư hại nhưng vẫn còn sức mạnh. Những đòn tấn công mạnh mẽ va chạm với nhau, từng cú đấm như một bản giao hưởng của sự quyết tâm và hy vọng.
Nhưng Trần Minh không dễ dàng bị đánh bại. Hắn ta tấn công không ngừng, từng đòn đánh mạnh mẽ như muốn nghiền nát mọi thứ. Lê Vi và Đỗ Thảo cảm thấy mệt mỏi, nhưng họ không thể từ bỏ. Tình yêu và sự đoàn kết đã cho họ sức mạnh để tiếp tục.
“Chúng ta sẽ không lùi bước!” Lê Vi hét lên, ánh mắt kiên định. “Hãy cùng nhau!”
“Đúng vậy!” Đỗ Thảo đáp lại, sự quyết tâm trong ánh mắt cô làm cho Lê Vi cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh. Họ lại lao vào cuộc chiến, không gì có thể ngăn cản họ.
Nhưng khi họ tưởng chừng như sắp giành được chiến thắng, một bất ngờ ập đến. Trần Minh, với nụ cười kiêu ngạo, đã chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng. Hắn ta nhắm thẳng vào họ, và Lê Vi cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
“Cẩn thận!” Đỗ Thảo kêu lên, nhưng đã quá muộn. Một tiếng nổ lớn vang lên, và mọi thứ xung quanh như vỡ vụn.
Trong khoảnh khắc đó, Lê Vi chỉ kịp nghĩ đến Đỗ Thảo. “Không!” cô hét lên, nhưng tất cả đều chìm trong bóng tối.
Khi ánh sáng trở lại, họ thấy mình nằm giữa một đống đổ nát. Cơ giáp của họ đã bị hư hại nghiêm trọng. Lê Vi hoảng hốt nhìn quanh, tìm kiếm Đỗ Thảo. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi bao trùm. Họ đã chiến đấu đến cùng, nhưng liệu có thể vượt qua được thử thách này?
“Đỗ Thảo!” Lê Vi gọi, giọng cô vang lên trong không gian tĩnh lặng. Nhưng không có câu trả lời. Cô cảm thấy trái tim mình như ngừng đập, và một nỗi lo lắng dâng lên.
“Không thể nào!” Lê Vi thầm nghĩ, cố gắng đứng dậy. Cô không thể để điều này xảy ra. Đỗ Thảo là một phần của cô, là sức mạnh và là lý do để cô chiến đấu.
Trong khoảnh khắc đó, Lê Vi cảm nhận được sức mạnh từ những đám mây tím bên trên. Chúng như đang chờ đợi, như một lời hứa rằng mọi thứ sẽ ổn. Cô hít một hơi thật sâu, quyết tâm không từ bỏ. Họ đã cùng nhau vượt qua bao thử thách, và giờ đây, họ sẽ cùng nhau đứng lên.
“Đỗ Thảo, mình sẽ tìm thấy cậu!” Lê Vi thét lên, sức mạnh và lòng kiên định trỗi dậy trong cô. Cô không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình. Cô sẽ chiến đấu vì tình yêu và sự đoàn kết, không gì có thể ngăn cản được.
Và trong khoảnh khắc đó, Lê Vi biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Những đám mây tím vẫn còn đó, như một biểu tượng cho sức mạnh của tình yêu và sự hy vọng. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách, bất kể điều gì xảy ra.