Tiếng động khô khốc lẩn khuất trong lòng dinh thự như nhát gõ đầu tiên của một hồi chuông báo tử. Vũ đứng dậy, chân run rẩy, máu đã khô lại trên ngực áo. Hạnh vẫn nắm chặt tay anh, ngón tay lạnh ngắt, đôi mắt đỏ hoe bám riết vào từng bóng tối đang bò dài trên nền đá.
Quang đi trước, tay cầm lá bùa đã sờn, miệng lẩm nhẩm những lời cầu nguyện. Hồng lặng lẽ bám sát phía sau, gương mặt già nua không còn che giấu nổi sự hoang mang. Không ai nói thêm lời nào. Mỗi người tự cảm nhận một sức nặng vô hình chồng lên vai mình, ép bước chân họ theo vệt máu tươi dẫn sâu vào lòng dinh thự.
Những bức tường hai bên hành lang lạnh lẽo, trơn ướt, nơi máu đã ngấm vào từng viên đá. Không khí đặc quánh, mùi tanh lẫn mùi mốc, hương trầm, tất cả quyện lại thành thứ hỗn hợp khiến tim người đập loạn. Càng đi sâu, ánh sáng càng yếu dần. Đèn dầu lập lòe, bóng người đổ dài, kéo lê trên nền nhà như bị trói chặt vào một lời nguyền.
Tiếng động ấy lại vang lên. Lần này gần hơn, rõ ràng hơn. Như tiếng móng tay cào lên đá, gằn lên đầy tức giận. Vũ bất giác siết tay Hạnh, cảm nhận nhịp tim cô dồn dập. Đứa trẻ Vô Diện không còn đứng phía sau, nhưng cảm giác lạnh buốt vẫn bám riết, như có ai đang âm thầm quan sát họ từ một góc tối vô hình.
Quang dừng lại trước cửa phòng chính – nơi bức tường trung tâm đứng sừng sững giữa đại sảnh. Ông ngước nhìn, ánh mắt đục ngầu ánh lên nỗi lo sợ đã thành hình. Hồng khẽ đẩy cánh cửa, bản lề kêu lên một tiếng r*n r*, như than khóc cho vận mệnh sắp sửa định đoạt.
Bên trong, bức tường trung tâm đã biến đổi. Máu không còn rỉ từng giọt, mà phun thành dòng, bắn tung tóe lên sàn đá, đỏ tươi, óng ánh như thứ nham thạch sống. Trên bề mặt tường, các ký hiệu cổ cuộn xoắn, chuyển động không ngừng, mỗi nhịp lại như một nhát rạch vào ký ức của từng người đứng đó. Những khuôn mặt nhòe nhoẹt, những bóng hình gào khóc, đôi mắt trắng dã lấp ló sau lớp máu đặc quánh.
Bóng tối không còn là một khoảng trống, mà đã thành thực thể: từng làn khói đen đặc quánh, bốc lên từ vết nứt giữa hai phiến đá lớn, cuộn tròn như một cơn lốc. Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên – khô khan, kiêu ngạo, đậm mùi máu và quyền lực.
– Đã đến lúc, những kẻ thừa kế. Hãy chứng kiến kết cục của máu thịt mình.
Giọng nói ấy vang dội, lồng lộng trong không gian, kéo theo từng tiếng nức nở, từng tiếng thét thất thanh vọng lên từ các bức tường. Linh hồn lĩnh chúa Khải xuất hiện, dáng hình nửa người nửa quỷ lừng lững giữa vũng máu, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Vũ.
Vũ cảm thấy xương sống mình như đóng băng. Mọi ký ức về Khải – những câu chuyện cha kể, những truyền thuyết rỉ tai, những lời răn đe – giờ đây lột xác thành một thực thể kinh hoàng, sống động và rực cháy trong máu.
Hạnh bước lùi lại, tay run run kéo Vũ về phía mình. Quang giơ cao lá bùa, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
– Khải! Ngươi đã gieo đủ tội lỗi. Hãy để linh hồn mình siêu thoát, đừng kéo thêm ai xuống cùng!
