Hoàng đứng giữa đám đông, trái tim đập mạnh. Ánh sáng từ những chiếc đèn chớp lóe lên, nhưng với anh, tất cả chỉ là những hình ảnh mờ ảo. Linh hồn kia, hình ảnh của một cô gái trẻ với ánh mắt tràn ngập nỗi u uất, đang cầu cứu. Anh không thể quay lưng lại.
“Hoàng!” Nguyên kêu lên, giọng cô lạc giữa tiếng ồn ào. “Chúng ta phải đi ngay!”
Nhưng Hoàng đã lùi bước, một phần trong anh cảm nhận được sức hút từ linh hồn ấy. Anh nhớ những lần trước, khi giúp đỡ những hồn ma khác, những cảm xúc mà họ gửi gắm, những ước vọng chưa hoàn thành. Anh không thể để một linh hồn nữa phải chịu đựng.
“Mình sẽ giúp cậu,” Hoàng nói với cô gái, giọng anh vang lên mạnh mẽ hơn cả tiếng la hét xung quanh. “Mình sẽ không để cậu một mình.”
Cô gái mờ ảo nhìn anh, đôi mắt cô như chứa đựng cả một trời đau khổ. Hoàng bước tới, cảm nhận được sự lạnh lẽo tỏa ra từ linh hồn. Anh chạm vào không khí, cố gắng truyền cho cô ta một chút ấm áp.
“Xin hãy cho mình biết bạn cần gì,” anh khẩn cầu. “Mình sẽ lắng nghe.”
Đám đông vẫn hỗn loạn, người người chen chúc, tìm đường thoát. Nhưng Hoàng chỉ có thể chú tâm vào linh hồn trước mặt. Giữa những tiếng kêu gào và sự sợ hãi, anh cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ tràn ngập trong mình. Đó là khả năng của anh, sự kết nối với những linh hồn còn luyến tiếc.
“Cậu ấy… cậu ấy không phải là người xấu,” linh hồn thì thào. Giọng nói của cô nhẹ nhàng như gió thoảng. “Nhưng cậu ấy đã làm hại tôi… và những người khác.”
“Cậu đang nói về ai?” Hoàng hỏi, không rời mắt khỏi cô.
“Trần Quốc Bảo,” cô gái đáp, cái tên ấy như một nhát dao đâm vào trái tim anh. “Hắn ta đã lợi dụng chúng tôi, những linh hồn u ám, để thực hiện âm mưu của mình.”
Nguyên đứng bên cạnh, ánh mắt hoang mang. “Hoàng, nghe cậu ấy đi. Chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa!”
“Nhưng mình không thể rời bỏ cô ấy,” Hoàng đáp, giọng anh kiên định. “Cô ấy cần giúp đỡ.”
Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu rằng mình không chỉ có khả năng giao tiếp với linh hồn, mà còn có trách nhiệm với những gì mình đã thấy, đã nghe. Anh nhìn thẳng vào mắt linh hồn. “Mình sẽ giúp cậu tìm ra sự thật. Nhưng cậu cũng phải giúp mình.”
Cô gái gật đầu, đôi mắt cô sáng lên một cách yếu ớt. “Cảm ơn… mình sẽ cho cậu biết những gì mình biết.”
Nguyên kéo tay Hoàng, gương mặt cô đầy lo lắng. “Chúng ta phải đi ngay! Càng lâu, nguy hiểm càng lớn.”Nhưng Hoàng không thể bỏ cuộc. “Mình cần biết thêm. Hãy cho mình biết về Bảo.”
“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” linh hồn nói. “Hắn đang tìm cách kiểm soát cả những linh hồn như tôi. Hắn muốn biến chúng thành vũ khí.”
“Vũ khí?” Hoàng nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên. “Tại sao lại như vậy?”
“Hắn có một kế hoạch lớn hơn những gì cậu nghĩ. Hắn muốn kiểm soát cả thế giới ngầm,” cô gái đáp, từng lời nói của cô như một mảnh ghép của một bức tranh tối tăm. “Chúng ta không thể để hắn thành công.”
Một cơn gió lạnh lướt qua, làm tắt ngúm những ánh đèn xung quanh. Trong bóng tối, tiếng la hét lại vang lên, mọi người hoảng loạn tìm lối thoát. Hoàng cảm thấy sự hiện diện của nhiều linh hồn hơn nữa, họ đang tụ tập, tìm kiếm sự giúp đỡ, nhưng không ai có thể nghe thấy họ.
“Chúng ta phải đi!” Nguyên lại kêu lên, giọng cô kiên quyết hơn. “Nếu không, chúng ta sẽ bị cuốn vào cuộc chiến này.”
Hoàng nhìn cô, rồi lại nhìn về phía linh hồn. Anh biết rằng quyết định này không dễ dàng. Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa đang bùng cháy. “Mình không thể để cô ấy lại đây.”
“Hoàng…” Nguyên thở hắt ra, ánh mắt cô đầy sự lo lắng. “Cậu không thể cứu tất cả mọi người. Chúng ta cần phải sống.”
“Nhưng nếu mình không làm gì, những linh hồn này sẽ không có cơ hội,” Hoàng nói, giọng anh tràn ngập quyết tâm. “Mình sẽ không bỏ rơi họ.”
Nguyên nhìn anh, sự mâu thuẫn hiện rõ trên gương mặt. “Vậy thì chúng ta phải hành động nhanh chóng. Cậu cần biết thêm về Bảo và những gì hắn đang lên kế hoạch.”
Hoàng gật đầu, chợt cảm thấy một sức mạnh mới. “Cùng nhau, chúng ta sẽ tìm ra cách ngăn chặn hắn.”
Họ quay lại, quyết tâm tràn đầy trong ánh mắt. Linh hồn gật đầu, biểu hiện của cô dần trở nên rõ ràng hơn. “Theo tôi, hãy đến nơi mà hắn thường lui tới. Đó là nơi bắt đầu mọi chuyện.”
“Được,” Hoàng nói, ánh mắt đã rực sáng. “Chúng ta sẽ đến đó.”
Nguyên nắm tay Hoàng, khởi động cho một hành trình mới. Họ hòa mình vào dòng người, nhưng trong lòng họ, một cuộc chiến lớn hơn đang chờ đón. Ánh sáng từ những đèn đường, những bóng ma trên phố, tất cả đều dẫn lối cho họ.
Khi họ rời khỏi nơi đó, Hoàng cảm thấy như có một mảnh ghép mới đang dần hình thành trong cuộc đời mình. Những điều kỳ diệu và bí ẩn đang chờ đón, và anh biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu cho cuộc hành trình đầy gian nan phía trước.