Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 79: Con cương thi lợi hại nhất thiên hạ

Bắc Thần ném cả nhà bọn họ lại đây, còn mình thì lại biến mất.

Trời cũng tối rồi, cả nhà dù sao cũng phải ăn uống.

Không lâu sau khi Tịch Phong đi ra ngoài, hắn xách mấy con thỏ quay trở lại.

Vùng đất Ly Cảnh đều đã bị băng phong, chỉ có Bắc Thần còn có thể tự do hoạt động, mấy con thỏ này là do Tịch Phong đào từ trong băng ra.

Trì Nhiên vừa nói: "Thỏ con đáng yêu như vậy, sao có thể ăn nó được chứ." Vừa nhanh tay lột da, chặt nhỏ rồi ném vào nồi.

Đặt nồi lên, nhóm lửa, chẳng mấy chốc mùi thơm đã lan ra ngoài.

Ba nhóc con ghé sát cửa động, trông mong nhìn chằm chằm.

Tiểu Cương đã duỗi thẳng hai tay bắt đầu nhảy tưng tưng rồi, đói quá, thèm quá...

Tiểu nhân ngư sờ cái bụng lép kẹp của Tiểu Cương, đưa cánh tay nhỏ đến trước miệng cậu bé: "Hay là... Cậu cắn tạm một miếng cá lót dạ trước đi?"

Tiểu Cương: "..." Thật muốn ăn cá quá...

Trì Nhiên vừa nhóm lửa vừa hỏi Tịch Phong: "Giờ phải làm sao đây?"

"Trước đó em định làm thế nào?" Tịch Phong hỏi ngược lại.

"Em..." Trì Nhiên khựng một chút, rồi mím môi, nhỏ giọng nói, "Thì... cứ làm như vậy thôi..."

"Vậy phải làm thế nào, nói cho anh nghe thử xem, anh nhớ mình chưa từng dạy em những thứ này."

Trì Nhiên ngẩng đầu liếc hắn thật nhanh một cái rồi lại cúi xuống, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Em thiên phú dị bẩm, là đệ tử có thiên phú nhất của Hoan Hỷ Môn."

Tịch Phong thở dài, đi tới ngồi xổm trước mặt cậu, giơ tay xoa đầu cậu: "Phải tịnh hóa Bắc Thần trước, lệ khí trên người hắn bây giờ quá nặng."

"Hơn nữa, Tương Ly hắn..."

Tịch Phong im lặng trong chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định nói thật với Trì Nhiên: "Chỉ cần hắn còn một chút đường sống, mọi chuyện cũng sẽ không phát triển đến mức này."

"Ý anh là gì?" Trì Nhiên nhíu mày.

"Anh chính là tia hồn phách đó." Tịch Phong nói.

Rất lâu sau Trì Nhiên vẫn sững sờ đứng đó, không kịp phản ứng.

"Thuật hồi hồn không phải không có ai biết, tiểu sư thúc cũng chính là vị sư phụ hờ của em, lúc Tương Ly chết đã từng dùng qua, cho nên mới kéo được tia tàn hồn là anh trở về."

Trong phòng rơi vào một mảnh tĩnh lặng, gió lạnh gào thét, dường như có thể đông người ta thành từng mảnh xương vụn.

Trì Nhiên suy sụp trượt ngồi xuống đất.

Tịch Phong quỳ bên cạnh ôm lấy cậu.

Rất lâu sau, Trì Nhiên mới lẩm bẩm: "Thuật hồi hồn cần dùng sinh linh, sư phụ không thể nào coi thường mạng người được."

"Người dùng chính là mạng của mình, cuối cùng dốc hết toàn lực cũng chỉ đổi lại được một tia tàn hồn của anh, cho nên người mới không chết, nếu không thì chính là một mạng đổi một mạng rồi."

...

Gió tuyết vẫn như cũ, mặt trăng cũng giống như vô số đêm khác, lặng lẽ treo trên bầu trời, Bắc Thần không biết từ đâu lại xuất hiện.

Trì Nhiên thờ ơ nhìn hắn: "Mấy nhóc con nhà tôi đói rồi, đưa ít đồ ăn cho chúng đi."