Một tiếng gầm vang lên, dữ dội như sấm sét. Khải vung tay, hàng trăm vệt máu b*n r* từ bức tường, hóa thành những bàn tay đỏ lòm, vươn ra chộp lấy từng người. Hồng bị kéo lùi về phía sau, miệng há hốc không kêu thành tiếng. Quang cố vùng vẫy, nhưng máu quấn chặt lấy chân tay ông, kéo lê trên nền nhà.
Chỉ còn Vũ và Hạnh đứng trơ trọi giữa đại sảnh. Vũ cảm nhận từng nhịp đập rối loạn của dòng máu mình, như đang bị ai đó siết chặt, cưỡng ép tuôn chảy về phía bức tường. Anh bước lên, đối diện Khải, ánh mắt không còn sợ hãi mà chỉ còn sự mệt mỏi tuyệt vọng.
– Ông muốn gì? – Vũ hỏi, giọng khàn đặc. – Muốn tôi chết để hoàn tất lời nguyền? Hay muốn tất cả chúng tôi biến thành quỷ dữ như ông?
Khải nhếch môi, vết máu ở khóe miệng rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống nền đá.
– Ngươi không hiểu gì cả. Máu là quyền lực, là sự trường tồn. Ta đã dâng hiến mọi thứ để giữ lấy vinh quang cho dòng họ, để không ai có thể lãng quên tên ta. Ngươi phải tiếp nối. Chỉ có máu lĩnh chúa mới đủ mạnh để mở cánh cửa cuối cùng. Khi máu ngươi hòa cùng máu ta, Huyết Thành sẽ vĩnh viễn không sợ bóng tối nữa.
– Đó là lời dối trá. – Hạnh bước lên, giọng run run nhưng dứt khoát. – Ông chỉ muốn kéo dài sự tồn tại của mình bằng cách giết thêm những người vô tội. Không ai xứng đáng bị trói buộc vào lời nguyền này nữa.
Khải cười lớn, tiếng cười dội lên vách tường, vang vọng khắp gian phòng.
– Vô tội? Ở đây không ai vô tội. Tất cả đều là kẻ đồng lõa – kẻ im lặng, kẻ nhắm mắt làm ngơ, kẻ hưởng lợi trên máu người khác. Đứa trẻ Vô Diện kia cũng chỉ là vật tế bị lãng quên, còn các ngươi là những kẻ tiếp nối sự lãng quên ấy.
Một luồng khí lạnh quét qua. Đứa trẻ Vô Diện xuất hiện ở góc phòng, khuôn mặt mờ nhòe, đôi mắt đen sâu thẳm, lặng lẽ nhìn vào tận đáy tâm hồn từng người. Không ai dám nhìn thẳng vào mắt nó, trừ Vũ.
Anh thấy trong mắt nó là một biển máu, những ký ức đan xen: tiếng khóc, tiếng gào, tiếng gọi mẹ bị nuốt chửng trong bóng tối. Vũ bước lại gần, đặt tay lên vai đứa trẻ. Làn da nó lạnh buốt, cứng như đá.
– Em có muốn tự do không? – Vũ hỏi, giọng trầm lắng.
Đứa trẻ ngước lên, đôi mắt rỗng tuếch bỗng lóe lên tia sáng yếu ớt. Nó khẽ gật đầu.
– Em chỉ muốn được yên nghỉ. Em không muốn ai phải giống em nữa.
Tiếng Khải gầm lên, dữ dội hơn cả trước. Ông ta lao đến, tay hóa thành lưỡi dao máu, chém thẳng vào Vũ. Hạnh hét lên, lao tới chắn trước mặt Vũ. Máu văng ra, nhưng không phải máu của Hạnh. Một bức tường vô hình xuất hiện, đỡ lấy nhát chém.
Quang vùng lên, lá bùa trong tay bốc cháy ngùn ngụt, tạo thành một vòng tròn lửa bao quanh Vũ và Hạnh. Ông lảo đảo, mặt xám ngoét, mồ hôi vã ra như tắm.
