Những Bức Tường Rỉ Máu

Chương 9: Sự Phản Bội và Vòng Lặp Máu

Cánh cửa đỏ rực khép lại sau lưng, ba người đứng giữa căn phòng lạ lẫm. Không gian nơi đây đặc quánh hơi máu cũ, những dấu vết kỳ lạ chạy dọc các vách tường, như rễ cây ăn sâu vào đá lạnh. Đứa trẻ Vô Diện ngồi ở góc phòng, thân hình nhỏ thó co lại, hai bàn tay ôm chặt lấy đầu gối. Dưới ánh sáng đỏ mờ, gương mặt nó nhòe đi, chỉ còn lại đôi mắt đen sâu thẳm như vực thẳm không đáy.

Vũ chợt thấy cổ họng mình nghẹn lại. Căn phòng này, không gian này, mọi thứ đều gợi lên nỗi sợ hãi mơ hồ từ thuở bé – những cơn ác mộng về máu, tiếng khóc và đôi mắt không hình dạng. Anh nhìn sang Hạnh, bàn tay cô nắm chặt cuốn sổ ký hiệu, những ngón tay run nhẹ. Quang thì đứng im, mắt không rời đứa trẻ, môi mím lại, lưng hơi cong như muốn che chắn cho hai người trẻ phía sau.

Tiếng gió rít qua khe tường làm tàn lửa trong lồng đèn lay động, bóng ba người chao đảo trên nền đá. Đứa trẻ Vô Diện ngẩng lên, đôi mắt đen trống rỗng hướng thẳng về phía Quang. Không khí trong phòng chợt lạnh hẳn, hơi lạnh như xuyên qua lớp áo, len lỏi vào tận xương tủy.

Quang lùi lại một bước, giọng khàn đặc, như thể mỗi từ đều phải bật ra từ đáy cổ họng:

– Ta biết... ta biết mày là ai. Ta nợ mày một lời xin lỗi.

Hạnh nghiêng người, ngạc nhiên nhìn Quang. Vũ chậm rãi đặt tay lên vai ông, cảm nhận rõ từng nhịp run nhẹ nơi bả vai gầy guộc.

– Ông Quang, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? – Vũ hỏi, giọng thấp hẳn đi.

Ông già không trả lời ngay. Tròng mắt mờ đục của ông hướng về đứa trẻ, rồi lại nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay chai sần, dính đầy vết máu cũ đã hóa thành sẹo.

– Nhiều năm trước, ta từng là người được chọn để bảo vệ nghi lễ. Nhưng ta đã không hiểu… không hiểu hết sự tàn ác của nó. – Giọng Quang vỡ ra, như răng cửa cắn phải lưỡi. – Đứa trẻ này... là em trai ta. Nó tên là Trịnh Văn, khi đó chỉ mới tám tuổi.

Vũ sững sờ, còn Hạnh thì lặng người, hai mắt mở to sau cặp kính dày. Đứa trẻ Vô Diện không phản ứng, chỉ ngồi im như một cái bóng không hồn.

– Ta tưởng mình đang cứu nó khỏi bệnh tật, khỏi cái chết. – Quang tiếp tục, mỗi từ như một vết chém ngang ngực. – Họ bảo ta, chỉ cần một nghi lễ, một giọt máu, em trai ta sẽ được cứu. Nhưng khi nghi lễ bắt đầu, ta mới biết… đó là hiến tế.

Ông cúi đầu, hai bàn tay ôm lấy mặt, vai run lên từng hồi. Tiếng khóc bị nén lại, chỉ còn là những hơi thở nặng nề, mặn đắng. Mùi máu trong phòng dường như đậm đặc hơn, len lỏi vào trí nhớ của từng người.

Vũ siết chặt nắm tay. Từng lời Quang kể như nhát dao khơi lại vết thương của quá khứ, nỗi ám ảnh về dòng máu lĩnh chúa, về những đứa trẻ bị đưa vào bóng tối không lối thoát. Anh nhìn sang Hạnh, thấy môi cô mím chặt, mắt ngấn nước mà vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

– Sau nghi lễ, em ta không chết. Nó biến mất… từ đó không ai còn nhìn thấy gương mặt nó nữa. – Quang nói, giọng lạc đi, như thể mỗi lời đều rút cạn sinh lực. – Người ta bảo linh hồn nó bị cột vào bức tường máu, vĩnh viễn không siêu thoát. Ta đã sống nửa đời trong ân hận, chỉ mong được chuộc tội.