Bắc Thần liếc cậu một cái: "Sao ỉu xìu thế? Lại lên cơn cảm xúc gì nữa? Làm tôi cũng thấy trong lòng không thoải mái."

"Tôi muốn mang cơm cho mấy nhóc con nhà tôi." Trì Nhiên lặp lại.

"Được, đi đi." Bây giờ Bắc Thần không phát điên nữa, trạng thái tinh thần cũng khá tốt, xua tay một cái liền giải trừ cấm chế của sơn động.

Ba nhóc con "áu" một tiếng lao ra ngoài, trước khi ôm Trì Nhiên thì mỗi đứa đều đá Bắc Thần một cái.

Bắc Thần cũng không tức giận, cười nhìn bọn chúng: "Đợi lúc ta tâm trạng không tốt, ta sẽ giết sạch mấy đứa."

"Hừ." Tiểu nhân ngư tức giận phồng má, "Chú xấu quá, cháu sẽ thay mặt mặt trăng tiêu diệt chú."

Tiểu Tang chắn tiểu nhân ngư ra sau lưng, vung nắm đấm nhỏ của mình: "Không cần mặt trăng, để tôi tới."

Tiểu Cương hung dữ nói: "Cháu sẽ lột da mặt chú xuống."

Trì Nhiên tát một cái lên đầu Tiểu Cương, trừng mắt nhìn cậu bé: "Con dữ nhất đấy, ai dạy con vậy, còn nhỏ mà không chịu học điều tốt."

"Cậu ấy biết sai rồi, cậu ấy biết sai rồi, ba nhỏ đừng đánh cậu ấy." Tiểu nhân ngư và Tiểu Tang vội chạy tới chắn trước mặt Tiểu Cương, tiểu nhân ngư còn nhỏ giọng nói, "Cậu ngốc à, cậu đợi lột da mặt hắn xong rồi hãy nói chứ, lúc đó ba nhỏ đánh cậu thì cậu cũng không thiệt, bây giờ thì hay rồi, da mặt còn chưa lột được mà chỉ toàn bị đánh."

Trì Nhiên: "..." Tức chết cậu rồi, trẻ con đúng là khó dạy quá.

Bắc Thần ngược lại bật cười đầy vui vẻ.

Trì Nhiên lúc này không còn tâm trạng dạy dỗ bọn trẻ nữa, bèn đưa mấy nhóc con đi ăn cơm.

Chỗ Bắc Thần lại có gạo, Tịch Phong tịnh hóa rồi nấu thành cơm trắng, mấy nhóc con vừa ăn cơm vừa gắp thịt thỏ, ăn rất ngon lành.

Ăn xong, Trì Nhiên và Tịch Phong đưa bọn chúng trở lại sơn động, dỗ chúng ngủ.

Trước đây khi bọn họ làm nhiệm vụ ở các thế giới khác, mấy nhóc con cũng thường xuyên theo bọn họ màn trời chiếu đất, tuy rằng đã có cỗ quan tài lớn sang trọng, nhưng bây giờ ngủ trong sơn động bọn nhóc cũng không một lời oán trách.

"Ba nhỏ, ba lớn." Tiểu nhân ngư dùng hai tay ôm lấy cổ Trì Nhiên, dùng đuôi cá quấn lấy cánh tay Tịch Phong, "Hai người sẽ mãi mãi ở bên chúng con, đúng không?"

Trong sơn động rơi vào một mảnh tĩnh lặng, rất lâu sau, Tịch Phong mới khẽ "Ừ" một tiếng.

Trì Nhiên xoay người ôm lấy Tịch Phong, trán tựa lên vai hắn.

Tịch Phong đưa tay ôm lại cậu, rồi cúi đầu hôn cậu một cái, dịu dàng nói: "Em là ba rồi, mạnh mẽ một chút, được không?"

Nước mắt Trì Nhiên trượt xuống theo gò má, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười: "Sau khi anh chết, em cũng sẽ tan biến, người cuối cùng đau khổ trên thế giới này chỉ còn Bắc Thần, cứ để hắn một mình khó chịu đi."

Tịch Phong ôm chặt cậu: "Sinh ra làm người thì sớm muộn gì cũng phải chết, chỉ là sớm hay muộn mà thôi, chúng ta có thể có được một đoạn đời như thế này, vốn đã là nhặt được rồi, đừng buồn."

