Cơn bão đến không chỉ mang theo những cơn gió lạnh lẽo mà còn là những điềm báo về một cuộc chiến sắp nổ ra. Hoàng và Nguyên đang lặng lẽ di chuyển qua những con phố vắng vẻ, ánh đèn vàng nhấp nháy như những ngọn lửa nhỏ giữa đêm tối. Họ vừa hoàn tất cuộc gặp gỡ với những linh hồn, và giờ đây, tâm trí mỗi người đều đầy những lo lắng.
“Chúng ta cần phải tìm nơi an toàn,” Nguyên nói, ánh mắt cô đầy quyết tâm nhưng cũng không giấu nổi sự lo lắng. “Bảo sẽ không để chúng ta yên đâu.”
Hoàng gật đầu, anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Hắn đang theo dõi từng bước đi của chúng ta. Chúng ta cần phải cẩn thận.”
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Cả hai quay lại, thấy bóng dáng của những kẻ lạ mặt đang tiến lại gần. Họ mặc đồ đen, khuôn mặt bị che khuất, đôi mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
“Chạy!” Nguyên không kịp nghĩ ngợi, lập tức kéo tay Hoàng và lao về phía trước. Họ chạy như thể gió đang thúc giục, trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực.
Những kẻ lạ mặt đuổi theo, tiếng bước chân vang lên trên nền đường. “Đừng để chúng thoát!” Một giọng nói lạnh lùng ra lệnh, làm lòng Hoàng chùng xuống. Hắn biết đó chính là Bảo, người đang thao túng mọi thứ từ phía sau.
“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp!” Hoàng hổn hển. “Có một ngôi nhà bỏ hoang ở phía trước.”
Nguyên kéo Hoàng vào một con hẻm nhỏ, ánh sáng từ những chiếc đèn đường không đủ để xua tan bóng tối đang bao trùm. Họ dựa lưng vào tường, th* d*c. Nguyên quay sang nhìn Hoàng, đôi mắt cô lấp lánh lo âu. “Nếu họ tìm thấy chúng ta, chúng ta sẽ không có cơ hội nào.”
“Chúng ta phải nghĩ ra cách,” Hoàng nói, cố gắng bình tĩnh lại. “Hãy nhớ những gì Hương đã nói. Có thể chúng ta có thể dựa vào sức mạnh của các linh hồn.”
Một tiếng động mạnh vang lên từ đầu hẻm, làm cả hai giật mình. Hoàng nhìn ra ngoài, thấy những kẻ lạ mặt đã đến gần. “Chúng ta không còn thời gian,” anh thì thầm. “Phải hành động ngay.”
Nguyên gật đầu, cô bắt đầu tập trung năng lượng vào đôi tay. Ánh sáng rực rỡ lóe lên, tạo ra một lớp bảo vệ mỏng manh xung quanh họ. “Tôi sẽ tạo ra một ảo ảnh để đánh lạc hướng họ,” cô nói, giọng đầy quyết tâm.
Hoàng cảm nhận được sức mạnh từ Nguyên, anh thầm nghĩ: “Đừng để họ thấy sự yếu đuối.” Anh bắt đầu gọi những linh hồn mà mình đã gặp. “Hãy đến với chúng tôi, hãy giúp chúng tôi.”
Ánh sáng từ tay Nguyên bùng lên, tạo thành hình ảnh của một đường phố đông đúc. Những kẻ lạ mặt nhìn thấy và lập tức bị cuốn vào ảo ảnh, chúng bắt đầu chạy theo hướng khác. “Đi thôi!” Nguyên kéo Hoàng lao ra khỏi chỗ ẩn nấp.
Họ chạy xuyên qua những con hẻm, không biết phía trước có điều gì đang chờ đợi. Hoàng cảm thấy mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng anh không thể dừng lại. “Chúng ta cần phải tìm ai đó có thể giúp,” anh nói.“Có thể là Tùng!” Nguyên đề nghị. “Anh ấy có sức mạnh siêu phàm, có thể giúp chúng ta chống lại bọn chúng.”
“Đúng vậy,” Hoàng đồng ý, vừa chạy vừa nhắm hướng đến nơi Tùng thường ở. “Chúng ta sẽ không đơn độc.”
Nhưng chưa kịp thở phào, một bóng dáng xuất hiện từ bóng tối. Đó là Bảo. Hắn đứng đó, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào họ. “Các người không thể trốn thoát,” hắn nói, giọng điệu đầy tự tin. “Chúng ta sẽ có một cuộc chơi thú vị.”
Hoàng cảm thấy cơ thể mình cứng lại, nhưng anh không thể để sự sợ hãi chiếm lấy mình. “Chúng tôi sẽ không để anh có được điều mình muốn,” anh cất giọng mạnh mẽ.
“Thật ngây thơ,” Bảo cười khẩy. “Các người không hiểu sức mạnh mà mình đang đối diện.”
Nguyên nắm chặt tay, ánh sáng từ đôi bàn tay cô lại lóe lên, nhưng Hoàng ngăn lại. “Chúng ta không thể đấu với hắn một cách mù quáng. Hãy đợi cơ hội.”
Bảo nhếch mép, tiến lại gần hơn. “Các người nghĩ rằng mình có thể làm gì trước tôi? Tôi đã chuẩn bị cho mọi tình huống.” Hắn đưa tay ra, và một luồng năng lượng tối tăm vây quanh họ.
Hoàng cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên tâm trí, nhưng anh không thể gục ngã. “Chúng ta cần phải thoát khỏi đây,” anh thầm thì với Nguyên. “Hãy tìm cách liên lạc với những linh hồn, họ có thể giúp chúng ta chống lại hắn.”
“Nhưng làm sao?” Nguyên hỏi, vẻ mặt đầy hoang mang.
“Chúng ta cần phải giữ vững tinh thần,” Hoàng nói, cố gắng giữ vững quyết tâm. “Hãy nhớ, chúng ta không đơn độc.”
Bảo bước tới, ánh mắt hắn lấp lánh sự kiêu ngạo. “Hãy chuẩn bị cho sự kết thúc của các người,” hắn nói, giọng điệu đầy thách thức.
Hoàng nhìn vào mắt Nguyên, và trong khoảnh khắc đó, họ hiểu rằng mình phải chiến đấu không chỉ vì bản thân mà còn vì những linh hồn đang chờ đợi sự cứu rỗi. “Chúng ta sẽ không đầu hàng,” anh tuyên bố.
Hắn chỉ cười, và trong khoảnh khắc, Hoàng cảm nhận được sức mạnh từ những linh hồn đang tụ tập xung quanh, như một làn sóng chảy vào anh. “Hãy đến với tôi,” anh kêu gọi.
Bão tố đã đến, và cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối chỉ mới bắt đầu.