Đứa trẻ Vô Diện bỗng bật dậy, bước từng bước chậm rãi về phía Quang. Tiếng chân nó như tiếng gió va vào cửa gỗ, nhè nhẹ mà lạnh buốt. Khi đứng sát ông, nó ngẩng mặt lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào Quang. Không có nước mắt, không có lời trách móc, chỉ là một khoảng trống không thể lấp đầy.

Vũ nín thở, lòng quặn thắt. Anh cảm nhận rõ một nỗi đau vượt qua cả giới hạn của sự sợ hãi – đó là thứ buốt giá, lạnh lẽo, tỏa ra từ linh hồn bị chối bỏ. Trong khoảnh khắc, Vũ nhìn thấy ký ức xa xăm, như một bức tranh phủ bụi: đứa trẻ gầy gò bị trói trong căn phòng tối, dòng máu nhỏ xuống nền đá, tiếng gào khóc vang vọng khắp dinh thự, rồi chìm vào im lặng.

– Em... tha thứ cho anh không? – Quang lắp bắp, giọng vỡ ra.

Đứa trẻ lắc đầu. Nó không nói, chỉ giơ bàn tay nhỏ lên, chạm vào má Quang. Ngay lập tức, một dòng ký ức lạnh buốt tràn vào tâm trí ông. Quang run bần bật, đôi mắt trợn tròn, miệng há ra như muốn hét lên nhưng không thành tiếng.

Vũ giật mình, định lao tới thì Hạnh giữ lại. Cô lắc đầu, ánh mắt nghiêm nghị:

– Đừng xen vào. Đây là chuyện của họ.

Trong khoảnh khắc ấy, Vũ nhìn thấy những hình ảnh vụn vỡ: Quang khi còn trẻ, bối rối giữa hai lựa chọn, bàn tay ông chìm trong máu, tiếng khóc của em trai vang vọng trong đêm, những khuôn mặt lĩnh chúa lạnh lùng đứng phía sau, ánh mắt rực lên như máu tươi.

Quang ngã khuỵu, hai tay ôm đầu, miệng lẩm bẩm:

– Xin lỗi… xin lỗi… Là lỗi của anh… Là lỗi của anh…

Đứa trẻ Vô Diện lùi lại, bóng dáng mờ nhòe như tan vào không khí. Máu trên tường bắt đầu rỉ ra, lan dần theo vết nứt, từng giọt nhỏ xuống nền đá, hòa vào ký hiệu cổ xưa. Ánh sáng trong phòng đỏ rực lên, như một ngọn lửa ma quái sắp nuốt chửng tất cả.

Vũ lùi lại, lưng chạm vào tường lạnh. Anh nhìn quanh, cảm thấy mọi thứ như đang xoáy tròn, cuốn anh vào một vòng lặp không lối thoát. Hạnh bước tới, đặt tay lên vai anh:

– Vũ, anh có thấy không? Đây không chỉ là một nghi lễ. Đây là sự phản bội lặp đi lặp lại qua các thế hệ.

Tiếng khóc của Quang hòa vào tiếng r*n r* của tường đá. Đứa trẻ Vô Diện đứng giữa phòng, ánh mắt trống rỗng, bàn tay nhỏ vẫn còn vương máu.

– Lời nguyền không phải bắt đầu từ ông Quang, cũng không kết thúc ở ông ấy. – Hạnh nói, giọng trầm. – Dòng họ lĩnh chúa đã gieo mầm ác từ nhiều đời trước. Chỉ có máu của chính những kẻ mang dòng máu lĩnh chúa mới kết thúc được tất cả.

Vũ cúi đầu, bàn tay siết chặt đến bật máu. Anh cảm thấy từng thớ thịt trong người mình run lên, trái tim đập loạn, như muốn vỡ tung. Anh nhớ tới cha mình, nhớ tới những đêm mơ thấy bóng dáng một đứa trẻ bị kéo vào bóng tối, nhớ tới ánh mắt tuyệt vọng của những linh hồn bị bỏ rơi trong dinh thự.

