Bầu không khí trong căn phòng dần đặc quánh lại, ánh trăng máu ngoài cửa sổ càng lúc càng đỏ thẫm. Vũ vẫn quỳ trước gương, lòng bàn tay lấm tấm mồ hôi lạnh. Hạnh đứng lặng bên anh, hơi thở ngắt quãng, mắt không rời bức tường phía đối diện – nơi những vệt máu mới vừa rỉ ra, trườn xuống như những con rắn mảnh mai, đỏ rực, nhức nhối. Hồng đứng dựa vào cánh cửa, bóng bà phủ lên nền đá như một dải lụa đen, run lên nhè nhẹ mỗi lần tiếng nhỏ máu vang lên rợn ngợp.
Đột ngột, căn phòng rung lên một nhịp khẽ, như có một bàn tay vô hình vừa gõ nhẹ vào từng viên đá. Từ vách tường, tiếng thì thầm bắt đầu vọng lên – ban đầu chỉ là những âm thanh rời rạc, mơ hồ, sau đó vỡ òa thành vô vàn tiếng gọi tên, mỗi tiếng lại như lưỡi dao xé rách màn đêm.
– Lê Vũ… Lê Vũ…
– Nguyễn Minh Hạnh…
– Trịnh Quang…
– Phạm Thị Hồng…
Tên từng người vang vọng, kéo dài, đan xen vào nhau, giọng nói khi thì khàn đặc như người già hấp hối, khi lại the thé như trẻ nhỏ gọi mẹ trong cơn mê. Không khí trở nên lạnh buốt, gió vô hình lùa qua kẽ đá, thổi tắt ngọn đèn dầu còn sót lại. Bóng tối nuốt chửng mọi ngóc ngách, chỉ còn lại ánh trăng máu chiếu lên bức tường, nơi những vệt máu giờ đã tạo thành hình thù kỳ dị: khuôn mặt méo mó, những bàn tay nhỏ bé vươn ra khỏi mạch đá.
Vũ siết chặt bàn tay Hạnh, môi mím chặt. Anh nghe rõ ràng tiếng cha mình, tiếng khóc than của bao thế hệ vọng về từ quá khứ. Một thoáng hoảng loạn dâng lên, nhưng anh vẫn cố giữ cho hơi thở đều đặn, mắt không chớp nhìn vào gương. Trong gương, bóng đứa trẻ Vô Diện lại xuất hiện, lần này không còn đứng yên mà chậm rãi tiến về phía anh. Mỗi bước chân của nó, không khí lại đặc lại, như có vô số linh hồn bám theo.
Hạnh nắm lấy tay Vũ, giọng run rẩy:
– Anh… nghe thấy gì không?
Vũ gật đầu, giọng khàn đặc:
– Tiếng gọi… tên từng người. Dường như tường đang sống, đang nhớ từng giọt máu đã thấm vào nó.
Hồng vẫn đứng im, mắt không chớp, đôi môi mấp máy những câu chú cũ rích. Bà rút từ trong áo ra một lá bùa màu vàng đã nhòe mực, dán lên ngực, rồi cúi đầu lẩm bẩm, hai tay run lên từng đợt.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phía sau bật mở. Một cơn gió lạnh tràn vào, mang theo mùi tanh ngái của máu và hương trầm cháy dở. Trịnh Quang xuất hiện, khuôn mặt ông tái nhợt, đôi mắt thất thần, hai tay ôm chặt bó bùa rách nát, lưng khom xuống như gánh trên vai một núi tội lỗi.
Vừa thấy Quang, Hạnh bật gọi:
– Bác Quang! Bác… bác cũng nghe thấy phải không?
Quang không trả lời, chỉ gật đầu, mắt dán chặt vào bức tường đối diện. Tường rỉ máu, những giọt đỏ chậm rãi tạo thành dòng chữ uốn lượn: “TỘI LỖI KHÔNG THỂ XÓA, MÁU PHẢI CHẢY ĐẾN GIỌT CUỐI CÙNG.”
Tiếng thì thầm lại vang lên, lần này rõ hơn, như có hàng trăm giọng nói cùng lúc, mỗi tiếng lại mang theo một khuôn mặt, một mùi hương, một cảm giác tội lỗi không gọi thành tên.
