Những tiếng động bất ngờ từ phía sau khiến cả nhóm chấn động. Hoàng quay lại, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm. Quốc Bảo đã xuất hiện, nụ cười lạnh lẽo trên khuôn mặt hắn như một dấu hiệu của sự nguy hiểm đang đến gần.
“Các người thật ngu ngốc khi tin rằng có thể giúp đỡ linh hồn này,” Bảo nói, giọng điệu đầy khinh bỉ. “Hắn ta thuộc về tôi.”
Nguyên siết chặt tay, ánh sáng quanh cô bắt đầu lóe lên. “Chúng ta không để cho mày có được hắn!” Cô đáp, giọng đầy dũng cảm.
Tùng sẵn sàng lao vào, nhưng Hoàng đã kịp thời giữ lại. “Chờ đã! Hãy để tôi nói chuyện với hắn trước.”
Bảo nhếch mép cười, ánh mắt thăm dò. “Nói chuyện? Thật buồn cười. Hãy xem ai sẽ là người nói cuối cùng.”
Bầu không khí trở nên căng thẳng. Hoàng tập trung vào linh hồn. “Bạn có thể nghe thấy tôi không? Chúng tôi sẽ giúp bạn tìm người thân của mình.”
“Người thân…,” linh hồn thở dài, nỗi buồn hiện rõ. “Tôi chỉ muốn biết họ có bình an không.”
“Chúng ta sẽ tìm ra,” Hoàng hứa hẹn, nhưng lòng anh cũng đầy lo lắng. Thời gian không còn nhiều.
“Đừng có mơ!” Bảo quát, tay hắn bắt đầu phát ra một nguồn năng lượng đen tối. “Ta sẽ không cho phép các ngươi xen vào!”
Nguyên không chần chừ, ánh sáng từ tay cô bùng nổ, tạo ra một vòng bảo vệ quanh nhóm. “Hoàng, hãy tập trung! Tôi sẽ ngăn hắn lại!”
“Nguyên, cẩn thận!” Hoàng hô, nhưng đã quá muộn. Bảo đã lao đến, tay hắn vung ra, hướng về phía Nguyên.
Một ánh sáng chói lòa phát ra, Nguyên đã kịp thời tạo ra một ảo ảnh, khiến Bảo hụt chân. Nhưng hắn không dừng lại, ánh mắt điên cuồng như một con thú hoang.
“Các ngươi không thể thoát khỏi số phận này!” Hắn gầm lên, và một luồng sức mạnh mạnh mẽ xô đẩy về phía Hoàng.
“Không!” Tùng gầm lên, xông tới, dùng sức mạnh của mình để chắn cho Hoàng. Hai cơ thể va chạm, nhưng Bảo vẫn không hề chùn bước.
“Đủ rồi!” Hoàng hét lên, lòng anh bừng cháy với quyết tâm. “Tôi sẽ không để bạn làm tổn thương bất kỳ ai nữa!” Anh tập trung năng lượng, tìm kiếm sự kết nối với linh hồn.
“Linh hồn, hãy đến bên tôi!” Hoàng gọi, giọng anh đầy kiên định. “Hãy cho tôi sức mạnh của bạn!”
Một làn gió lạnh lẽo thổi qua, linh hồn dần hiện rõ hơn, đôi mắt hắn tràn đầy hy vọng. “Bạn… bạn thực sự muốn giúp tôi?”
“Đúng vậy,” Hoàng khẳng định, ánh sáng từ Nguyên càng rực rỡ hơn, tạo thành một liên kết giữa họ. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Chúng ta sẽ không để Bảo kiểm soát bạn.”
“Ngăn hắn lại!” Nguyên hô lớn, ánh sáng từ tay cô bùng phát như một bức tường vững chắc.Bảo nổi điên, hắn nhắm thẳng vào Nguyên, nhưng Tùng đã kịp thời giữ chân hắn lại. “Không thể để hắn qua đây!”
Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối diễn ra ác liệt. Hoàng cảm nhận được sức mạnh từ linh hồn, và anh biết rằng đây là cơ hội để thay đổi mọi thứ.
“Nguyên, hãy dồn sức mạnh vào tôi!” Hoàng ra lệnh, đôi mắt anh không rời khỏi Bảo.
Nguyên gật đầu, ánh sáng trong tay cô rực rỡ hơn bao giờ hết, hòa quyện với sức mạnh từ linh hồn. Hoàng cảm thấy một sức mạnh chưa từng có, như thể hàng triệu linh hồn đang đồng hành bên anh.
“Chúng ta sẽ không để mày thắng!” Tùng hét lên, dùng sức mạnh của mình để ngăn cản Bảo.
“Đủ rồi!” Bảo gầm lên, hắn bắt đầu tụ tập năng lượng đen tối. “Ta sẽ không để các ngươi thoát khỏi đây!”
“Bình tĩnh, Hoàng!” Nguyên thúc giục, tay cô phát ra ánh sáng chói lòa. “Chúng ta sắp làm được!”
Hoàng không dám chần chừ. Anh tập trung hết sức mạnh, đôi mắt anh sáng rực rỡ. “Hãy cùng nhau, linh hồn!”
Một cơn lốc ánh sáng bùng nổ, trực diện vào Bảo. Hắn không thể tránh khỏi, sức mạnh của cả nhóm và linh hồn hòa quyện thành một lực mạnh mẽ. Bảo bất ngờ bị đẩy lùi, ánh mắt hắn lộ rõ sự hoảng loạn.
“Không!” Hắn gào lên, nhưng đã quá muộn.
Một tiếng nổ lớn vang lên, và mọi thứ tối sầm lại. Hoàng cảm thấy sức mạnh trong mình trào dâng, nhưng rồi anh ngã quỵ xuống đất, kiệt sức.
“Hoàng!” Nguyên kêu lên, vội chạy đến bên anh. “Cậu ổn không?”
“Có lẽ…,” Hoàng thở hổn hển, nhìn về phía linh hồn. “Chúng ta đã làm được.”
Linh hồn mỉm cười, ánh mắt hắn đã sáng hơn. “Cảm ơn… tôi sẽ không quên điều này.” Hắn từ từ tan biến, để lại một cảm giác bình yên.
Nhưng không ai có thể thở phào nhẹ nhõm. Bầu không khí vẫn còn nặng nề, và Bảo vẫn chưa bị đánh bại.
“Các người… sẽ phải trả giá!” Hắn lầm bầm, ánh mắt chứa đầy thù hận. “Ta sẽ không tha cho bất kỳ ai.”
“Chúng ta đã thắng một trận, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc,” Tùng nói, nhìn về phía Hoàng. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới.”
Hoàng gật đầu, cảm giác hồi hộp lại trỗi dậy. “Chúng ta không thể dừng lại. Bóng ma đường phố vẫn còn, và chúng ta phải tiếp tục cuộc hành trình này.”
Nhóm quay lưng, quyết tâm trong ánh mắt. Họ biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và những bóng ma vẫn đang chờ đợi họ phía trước.