– Nếu đúng như thế... – Vũ nói, giọng nghẹn lại – thì tôi cũng chỉ là một quân cờ. Tất cả chúng ta đều bị kéo vào vòng lặp máu này.

Hạnh gật đầu, ánh mắt buồn bã. Cô bước lại gần đứa trẻ Vô Diện, ngồi xuống ngang tầm nó:

– Em muốn gì? Em muốn trả thù hay giải thoát?

Đứa trẻ không trả lời. Nó chỉ lắc đầu, rồi quay lại nhìn Quang đang gục dưới sàn, nước mắt hòa vào vũng máu nhỏ. Bỗng dưng, tường đá rung lên dữ dội, những vết nứt lan rộng, máu trào ra từng dòng đỏ thẫm.

Cánh cửa phía sau họ đóng sầm lại. Bóng tối ùa vào, cuốn lấy mọi âm thanh. Tiếng r*n r* của tường, tiếng khóc của Quang, tiếng th* d*c của Vũ – tất cả hòa quyện, vang vọng như một khúc ai oán bất tận.

Trong bóng tối, một giọng nói trầm khàn vang lên, như từ lòng đất vọng về:

– Máu của người phản bội sẽ mở ra cánh cửa, máu của kẻ thừa kế sẽ kết thúc vòng lặp.

Vũ quay phắt lại, tim đập dồn dập. Anh nhận ra đó là giọng của lĩnh chúa Trần Đăng Khải. Hình bóng Khải hiện ra giữa màn máu, nửa người nửa quỷ, đôi mắt đỏ rực như than hồng.

– Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi định mệnh này sao? – Khải hỏi, giọng lạnh băng. – Chính ngươi, Lê Vũ, mới là kẻ được chọn. Máu của ngươi sẽ hoàn thiện nghi lễ, hoặc vĩnh viễn giam cầm linh hồn cả dòng họ trong địa ngục này.

Vũ lùi lại, lưng chạm vào tường máu. Anh cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi ký ức như lũ cuốn tràn về: những lần cha anh thì thầm về lời tiên tri, những ngày thơ bé lạc trong mê cung dinh thự, cảm giác bị dõi theo bởi hàng trăm đôi mắt vô hình.

– Tôi không phải ông. – Vũ nói, giọng run rẩy nhưng kiên quyết. – Tôi sẽ không hiến tế ai. Tôi sẽ phá vỡ vòng lặp này, dù có phải trả giá bằng chính máu mình.

Khải bật cười, tiếng cười vang vọng như sấm động giữa đêm. Ông ta vung tay, những vệt máu trên tường bắn tung tóe, tạo thành hình xoắn ốc đỏ tươi.

– Không ai có thể chống lại số phận. – Khải nói, giọng như lưỡi dao lạnh lẽo. – Phản bội, oán hận, máu đổ… Tất cả đều lặp lại. Các ngươi chỉ là bóng ma của quá khứ, mãi mãi bị trói buộc vào nghi lễ máu.

Hạnh nhìn thẳng vào Khải, ánh mắt không hề nao núng:

– Chúng tôi sẽ tìm ra cách. Máu không phải là thứ duy nhất quyết định số phận.

Khải lắc đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn xoáy vào Vũ:– Ngươi không hiểu đâu. Khi máu cuối cùng nhỏ xuống, cánh cửa sẽ mở ra. Nhưng ai dám chắc, phía sau cánh cửa ấy là giải thoát hay địa ngục mới?

Bóng dáng Khải tan biến trong làn máu, để lại một khoảng trống lạnh lẽo. Tường đá ngừng rỉ máu, nhưng căn phòng vẫn đặc quánh mùi tanh tưởi. Quang ngồi bệt dưới đất, hai bàn tay run rẩy bám vào vạt áo, mắt vô hồn nhìn lên trần nhà.

– Ta đã phản bội em ta. – Ông thì thầm, giọng vỡ vụn. – Giờ đây, ta lại phản bội chính mình. Không gì có thể rửa sạch máu trên tay ta.

Đứa trẻ Vô Diện đứng lặng, đôi mắt đen hướng về phía Vũ. Trong ánh nhìn ấy, Vũ cảm nhận được nỗi đau không nói thành lời, một lời cầu cứu tuyệt vọng từ linh hồn bị giam cầm quá lâu.