Vũ lùi lại, cảm giác một thứ gì đó vừa bám lấy lưng mình. Anh quay phắt lại – phía sau, bóng đứa trẻ Vô Diện đã hiện ra sát nách, khuôn mặt mờ nhòe, hai mắt đen sâu hoắm, trống rỗng như vực thẳm. Nó giơ bàn tay nhỏ xíu chạm vào vai anh, lạnh buốt như nước băng.
Một loạt hình ảnh vỡ òa trong tâm trí Vũ: cảnh cha anh quỳ trước bệ thờ cổ, máu nhỏ xuống nền đá; tiếng khóc của một đứa trẻ bị kéo đi trong đêm; bóng lĩnh chúa Khải ngồi trên ngai, nụ cười nhếch mép, đôi mắt đỏ rực dõi theo từng cái chết. Anh nhìn thấy chính mình – một đứa trẻ lạc lối, khóc thét trong mơ, tiếng gọi mẹ bị nuốt chửng bởi tiếng cười điên dại của những kẻ quyền lực.
Vũ hét lên, hai tay ôm lấy đầu, mồ hôi tuôn như tắm. Hạnh vội ôm anh, thì thầm:
– Anh tỉnh lại đi! Đó chỉ là ảo giác, là bóng tối của lời nguyền, không phải anh…
Nhưng Vũ không nghe thấy gì, tiếng thì thầm đã xâm chiếm toàn bộ ý thức. Anh thấy mình bị kéo vào một căn phòng tối om, tường xung quanh rỉ máu, dưới chân là những bàn tay xương xẩu vươn lên níu kéo. Đứa trẻ Vô Diện đứng giữa phòng, giơ lên một con dao nhỏ, mặt không cảm xúc, chỉ có đôi mắt đen ngòm đầy hận thù.
Tiếng lĩnh chúa Khải vang lên từ mọi phía, lạnh lẽo như gió bấc:
– Máu của ngươi, tội lỗi của ngươi… Ngươi có dám trả giá để cứu lấy tất cả không, Lê Vũ?
Bên ngoài, Quang run rẩy lùi về phía góc tường, mắt long lên sòng sọc. Ông nhìn thấy trong bóng tối một bàn tay nhỏ bé vẫy gọi, tiếng khóc ngày xưa vọng về, từng nhát roi, từng giọt máu nhỏ xuống nền đất. Ký ức của ông bật tung như cánh cửa mục nát: đêm ấy, ông còn là gã thầy cúng trẻ tuổi, run rẩy đứng giữa vòng tròn nghi lễ, chứng kiến đứa em trai nhỏ bị dắt đi, miệng bị bịt chặt, mắt ngấn nước. Ông đã cúi đầu quay đi, lòng run sợ, để rồi cả đời mang theo tiếng khóc ấy, nỗi ám ảnh ấy.
Quang gào lên, hai tay ôm đầu:
– Tha cho tôi! Tôi không cố ý… Tôi chỉ là kẻ yếu đuối…
Căn phòng như biến dạng, tường đá méo mó, những dòng máu dâng cao lên tận chân tường. Mỗi người bị kéo vào một thế giới riêng, đối diện với nỗi sợ lớn nhất của mình.
Hạnh đứng giữa hành lang dài bất tận, xung quanh là vô số cánh cửa đóng kín. Mỗi cánh cửa đều rỉ máu, phía sau là tiếng gào khóc, gọi tên cô không ngừng. Cô nhớ về tuổi thơ, những đêm dài nghe mẹ kể chuyện linh hồn bị giam cầm, nghe tiếng khóc vọng về từ giếng cổ phía sau nhà. Cô sợ nhất cảm giác bị lãng quên, bị chôn sống trong bóng tối, không ai nhớ đến. Những bàn tay vô hình thò ra từ tường, kéo cô lại, tiếng thì thầm dội vào tâm trí:
– Nếu không có máu mới, ngươi cũng sẽ thành một phần của bức tường này…
Hạnh vùng vẫy, nước mắt trào ra, miệng lắp bắp:
– Không! Tôi muốn sống… Tôi muốn biết sự thật…
Nhưng càng vùng vẫy, những bàn tay càng siết chặt, kéo cô chìm sâu vào bóng tối đặc quánh, nơi chỉ còn tiếng máu nhỏ xuống đều đều, lạnh lẽo như cái chết.