Lời từ biệt trong tỉnh táo đau đến xé lòng, nhưng cũng mang theo một chút may mắn, bởi vì vẫn còn có thể nói lời từ biệt, đã may mắn hơn rất rất nhiều người rồi.

Trong sơn động lạnh lẽo này, Trì Nhiên và Tịch Phong trao cho nhau nụ hôn cuối cùng.

...

Khi Bắc Thần bị lá bùa có linh lực mạnh mẽ vây khốn, hắn ngẩn người một lúc, rồi bật cười: "Sao nào, hai người không muốn sống nữa à?"

"Dù sao cũng chẳng sống được nữa." Trì Nhiên bực bội nói, "Hủy diệt hết đi."

"Hừ." Bắc Thần cười lạnh đầy mỉa mai, ánh mắt rơi lên mặt Tịch Phong, "Đừng tưởng anh là tàn hồn của hắn thì tôi sẽ không ra tay với anh."

Tịch Phong thản nhiên nói: "Hắn muốn cậu sống cho thật tốt."

Nghe vậy, sắc mặt Bắc Thần lập tức thay đổi: "Đừng dùng gương mặt của hắn để nói những lời như vậy."

Thần sắc Tịch Phong không đổi: "Trên thế giới này, người cảm nhận được cảm xúc của hắn rõ nhất chắc là tôi rồi, hắn nói với tôi rằng, hắn muốn cậu sống cho thật tốt."

"Im miệng, câm miệng cho tôi." Bắc Thần không hề báo trước mà đột nhiên phát điên, mái tóc trắng tung bay, đôi mắt đỏ như sắp nhỏ ra máu, "Tôi sống cho tốt thì hắn sao lại không sống? Dựa vào cái gì hắn chết còn tôi phải sống cho tốt? Tôi muốn chúng ta cùng nhau sống, ai dám ngăn cản thì đều phải chết... bao gồm cả anh."

Sương mù đen bao phủ Bắc Thần trong bộ hồng y, tuyết trắng khắp đất trời đều bị phủ lên một tầng khí đen.

Linh lực của Bắc Thần bắt nguồn từ oán khí, oán khí càng nặng, linh lực càng mạnh, Trì Nhiên và Tịch Phong liên thủ cũng khó mà khống chế được hắn.

Tịch Phong lấy chiếc bình thủy tinh trong ngực ra, cắn đầu ngón tay vẽ một lá bùa.

Máu thấm vào viên châu trắng ngà, luồng khí tức quen thuộc khiến Bắc Thần sững người trong chớp mắt, đó là khí tức của Tương Ly.

Viên châu trắng ngà bọc lấy máu phá tan từng tầng bao phủ, khí đen chậm rãi tan đi, đôi mắt đỏ như máu của Bắc Thần cũng dần dần khôi phục.

Trì Nhiên thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Đây là thứ gì mà lợi hại thế, hay là đổ nguyên một nồi lên đầu hắn luôn đi."

Tịch Phong: "... Em hào phóng thật."

Trì Nhiên hào phóng ngay giây tiếp theo đã bị Bắc Thần vỗ một chưởng bay ra ngoài.

Trì Nhiên nằm dưới đất phun ra một ngụm máu, trừng mắt nhìn Bắc Thần: "Mẹ nó, quả nhiên không có tôi thì anh chính là một tai họa."

"Hừ." Bắc Thần cười lạnh một tiếng, phất tay xua tan màn sương trên người, "Đây là cách mà lão già Phượng Huyền nghĩ ra sao? Đúng là ngây thơ đến buồn cười."

Bắc Thần mang theo khí đen từng bước từng bước đi tới, đôi mắt vừa mới bớt đỏ lại lần nữa nhuộm đỏ.

Trên trán Tịch Phong rịn mồ hôi, nghiến răng nói: "Bắc Thần, cậu nghĩ đến Tướng Ly đi, hắn sẽ bằng lòng nhìn cậu biến thành bộ dạng này sao?"

"Nếu hắn không bằng lòng thì có bản lĩnh sống lại ngay bây giờ rồi tát tôi một cái đi." Bắc Thần nói.