– Anh Vũ… – Hạnh gọi khẽ, ánh mắt tha thiết. – Anh còn nhớ những gì cha anh từng nói về lời tiên tri không?

Vũ gật đầu, giọng khàn đặc:

– “Khi máu cuối cùng thấm đỏ bức tường trung tâm, sự thật sẽ trỗi dậy, và bóng tối sẽ được giải thoát.”

– Sự thật là gì? – Hạnh hỏi, giọng như một nhát cắt vào màn đêm.

Vũ lắc đầu, ánh mắt lạc lõng. Anh nhìn quanh, mọi thứ như quay cuồng, không còn điểm tựa nào vững chắc. Anh thấy mình chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh máu lớn, nơi mọi nỗ lực đều dẫn về một kết cục định sẵn.

– Có lẽ… – Vũ thì thầm – sự thật là không ai có thể trốn thoát khỏi bóng tối của chính mình.

Căn phòng lại rung lên, máu bắt đầu rỉ ra từ các khe nứt trên tường. Đứa trẻ Vô Diện lùi lại, bóng dáng mờ dần, chỉ còn đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào Vũ.

Quang đứng dậy, lảo đảo bước về phía Vũ, bàn tay run rẩy đặt lên vai anh:

– Vũ, cháu không phải là kẻ duy nhất bị buộc vào lời nguyền này. Nhưng chỉ có cháu mới có thể chọn kết thúc nó.

Hạnh tiến lại gần, ánh mắt kiên quyết:

– Anh không đơn độc. Chúng ta sẽ tìm ra cách. Đừng để bản thân bị nuốt chửng bởi định mệnh.

Tiếng gió ngoài hành lang lại rít lên, bóng tối dày đặc tràn vào phòng. Đứa trẻ Vô Diện biến mất, chỉ còn lại một vệt máu nhỏ kéo dài từ góc phòng đến tận bức tường trung tâm.

Vũ bước tới, đặt tay lên vệt máu. Một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo anh vào cơn mê sảng của ký ức. Anh nhìn thấy tổ tiên mình – những lĩnh chúa kiêu hãnh, từng người một ngã xuống trong máu, bị bóng tối nuốt chửng. Anh thấy cha mình, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng trước khi chết. Anh thấy chính mình, lạc lõng giữa mê cung dinh thự, bị vây quanh bởi những linh hồn không siêu thoát.

– Tôi không muốn lặp lại bi kịch này… – Vũ thì thầm, nước mắt lăn dài trên má.

Bỗng nhiên, bức tường trung tâm bật ra một khe nứt lớn. Máu trào ra như suối, phủ kín nền phòng. Từ trong khe nứt, hàng chục bàn tay máu vươn ra, kéo lê những bóng ma của quá khứ. Tiếng khóc, tiếng gào thét, tiếng gọi tên anh vang vọng khắp nơi.

Hạnh nắm chặt tay Vũ, kéo anh lùi lại:

– Đừng để chúng kéo anh vào. Nhớ lấy, chỉ có niềm tin vào nhau mới cứu được chúng ta khỏi vực sâu này.

Quang ngồi bệt xuống, đôi mắt đẫm lệ nhìn Vũ:

– Hãy tha thứ cho ta, cho cả dòng họ này. Đừng để máu tiếp tục chảy nữa…

Tiếng trống xa xăm lại vang lên, dồn dập thúc giục. Vũ cảm thấy mình bị kéo căng giữa hai thế giới: một bên là quá khứ nhuốm máu, một bên là tương lai chưa biết hình thù. Anh nghe rõ tiếng tim mình đập loạn, tiếng máu chảy rần rật trong huyết quản.

– Anh Vũ! – Hạnh hét lên, kéo anh lại gần. – Đừng gục ngã! Chúng ta còn một cơ hội. Còn cánh cửa cuối cùng.

Vũ gật đầu, lau nước mắt, cố gắng trấn tĩnh. Anh nhìn quanh, nhận ra căn phòng dần thu nhỏ lại, tường máu ép sát vào nhau, bóng tối đặc quánh như muốn nuốt chửng tất cả.