– Ta không thể cứu được em trai mình năm xưa, nhưng hôm nay, ta sẽ không để thêm ai chết nữa. – Quang gào lên, giọng khản đặc.
Khải dừng lại, ánh mắt đỏ rực quét qua Quang. Ông ta cười nhạt:
– Ngươi chỉ là một kẻ thất bại, một con rối yếu đuối. Linh hồn em trai ngươi đã bị ta nuốt chửng từ lâu rồi!
Đứa trẻ Vô Diện chợt run lên bần bật. Máu từ bức tường cuộn thành một dòng lũ, chảy tràn ra giữa phòng, cuốn theo những bóng ma nhỏ bé, những khuôn mặt trẻ thơ méo mó, gào khóc cầu cứu. Hạnh ngã khuỵu, hai tay ôm đầu, tiếng thét của linh hồn trẻ thơ vang vọng trong tâm trí, như xé rách từng lớp ký ức.
Hồng bị kéo ngã dúi dụi vào chân tường, máu quấn quanh cổ bà như một con rắn đỏ. Ánh mắt bà ta nhìn Vũ, lần đầu tiên ánh lên nỗi sợ hãi tuyệt đối.
– Đừng… đừng để nó hoàn tất nghi lễ… Nếu cánh cửa mở ra, không gì còn cứu được Huyết Thành nữa…
Tiếng gió rít lên, sương mù ùa vào đại sảnh, hòa quyện với máu, biến không gian thành một cơn ác mộng cuồng loạn. Khải dang hai tay, thân hình phồng lên, khuôn mặt vặn vẹo giữa người và quỷ. Ông ta lôi từ bóng tối ra một chiếc bình bạc, khắc đầy ký hiệu cổ, miệng bình tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực.
– Đây là máu đầu tiên – máu của đứa trẻ bị hiến tế. Ngươi, kẻ mang dòng máu cuối cùng, hãy uống nó. Hoặc ngươi sẽ phải nhìn tất cả bạn bè mình chết trước mắt!
Bàn tay máu của Khải vung lên, từng sợi máu cuốn lấy Hạnh, kéo cô lại gần miệng bình. Hạnh giãy giụa, ánh mắt kinh hoàng hướng về Vũ.
– Đừng! Đừng nghe hắn! – Hạnh gào lên, nước mắt hòa lẫn với máu trên mặt.
Vũ siết chặt con dao bạc vẫn cầm trong tay, lòng bàn tay đau buốt. Anh nhìn Hạnh, rồi nhìn Quang đang quỵ ngã trong vòng lửa, nhìn Hồng đang bị máu siết cổ, nhìn đứa trẻ Vô Diện đứng lặng lẽ như chiếc bóng cuối cùng của nhân loại.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Vũ: Nếu anh uống máu, nghi lễ sẽ hoàn tất. Nếu từ chối, Hạnh sẽ chết, những người còn lại cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy máu. Nhưng nếu anh tự sát lần nữa, mọi thứ có lặp lại như trước, hay chỉ càng trói chặt lời nguyền?
Anh nhìn Khải, nỗi uất hận dâng tràn trong đáy mắt.
– Ông đã làm đủ rồi. Đủ cho cả trăm đời lĩnh chúa phải gánh chịu. Nhưng tôi sẽ không đi theo vết xe đổ ấy nữa. – Vũ nói, giọng dứt khoát.
Khải cười lớn, máu b*n r* từ miệng, vẽ thành những đường cong ác độc trên không trung.– Ngươi nghĩ mình đủ mạnh để chống lại lời nguyền ư? Ngươi chỉ là một kẻ yếu đuối, một con cừu non lạc giữa bầy sói!
– Có thể tôi yếu đuối, nhưng tôi không mù quáng như ông. – Vũ quay sang đứa trẻ Vô Diện. – Em có sẵn sàng giúp anh không?
Đứa trẻ gật đầu. Nó tiến lại gần, chìa đôi tay nhỏ bé ra phía trước. Một luồng sáng yếu ớt phát ra từ lòng bàn tay nó, chiếu thẳng vào chiếc bình bạc. Chiếc bình run lên, máu bên trong sôi sục, bốc khói, rồi nổ tung, b*n r* từng giọt máu đỏ rực.