Hồng cũng không thoát khỏi ảo giác. Bà thấy mình trở về thời trẻ, đứng trong đại sảnh dinh thự, chứng kiến chủ nhân đời trước dìm đầu một đứa trẻ vào thau máu, miệng lẩm bẩm lời nguyền. Bà muốn chạy đi, muốn kêu cứu, nhưng chân không nhúc nhích được. Tiếng khóc, tiếng cười, tiếng nguyền rủa xoắn xuýt quanh tai. Trên tường, khuôn mặt lĩnh chúa Khải hiện ra, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào bà:
– Người hầu trung thành… Người giữ bí mật… Ngươi cũng không thể trốn khỏi bóng tối của chính mình.
Hồng run rẩy quỳ xuống, nước mắt trào ra, hai tay chắp lại:
– Xin tha thứ cho tôi… Tôi chỉ là kẻ phục tùng…
Bức tường trước mặt bà nứt toác, máu phun ra như suối, cuốn phăng mọi thứ, nuốt trọn cả ánh sáng lẫn hy vọng.
Trong ảo giác, Quang gặp lại đứa em trai năm xưa. Đứa trẻ đứng im lặng, mặt không rõ nét, chỉ có đôi mắt đen trống rỗng. Nó giơ tay về phía Quang, miệng mấp máy những lời không thành tiếng. Quang quỳ sụp xuống, nước mắt tuôn không ngừng:
– Em ơi… Anh xin lỗi… Anh đã để em chết một mình… Anh đã không dám cứu em…
Đứa trẻ không nói gì, chỉ lặng lẽ quay lưng, bước vào bóng tối. Quang vùng dậy chạy theo, nhưng càng chạy, khoảng cách càng xa, tiếng khóc càng chìm sâu. Đột ngột, tiếng lĩnh chúa Khải vang lên, sắc lạnh:
– Ngươi đã chọn máu thay vì tình thân. Ngươi chỉ là kẻ hèn nhát. Đến lúc phải trả giá rồi, Trịnh Quang…
Một luồng khí lạnh xuyên qua người Quang, ông ngã vật ra sàn, toàn thân tê liệt. Trước mắt ông, tường đá nứt toác, máu phun ra, tạo thành những ký tự kỳ dị – tên ông lẫn tên em trai đan vào nhau, vĩnh viễn không tách rời.
Cùng lúc ấy, Hạnh vùng vẫy trong hành lang máu, chợt nhận ra giữa bóng tối có một cánh cửa hé mở. Cô lao đến, gắng sức mở rộng cánh cửa, nhưng bên trong chỉ là một căn phòng trống rỗng. Trên sàn, một cuốn sách cổ nằm lật ngửa, trang giấy dính máu, dòng chữ run rẩy hiện lên:
“Chỉ khi sự thật được nói ra, bóng tối mới chịu rời đi. Nếu tiếp tục im lặng, ngươi cũng sẽ hóa thành một phần của bức tường này.”
Cô ngã quỵ, hai tay bám chặt lấy cuốn sách, miệng thì thầm:– Sự thật… Sự thật gì?
Tiếng thì thầm đáp lại:
– Sự thật về dòng máu, về nỗi đau, về những linh hồn chưa yên nghỉ…
Ngoài thực tại, căn phòng tràn ngập hơi lạnh, tường rỉ máu chảy thành dòng. Trên trần, những vết máu nhỏ xuống mặt sàn, tạo thành vòng tròn đỏ tươi bao quanh Vũ, Hạnh, Quang, Hồng. Mỗi người vẫn giằng co trong ảo giác riêng, mồ hôi túa ra, cơ thể run rẩy từng cơn.
Bỗng dưng, tiếng trống dồn dập vang lên từ sâu trong lòng đất, như nhịp tim của một con thú khổng lồ đang thức giấc. Dưới nền đá, những vết nứt loang ra, máu len lỏi, rẽ nhánh như rễ cây. Tiếng thì thầm trên tường chuyển thành tiếng gào rú, xé toạc không gian, làm mọi thứ rung chuyển. Đứa trẻ Vô Diện hiện ra giữa vòng máu, lần này khuôn mặt đã rõ hơn – một khuôn mặt trẻ thơ, trắng bệch, đôi môi mím chặt, mắt đỏ ngầu.