Tịch Phong: "..."

Trì Nhiên lau vết máu nơi khóe miệng, vỗ tay cổ vũ Bắc Thần: "Đỉnh thật, nói hay lắm."

Tịch Phong nhìn cậu một cái, lo lắng hỏi: "Em không sao chứ?"

"Không sao." Trì Nhiên đứng dậy, giơ ngón cái với Bắc Thần, "Tôi hộc máu, anh có đau không?"

Bắc Thần liếc cậu một cái: "Hay là cậu tự sát thử xem, để tôi thử cảm nhận?"

Trì Nhiên bĩu môi: "Anh thắng rồi."

Một luồng bạch quang lóe lên bao phủ Bắc Thần, Bắc Thần nheo mắt: "Thằng cháu rùa đến rồi à, ngoài việc thừa cơ người khác gặp nạn thì còn biết làm gì nữa?"

Vừa nói, Bắc Thần vừa vung tay, một bóng người đột nhiên xuất hiện, "bịch" một tiếng ngã sấp xuống trước chân Trì Nhiên theo tư thế chó gặm đất.

Trì Nhiên giật mình nhảy sang một bên, ô hô, hóa ra là sư phụ hờ.

Phượng Huyền bò dậy khỏi mặt đất, ho khẽ một tiếng, phủi phủi áo bào, rồi nhìn Trì Nhiên trước tiên: "Coi như không nhìn thấy đi."

Trì Nhiên: "Con nhớ cả đời luôn, nhưng mà... sư phụ giòn thế à?"

Phượng Huyền dùng ánh mắt hung dữ nhất trừng Trì Nhiên một cái.

Ba người vây đánh một mình Bắc Thần, vậy mà vẫn không làm gì được hắn, nhưng Bắc Thần cũng không hề ung dung, trên trán cũng rịn ra từng lớp mồ hôi mịn, rõ ràng cũng không dễ chịu.

Bốn người cứ giằng co như vậy, chỉ chờ xem cuối cùng ai sẽ không chịu nổi trước.

Ba nhóc con ngồi thành hàng bên cạnh, chống cằm xem.

Tiểu nhân ngư: "Bọn họ đang làm gì vậy?"

Tiểu Tang: "Luyện võ đó."

Tiểu Cương: "Hai đứa ngốc."

Tiểu Cương đảo mắt một vòng, kéo Tiểu Tang và tiểu nhân ngư lại rồi thì thầm mấy câu.

Tiểu Tang nghe xong thì hơi do dự: "Không ổn đâu, tôi sẽ chết mất."

Tiểu Cương thản nhiên nói: "Nếu cậu không đi, ba nhỏ với ba lớn sẽ chết."

"Vậy tôi đi." Tiểu Tang lập tức nói.

Tiểu Tang Thi đứng dậy, vừa xoa nắm tay vừa đi về phía này.

"Nhóc con, nhóc định làm gì?" Khóe miệng Bắc Thần còn vương máu, ánh mắt âm u khiến hắn trông có phần đáng sợ.

Tiểu Tang vừa đi vừa thật thà nói: "Tiểu Cương bảo cháu đấm chú một quyền."

"Đừng quậy nữa." Phượng Huyền nghiến răng, "Lùi ra xa đi."

"Tại sao?" Tiểu Tang nghiêng đầu, lại nhìn Tiểu Cương một cái, "Cháu nghe ai đây?"

"Thừa lời." Tiểu Cương trợn trắng mắt, "Đương nhiên là nghe tôi."

"Ồ." Tiểu Tang tiếp tục đi.

Trong trận pháp của bốn người, cho dù chỉ là một người trói gà không chặt bước vào cũng sẽ bị xé thành từng mảnh, huống chi lại là một đứa trẻ.

"Tiểu Tang, nghe lời, lùi lại." Trì Nhiên nghiêm giọng quát.

Tiểu Tang lại khựng bước, Tiểu Cương cạn lời: "Bảo cậu đi thì cứ đi."

"Không phải tôi sợ bị ba nhỏ đánh sao." Tiểu Tang chu môi, "Tôi không muốn ba nhỏ giận."

"Bây giờ ba nhỏ không rảnh tay để đánh cậu đâu."