– Phải rời khỏi đây. – Vũ nói, giọng quyết liệt. – Chúng ta phải đến bức tường trung tâm, tìm ra bí mật cuối cùng.

Ba người lao ra khỏi phòng, máu bắn tung tóe dưới chân. Đứa trẻ Vô Diện đứng ở hành lang, đôi mắt đen theo dõi họ, ánh nhìn dường như dịu lại, như muốn gửi gắm một điều gì đó.

Cả ba chạy dọc hành lang tối, tiếng bước chân vang lên dồn dập. Mỗi lần ngoái lại, Vũ đều thấy những bóng ma lướt qua, khuôn mặt vặn vẹo, miệng há rộng như muốn nuốt chửng linh hồn anh.

Họ dừng lại trước cánh cửa lớn dẫn vào đại sảnh. Bức tường trung tâm hiện ra, rỉ máu đỏ tươi, những ký hiệu cổ xưa phát sáng lờ mờ. Không khí đặc quánh, tiếng thở của từng người như hòa vào nhịp đập của dinh thự.

Vũ tiến lại gần, đặt tay lên bức tường. Một luồng khí lạnh xuyên thẳng vào tim anh, kéo anh vào cơn mê sảng cuối cùng. Anh nhìn thấy Khải, lĩnh chúa năm xưa, đứng giữa biển máu, ánh mắt rực lửa:

– Ngươi đã sẵn sàng chưa, Lê Vũ? Đã đến lúc phải lựa chọn: tiếp tục vòng lặp máu, hay phá vỡ nó bằng cái giá khủng khiếp nhất.

Vũ siết chặt nắm tay, nhìn thẳng vào mắt Khải:

– Tôi sẽ không để máu tiếp tục đổ. Nếu phải trả giá, tôi sẽ là người cuối cùng.

Khải cười lớn, bóng dáng ông ta tan vào làn máu. Tường đá rung lên dữ dội, những ký hiệu cổ bừng sáng, tạo thành một cánh cửa đỏ rực mở ra giữa lòng tường. Phía sau cánh cửa, một vực sâu thăm thẳm hiện ra, những linh hồn bị giam cầm lơ lửng giữa không trung, đôi mắt rực lên như lửa.

Hạnh kéo tay Vũ, ánh mắt kiên quyết:

– Anh không phải đối mặt một mình. Chúng ta sẽ cùng nhau bước qua cánh cửa này.

Quang đứng sau, ánh mắt ngập tràn hối hận và hy vọng. Đứa trẻ Vô Diện xuất hiện bên cạnh, đôi mắt đen sâu thẳm hướng về phía cánh cửa.

– Đây là kết thúc… hay chỉ là một vòng lặp mới? – Quang thì thầm.

Vũ nuốt khan, nhìn lại tất cả: Hạnh với ánh mắt đầy niềm tin, Quang với nỗi đau dày vò, đứa trẻ Vô Diện với linh hồn bị xóa nhòa. Phía trước là cánh cửa đỏ rực, vực sâu không đáy, tiếng trống thúc giục vang lên dồn dập.

Anh hít sâu một hơi, bước tới, bàn tay nắm chặt tay Hạnh, ánh mắt hướng về phía trước. Cánh cửa mở rộng, bóng tối và ánh sáng hòa quyện, kéo dài bóng ba người trên nền máu.

Ở phía bên kia cánh cửa, một tiếng khóc trẻ thơ vang lên, hòa vào tiếng trống, tiếng r*n r* của hàng trăm linh hồn chưa siêu thoát.

Vũ dừng lại, quay đầu nhìn lại lần cuối. Đứa trẻ Vô Diện đứng lặng ở ngưỡng cửa, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nhắn nhủ điều gì đó cuối cùng.

Cánh cửa khép lại sau lưng họ, bóng tối nuốt chửng mọi âm thanh. Trước mắt chỉ còn vực sâu, và những linh hồn lơ lửng giữa trời đất, chờ đợi một cái kết chưa ai biết trước.

Những bức tường rỉ máu vẫn chưa thôi rung lên, như nhắc nhở rằng vòng lặp máu, phản bội và oán hận vẫn còn đó, chờ ngày được hóa giải… hoặc tiếp tục kéo dài mãi mãi.