Khải gào lên, lao đến chụp lấy đứa trẻ. Nhưng Vũ đã kịp lao tới chắn trước mặt nó, con dao bạc đâm thẳng vào ngực Khải. Lưỡi dao xuyên qua lớp da thịt rỉ máu, cắm sâu vào tim quỷ. Khải rú lên, thân hình vặn vẹo, máu phun ra thành vòi, vẽ lên tường những ký hiệu cổ xưa.
Đứa trẻ Vô Diện ngước nhìn Vũ, ánh mắt lấp lánh niềm biết ơn và tiếc nuối.
– Cảm ơn anh… – Giọng nó vang lên, như tiếng vọng xa xăm từ một nơi nào đó không thuộc về thế giới này.
Khải đổ gục xuống, thân xác tan thành mây máu, hòa vào bức tường trung tâm. Máu trên tường bỗng ngừng rỉ, các ký hiệu cổ co lại, rồi tan biến như chưa từng tồn tại. Không gian lặng ngắt, chỉ còn tiếng thở dồn dập của những người sống sót.
Quang quỳ xuống, nước mắt giàn giụa, miệng lẩm bẩm những câu cầu siêu cho linh hồn em trai. Hồng nằm bẹp dưới chân tường, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt già nua đã hóa thành tro bụi, tan vào không khí.
Hạnh ôm chặt lấy Vũ, nước mắt chảy dài trên má. Vũ vuốt tóc cô, thì thầm:
– Kết thúc rồi. Chúng ta đã sống sót.
Nhưng đứa trẻ Vô Diện vẫn đứng đó, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn vào khoảng không vô tận. Từ lòng đất, một tiếng r*n r* vang lên, như tiếng của hàng trăm linh hồn chưa siêu thoát. Máu trên tường tuy đã ngừng chảy, nhưng vệt máu khô vẫn loang lổ, lấp ló bóng hình của những khuôn mặt không tên.
Bỗng, mặt đất rung lên. Một vết nứt lớn xé dọc bức tường trung tâm, để lộ một cánh cửa đá âm u, khắc đầy ký hiệu chưa từng thấy. Từ bên trong, một luồng khí lạnh tràn ra, cuốn theo mùi tanh lạ lùng, ngập tràn khắp đại sảnh.
Hạnh run rẩy, bám chặt lấy cánh tay Vũ.
– Chẳng lẽ… vẫn chưa xong sao?
Quang đứng dậy, ánh mắt thẫn thờ nhìn cánh cửa vừa mở ra.
– Đó là… Cánh cửa cuối cùng. Cánh cửa dẫn đến nơi cất giữ nguồn gốc lời nguyền.
Tiếng thét của đứa trẻ Vô Diện vang lên, sắc lạnh đến rợn người.
– Đừng mở nó! Nếu các người bước qua, sẽ không còn đường quay lại nữa…
Nhưng cánh cửa đã mở. Từ bên trong, những bóng đen lổn nhổn trườn ra, từng linh hồn bị giam cầm hàng trăm năm nay được giải thoát, lôi kéo bất kỳ ai còn sống về phía vực sâu. Vũ, Hạnh, Quang đứng sát vào nhau, nhìn dòng linh hồn tràn ra như một cơn lũ máu, cuốn phăng mọi ánh sáng, mọi hy vọng còn sót lại trong dinh thự.
Vũ cảm thấy mình bị kéo giật về phía sau, đôi chân tê liệt, thân thể nặng trĩu như đeo đá. Anh nhìn quanh, thấy Hạnh cũng bị một bàn tay lạnh lẽo siết chặt cổ chân, Quang thì thét lên, bị kéo lê trên nền đá lạnh.
Đứa trẻ Vô Diện lao đến, dùng toàn bộ sức lực nhỏ bé của mình đẩy lùi các bóng ma. Nó gào lên, tiếng kêu xé nát không gian.
– Đủ rồi! Đủ lắm rồi! Trả lại tự do cho ta, cho tất cả những linh hồn bị lãng quên!