Trì Nhiên: "...Từng đứa một đúng là ngứa đòn." Trì Nhiên vừa phân tâm liền rơi vào thế yếu, lùi lại một bước, suýt nữa ngã ngồi xuống đất.

"Tiểu Tang, nghe lời ba lớn, quay về." Tịch Phong cũng gọi lớn với bọn nhóc.

Tiểu Tang sợ bị Tiểu Cương mắng, không dám lên tiếng, bước một bước vào trong trận pháp.

Phượng Huyền, Tịch Phong và Trì Nhiên theo bản năng đồng thời thu chiêu, Bắc Thần nhân cơ hội phát động thế công, nhưng đúng lúc ấy gió tuyết đột nhiên ập xuống che mờ mắt cả bốn người.

Đó là đợt sóng tuyết khổng lồ do chiếc đuôi cá của tiểu nhân ngư hất lên.

Ngay trong khoảnh khắc đó, Tiểu Tang sải bước thật nhanh, tung một quyền nện trúng ngay tử huyệt nơi bụng của Bắc Thần.

Phượng Huyền, Tịch Phong và Trì Nhiên đồng thời phun ra một ngụm máu, Bắc Thần cũng bị đánh văng ra ngoài, máu theo khóe miệng chảy xuống, nhuộm đỏ một khoảng tuyết.

Một con cương thi nhỏ nhảy tới, "bốp" một tiếng dán một lá bùa lên trán hắn.

Bắc Thần chợt cảm thấy linh lực của mình bị phong bế ngay tức khắc, giây tiếp theo cả người liền bật dậy, rồi duỗi thẳng hai cánh tay.

Trì Nhiên: "???"

Tịch Phong: "???"

Phượng Huyền: "???"

"Xong chưa? Xong chưa?" Tiểu nhân ngư và Tiểu Tang vội hỏi.

Tiểu Cương phủi phủi tay: "OK, tên đại ác nhân có gương mặt giống ba nhỏ của tôi này, tôi cảnh cáo chú, đây chính là linh phù năm xưa tên Quốc sư thối tha kia dùng để phong ấn tôi, chú không thoát ra được đâu, ha—ha—ha."

"Tiểu Cương, cậu giỏi quá." Tiểu nhân ngư chạy tới ôm lấy cậu bé.

Tiểu Tang cũng chạy tới: "Tiểu Cương, cậu còn lợi hại hơn cả ba nhỏ, ba lớn với tiểu sư gia nữa, cậu là cương thi lợi hại nhất thiên hạ."

Tiểu Cương thản nhiên gật đầu, giấu công và danh.

Ba người bên này đều bị thương, khó khăn lắm mới chống người đứng dậy khỏi mặt đất, thì thấy Tiểu Cương cũng dán một lá bùa lên đầu mình, ngay sau đó Tiểu Cương duỗi thẳng hai tay bắt đầu nhảy, Bắc Thần cũng nhảy theo.

Tiểu Cương dừng, Bắc Thần cũng dừng.

Tiểu Cương nhảy, Bắc Thần cũng nhảy.

Trì Nhiên ôm ngực: "...Đệt, giỏi quá con trai của ba."

Tiểu nhân ngư và Tiểu Tang cũng hùa theo, duỗi thẳng hai tay rồi nhảy cùng, bốn người tạo thành một hàng cương thi, cứ thế nhảy tưng tưng trên nền tuyết...

Đúng là một cảnh tượng kỳ lạ.

Bắc Thần nghiến răng ken két: "Đợi đấy, nhóc con, lát nữa ta sẽ giết nhóc."

Tiểu Cương cười lạnh một tiếng: "Chú cũng đợi đấy, dám làm ba lớn và ba nhỏ của tôi bị thương, còn dám lớn lên giống ba nhỏ của tôi, tôi sẽ lột da chú."

Tiểu nhân ngư: "Lột da, lột da, muốn xem, thích xem, lột nhiều vào."

Tiểu Tang chần chừ: "Có phải hơi máu me quá không?"

Tiểu Cương: "Cậu là tang thi, còn ai máu me hơn cậu nữa?"

Tiểu Tang: "...Tiểu Cương, cậu nói đúng, tôi là tang thi, oa hù, dọa chết các người."