Nó nhìn thẳng vào Vũ, cất tiếng nói – giọng nói khàn đặc, vang lên từ nơi sâu thẳm nhất của nỗi đau:
– Ngươi có dám trả hết nợ máu không, Lê Vũ? Có dám xóa bỏ vòng lặp này bằng chính linh hồn mình không?
Vũ ngẩng đầu, đôi mắt ướt nhòe nhưng ánh lên tia kiên quyết. Anh thì thầm:
– Nếu sự thật phải trả bằng máu, ta sẽ trả. Nhưng ta không muốn bất cứ ai nữa phải chết…
Đứa trẻ lắc đầu, nước mắt chảy ra, hòa vào máu trên sàn. Nó tiến lại gần, đưa bàn tay nhỏ chạm vào trán Vũ. Một luồng sáng lạnh xuyên thẳng vào tâm trí anh, mở toang cánh cửa ký ức đã đóng chặt bao năm.
Vũ thấy mình năm bảy tuổi, đứng giữa đại sảnh dinh thự, xung quanh là những người lớn mặc áo đen, mặt bịt kín. Cha anh quỳ trước bệ đá, máu nhỏ giọt xuống nền. Một đứa trẻ khác bị kéo đi, miệng la hét, ánh mắt van xin. Vũ khi ấy chỉ biết đứng nhìn, sợ hãi, không dám nhúc nhích. Tiếng lĩnh chúa Khải vang lên, lạnh tanh:
– Muốn giữ quyền lực, phải trả giá. Muốn tồn tại, phải để máu chảy…
Ký ức vỡ vụn, đau đớn như bị xé thành trăm mảnh. Vũ ôm đầu, gào lên:
– Đủ rồi! Đừng bắt máu phải rơi nữa! Ta sẽ trả giá, chỉ xin đừng lặp lại nỗi đau này thêm lần nào nữa!
Bức tường phía sau anh nứt toác, máu phun trào, tràn xuống nền đá, lan ra khắp phòng. Tiếng thì thầm chuyển thành tiếng cười của lĩnh chúa Khải, vang vọng từ mọi ngóc ngách:
– Ngươi nghĩ mình có thể cứu tất cả sao? Máu cuối cùng chưa rơi, bóng tối chưa chịu rời đi. Ngươi chỉ là một mắt xích trong vòng lặp bất tận mà thôi…
Hạnh chợt nhận ra, những cánh cửa trong hành lang máu bắt đầu mở toang. Từ mỗi cánh cửa, linh hồn trẻ nhỏ lũ lượt bước ra, mắt đỏ hoe, mặt trắng bệch, tay cầm những mảnh giấy rách ghi đầy tên người. Chúng đi vòng quanh Hạnh, thì thầm:
– Ngươi có dám nói ra sự thật không? Ngươi có dám phá vỡ im lặng không?
Hạnh run rẩy đứng dậy, gào lên giữa vòng vây máu:
– Tôi dám! Tôi sẽ nói! Sự thật là… tất cả các người đều là nạn nhân. Dòng máu này không phải để nuôi quyền lực, mà là để che giấu tội lỗi. Không ai trong các người đáng phải chết…
Các linh hồn trẻ nhỏ lặng đi, từng đứa một rơi nước mắt, rồi tan biến thành làn khói trắng, bay lên trần, hòa vào ánh trăng máu.
Trong thực tại, Hồng quỳ mọp trên sàn, miệng lẩm bẩm:
– Xin hãy tha cho tôi… Tôi chỉ là kẻ phục tùng… tôi không đủ can đảm…
Tiếng lĩnh chúa Khải vọng vào tai bà, rít lên như rắn độc:
– Phục tùng không phải là tha thứ. Ngươi đã giữ im lặng, ngươi cũng là tội nhân.