Một luồng sáng trắng bùng lên từ thân thể đứa trẻ, quét qua từng góc tối, từng vệt máu, từng khuôn mặt oan khuất. Các linh hồn bị xóa sạch, tan vào hư vô, chỉ còn lại những tiếng thở dài lẫn vào gió.
Vũ ngã quỵ, trước mắt anh là cánh cửa đá vẫn mở rộng, bên trong là một vực sâu không đáy, nơi ánh sáng không thể chạm tới. Anh cảm nhận được một sức hút mãnh liệt từ đó, như có ai gọi tên mình từ tận cùng của bóng tối.
Hạnh khóc nức nở, ôm chặt lấy Vũ.
– Đừng đi… Đừng bỏ em lại…
Quang lảo đảo, cố kéo cả hai lại phía mình, miệng không ngừng đọc kinh trừ tà. Nhưng cánh cửa vẫn rộng mở, sức hút càng lúc càng mạnh.
Đứa trẻ Vô Diện quay lại nhìn Vũ, đôi mắt nó giờ đây trong suốt, không còn bóng tối, chỉ còn một nỗi buồn mênh mang.
– Anh là người cuối cùng. Chỉ anh mới có thể đóng cánh cửa này lại. Nếu anh đi qua, mọi thứ sẽ chấm dứt. Nhưng anh cũng sẽ không trở về được nữa…
Vũ nhìn Hạnh, nhìn Quang, rồi lại nhìn vào vực sâu đen ngòm phía sau cánh cửa. Anh thấy cha mình, mẹ mình, tổ tiên và những đứa trẻ từng bị hiến tế, tất cả đứng đó, chìa tay ra chờ đợi.
Anh hít sâu một hơi, cảm nhận vị máu tanh nồng nơi đầu lưỡi, rồi quay sang Hạnh, thì thầm như gửi lại lời cuối cùng:
– Nếu anh không trở về, hãy kể cho mọi người biết sự thật về Huyết Thành. Đừng để ai phải chết thêm vì những bí mật này nữa.
Hạnh òa khóc, bám riết lấy anh.
– Đừng… Đừng đi… Em xin anh…
Quang cũng níu lấy tay Vũ, ánh mắt tuyệt vọng.
– Đừng! Cậu là hy vọng cuối cùng của chúng ta!
Nhưng Vũ đã quyết. Anh từ từ buông tay Hạnh, bước về phía cánh cửa đá. Đứa trẻ Vô Diện đi bên cạnh, đôi chân trần in lên nền đá lạnh giá. Hồng đã hóa tro bụi, chỉ còn lại một chiếc khăn trùm đầu nằm vắt vẻo trên bậc thềm, như dấu tích cuối cùng của một thời kỳ máu lửa.
Vũ dừng lại trước cánh cửa, ngoái nhìn những người còn lại lần cuối. Anh mỉm cười, nụ cười buồn bã, rồi bước qua ngưỡng cửa. Đứa trẻ Vô Diện nắm chặt tay anh, cùng hòa vào bóng tối.
Cánh cửa từ từ khép lại, tiếng bản lề r*n r* vang lên như tiếng khóc thầm của ngôi dinh thự. Bên ngoài, máu trên tường đã khô lại, các ký hiệu cổ lặng lẽ biến mất. Hạnh ngồi sụp xuống, nước mắt hòa lẫn với máu, ôm lấy Quang đang ngất lịm trên sàn.
Từ bên trong cánh cửa, một tiếng thì thầm vang lên, lẫn trong gió đêm và sương mù dày đặc:
– Câu chuyện chưa kết thúc… Bóng tối vẫn còn đó, chờ người dám đối mặt lần nữa…
Bên ngoài dinh thự, trăng máu nhạt dần, nhưng một vệt sáng đỏ vẫn vắt ngang bầu trời, như vết cắt chưa liền sẹo. Ở nơi sâu nhất của lòng đất, một tiếng gõ chậm rãi vang lên, báo hiệu cho một vòng lặp mới sắp bắt đầu…