Lâm Tâm đứng giữa sân, ánh mắt chăm chú nhìn vào đám đông đang tụ tập. Những tiếng xì xào vang lên, và cô cảm nhận được sự hoài nghi lẫn lo lắng trong không khí. Minh Quân đứng bên cạnh, ánh mắt đầy quyết tâm, nhưng trong lòng anh cũng không khỏi lo lắng về những gì sẽ xảy ra tiếp theo.
“Chúng ta cần phải làm gì đó để chứng minh rằng Đinh Hòa đang nói dối,” Lâm Tâm nói, giọng cô hơi run. “Nếu không, mọi công sức của chúng ta sẽ đổ sông đổ bể.”
“Chúng ta phải tìm cách đưa ra bằng chứng cụ thể. Những người đã thành công nhờ phương pháp của chúng ta có thể giúp chúng ta,” Minh Quân đề xuất, ánh mắt không rời khỏi đám đông.
Đinh Hòa đứng ở một góc, vẻ mặt thâm hiểm. Hắn biết rằng Lâm Tâm và Minh Quân đang cố gắng tìm cách đối phó với hắn, nhưng hắn đã chuẩn bị một kế hoạch khác, âm thầm chờ đợi thời cơ.
“Để tôi giúp các bạn,” một giọng nói vang lên từ phía sau. Là bà Hòa, một người nông dân từng gặp khó khăn nhưng đã thành công nhờ vào những kỹ thuật mà Lâm Tâm và Minh Quân chia sẻ. “Tôi sẽ kể câu chuyện của mình cho mọi người nghe.”
“Cảm ơn bà!” Lâm Tâm mỉm cười, cảm thấy hy vọng dâng trào trong lòng.
Nhưng ngay khi bà Hòa chuẩn bị phát biểu, Đinh Hòa lên tiếng: “Đừng tin vào những lời dối trá! Những người như bà Hòa chỉ là những kẻ đáng thương, không có đủ năng lực để thành công.”
Sự tức giận trong lòng Lâm Tâm bùng lên. “Đinh Hòa, ông không có quyền xúc phạm người khác như vậy! Chúng tôi đang cố gắng giúp đỡ mọi người, chứ không phải làm hại!”
“Cố gắng mà không có kết quả thì chỉ là những lời nói suông,” hắn đáp lại, ánh mắt sắc lạnh.
Không khí trở nên căng thẳng. Minh Quân đứng lên, giọng nói đầy sức mạnh: “Hãy để bà Hòa nói! Nếu mọi người không tin chúng tôi, hãy lắng nghe những người đã thành công.”
Bà Hòa bắt đầu kể câu chuyện của mình, giọng nói run rẩy nhưng tràn đầy nhiệt huyết. “Tôi đã từng thất bại rất nhiều lần, nhưng nhờ vào những kỹ thuật mà Lâm Tâm và Minh Quân chia sẻ, tôi đã có thể đứng dậy và làm lại từ đầu.”
Mọi người lắng nghe, ánh mắt họ bắt đầu thay đổi. Nhưng không lâu sau, một số người vẫn còn lưỡng lự, bị ảnh hưởng bởi những lời nói của Đinh Hòa.
“Thế còn những vụ mùa thất bát mà tôi đã cho mọi người thấy? Các bạn có chắc rằng Lâm Tâm và Minh Quân sẽ không khiến các bạn thất bại?” Đinh Hòa cắt ngang.
“Đó chỉ là những hình ảnh được chỉnh sửa! Chúng tôi sẽ chứng minh điều đó!” Lâm Tâm quát lên, cảm giác bất lực trào dâng.Nhưng không ai có vẻ tin tưởng. Cô cảm thấy khoảng cách giữa mình và mọi người ngày càng lớn. Minh Quân nắm tay cô, ánh mắt anh thể hiện sự đồng cảm và quyết tâm.
“Chúng ta sẽ tìm cách khác,” anh thì thầm. “Có thể mời trưởng làng tham gia, hoặc thậm chí tổ chức một buổi livestream để mọi người có thể thấy sự thật.”
“Phải, một buổi livestream có thể giúp chúng ta tiếp cận nhiều người hơn,” Lâm Tâm gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng.
Họ nhanh chóng lên kế hoạch. Tối hôm đó, khi mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Lâm Tâm lại không thể chợp mắt. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đầy sao. Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng bước chân lặng lẽ phía ngoài.
“Minh Quân, có ai đó ở ngoài,” cô thì thầm.
Minh Quân đứng dậy, đi ra cửa. Anh mở cửa, và thấy Đinh Hòa đứng đó, ánh mắt đầy mưu mô.
“Các người không thể thoát khỏi tôi đâu,” hắn nói, giọng đầy thách thức. “Tôi sẽ khiến các người phải trả giá.”
Lâm Tâm cảm thấy tim mình đập nhanh. “Ông đang đe dọa chúng tôi?”
“Đe dọa? Không, tôi chỉ đang chuẩn bị cho một trò chơi lớn hơn,” Đinh Hòa cười nhạt, rồi quay lưng bỏ đi.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Minh Quân nói, ánh mắt lo lắng. “Hắn ta không từ bỏ dễ dàng đâu.”
“Em biết,” Lâm Tâm thở dài. “Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ chiến đấu cho ước mơ của mình.”
Tối đó, họ ngồi lại với nhau, thảo luận về kế hoạch cho buổi livestream. Nhưng trong lòng mỗi người đều cảm nhận được sự căng thẳng và lo lắng. Họ biết rằng cuộc chiến với Đinh Hòa mới chỉ bắt đầu, và phải chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn phía trước.
“Chúng ta sẽ không cho phép hắn phá hoại ước mơ của mình,” Lâm Tâm nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta sẽ chứng minh rằng tình yêu và sự kiên trì có thể vượt qua mọi khó khăn.”
Minh Quân gật đầu, cùng nhìn ra ngoài bầu trời đêm. Họ biết rằng con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng với sự hỗ trợ của nhau, họ sẽ không bao giờ đơn độc.