Hồng khóc nấc, gục đầu vào nền máu, toàn thân run bắn. Nhưng giữa cơn đau, bà nghe tiếng thì thầm rất nhỏ, như hơi thở của mẹ ngày xưa:
– Nếu dám nói ra, bóng tối sẽ lùi lại…
Bà ngẩng đầu, nước mắt lăn dài, miệng khản đặc:
– Tôi… tôi sẽ kể hết. Tôi đã chứng kiến chủ nhân hiến tế trẻ con. Tôi đã giữ im lặng vì sợ hãi. Tôi đã chế độc dược, đã dọn xác chết, đã lau máu trên tường… Tôi đáng bị trừng phạt…
Bức tường trước mặt bà ngừng rỉ máu, những vết nứt khép lại, ánh sáng yếu ớt rọi xuống. Bà gục xuống, khóc như một đứa trẻ.
Trong góc phòng, Quang vẫn vật lộn với bóng tối, nhưng khi nghe thấy tiếng Hồng, ông cũng bật khóc:
– Tôi là kẻ hèn nhát. Tôi đã quay lưng với em trai mình. Tôi đã để nó chết vì sợ hãi. Tôi… tôi xin nhận hết tội lỗi…
Tiếng thì thầm dịu lại, những bàn tay xương xẩu lùi dần vào tường, để lại vết máu loang lổ, nhưng không còn chảy tràn như trước.
Trong vòng máu, đứa trẻ Vô Diện nhìn Vũ, ánh mắt buồn bã. Nó đưa tay lau nước mắt cho anh, thì thầm:
– Đã có người dám nói ra rồi… Nhưng bóng tối vẫn còn đó, vì máu cuối cùng chưa rơi…
Bỗng cánh cửa lớn ở cuối phòng bật mở, gió lạnh tràn vào, cuốn theo mùi hương trầm và tiếng gào khóc của vô số linh hồn. Lĩnh chúa Khải hiện ra, khuôn mặt nửa người nửa quỷ, mắt đỏ rực, máu rỉ liên tục nơi khóe miệng. Ông ta tiến đến, từng bước một, giọng vang lên sắc lạnh:
– Các ngươi nghĩ chỉ cần nhận tội là đủ sao? Máu phải trả bằng máu. Sự thật phải trả bằng linh hồn. Đến đây, Lê Vũ… Đã đến lúc hoàn thiện lời tiên tri.
Vũ đứng dậy, đối mặt với lĩnh chúa Khải. Hạnh, Quang và Hồng cũng lảo đảo đứng lên, ánh mắt đỏ hoe nhưng sáng lên tia quyết liệt. Hạnh siết chặt tay Vũ, thì thầm:
– Anh không cô đơn. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với bóng tối này.
Lĩnh chúa Khải cười nhạt, giơ bàn tay đẫm máu về phía Vũ. Tường đá rung lên, những vết máu tụ lại thành một vòng tròn đỏ thẫm quanh chân anh. Đứa trẻ Vô Diện đứng giữa hai người, ánh mắt van xin nhìn Vũ.
Tiếng thì thầm lại vang lên, lần này không còn rời rạc mà hợp thành một câu duy nhất, vang vọng khắp dinh thự:
– Máu cuối cùng chưa rơi… Cánh cửa bóng tối chưa khép lại… Hãy chuẩn bị cho đêm trăng máu tiếp theo…
Bóng tối trong phòng dày đặc lại, nuốt chửng mọi ánh sáng. Chỉ còn tiếng máu nhỏ giọt trên tường và tiếng gió hú ngoài hành lang, như điềm báo cho một cơn ác mộng mới sắp sửa tràn về.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả lặng đi. Vũ, Hạnh, Quang, Hồng cùng nhìn về phía cánh cửa vừa mở, nơi bóng lĩnh chúa Khải lùi dần vào bóng tối. Đứa trẻ Vô Diện cũng tan biến, chỉ còn lại vòng máu đỏ thẫm trên nền đá, nhắc nhở về một sự thật chưa thể hóa giải.
Bên ngoài, trăng máu vẫn treo lơ lửng, đỏ rực như một con mắt không ngủ, dõi theo từng nhịp thở của dinh thự. Trong lòng mỗi người, một câu hỏi chưa lời đáp vang lên: máu cuối cùng sẽ thuộc về ai, và cái giá của sự thật thực sự là gì?
Tiếng thì thầm vẫn chưa dứt, len lỏi qua từng khe đá, từng mạch máu, chờ đợi một đêm trăng máu khác, khi vòng lặp chưa thực sự khép lại…