Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 70: Chỉ người đã thành thân mới được ăn

Sau khi Trì Nhiên về đến nhà thì cứ mãi giận dỗi, đến mức cả nhà đều phát hiện cậu không ổn.

"Ba nhỏ ơi, ba sao vậy?" Tiểu nhân ngư đưa bàn tay nhỏ sờ lên mặt Trì Nhiên, "Ba đang giận sao? Có phải Tiểu Cương và Tiểu Tang chọc ba giận không? Con giúp ba đánh hai anh ấy được không?"

"Sao lại thành đánh bọn tôi rồi?" Tiểu Tang khó hiểu, "Cũng có thể là cậu chọc ba nhỏ giận mà."

"Không thể nào." Tiểu nhân ngư ngẩng cằm lên, "Tôi ngoan ngoãn đáng yêu, thông minh lanh lợi như vậy, sao có thể chọc ba nhỏ giận được chứ, đúng không ba nhỏ?" Tiểu nhân ngư ôm cổ Trì Nhiên làm nũng.

Trì Nhiên trở tay ôm lấy cậu bé, gác cằm lên vai cậu bé rồi bắt đầu "hu hu hu": "Cục cưng à, nếu ba và ba lớn chia tay, các con sẽ chọn ở với ai?"

"Tại sao phải chia tay?" Ba nhóc con đồng thanh hỏi.

"Tình cảm rạn nứt." Trì Nhiên nhìn ba đứa nhỏ, hung dữ uy h**p, "Nói đi, các con theo ai?"

"..."

Ba nhóc nhìn nhau một lúc rồi đồng thanh: "Đương nhiên là theo ba nhỏ rồi, bọn con yêu ba nhỏ nhất."

"Thì ra người các con yêu nhất là ba nhỏ à."

Ba nhóc đồng thời quay đầu lại, nhìn thấy Tịch Phong thì mặt đầy hoảng sợ, đồng loạt bịt miệng lùi về sau.

Trì Nhiên nhìn thấy Tịch Phong thì "hừ" một tiếng rồi xoay người đi vào phòng ngủ.

Tịch Phong nhìn cánh cửa đã đóng lại im lặng vài giây rồi xoay người xoa đầu ba nhóc, sau đó nói với bọn nhỏ: "Ba lớn mang quà cho các con."

Kỷ Minh cho người khiêng vào mấy thùng lớn, toàn là đồ ăn, quần áo và đồ dùng, còn mua cho ba nhóc ba chiếc xe đồ chơi, ba nhóc hưng phấn kêu oang oang, rồi mỗi đứa ôm Tịch Phong hôn một cái: "Cảm ơn ba lớn."

Trì Nhiên đứng sau cửa sổ nhìn, buột miệng chê: "Đúng là có sữa thì nhận làm ba mà."

Tịch Phong chơi với mấy nhóc trong sân, có vẻ hơi mất tập trung, mấy lần thất thần đều bị bọn nhỏ bắt quả tang.

Vất vả lắm mới dỗ được mấy nhóc xong, Tịch Phong vừa thở phào nhẹ nhõm thì ánh mắt rơi lên con heo trắng lớn.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Phượng Huyền khẽ thở dài.

Tịch Phong bước tới ngồi xổm bên cạnh nó, cúi đầu nhìn nó, nhỏ giọng nói: "Tiểu sư thúc, tôi còn sống được không?"

Đồng tử của con heo trắng lớn co rút dữ dội, không thể tin nổi nhìn hắn.

"Sao nào, không dám nói à?"

Con heo trắng lớn tránh ánh mắt của bọn, rất lâu sau mới khịt mũi nói được một câu: "Không hiểu cậu đang nói linh tinh gì."

Tịch Phong hiểu rồi, sau đó đứng dậy rời đi.

Mấy nhóc con đuổi theo, tiểu nhân ngư kéo tay Tịch Phong: "Ba lớn, ba còn chưa nói chuyện với ba nhỏ mà."

Tịch Phong xoa đầu cậu bé: "Ba nhỏ đi nghỉ rồi, các con cũng mau về ngủ đi."

Tiểu Cương đặc biệt nhạy cảm với những chuyện như thế này, nhíu đôi mày nhỏ: "Ba lớn, có phải ba không cần ba nhỏ nữa rồi? Cũng không cần bọn con nữa sao?"

"Sao có thể." Tịch Phong ngồi xổm xuống nhìn ngang tầm mắt ba nhóc, "Ba lớn sao có thể không cần các con chứ, trẻ con đừng nghĩ nhiều, ngoan ngoãn nghe lời ba nhỏ, hôm khác ba sẽ lại đến thăm các con."

Sau một hồi lâu dỗ dành, Tịch Phong mới có thể thoát thân rời đi.

Nhìn chiếc xe của Tịch Phong chạy đi, Tiểu Cương bĩu môi, không đúng, rất không đúng.

Một thời gian trước cậu còn lén nhìn thấy ba lớn và ba nhỏ hôn nhau cơ mà, sao tự nhiên bây giờ lại không nói chuyện nữa?

Mấy ngày tiếp theo, Tịch Phong không đến nữa, sắc mặt Trì Nhiên cũng ngày càng khó coi.

Cậu có hơi không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Lúc từ hòn đảo trở về, hai người còn hôn nhau, sao vừa về đến nơi Tịch Phong đã như biến thành người khác, chẳng lẽ hắn thật sự hối hận rồi?

Trì Nhiên nghĩ mãi không thông, cứ nghẹn một bụng tức, Tịch Phong không liên lạc với cậu thì cậu cũng không liên lạc với Tịch Phong.

Lần nữa Tịch Phong xuất hiện là vào chiều thứ bảy, Trì Nhiên đang dẫn mấy nhóc con chuẩn bị nướng thịt, ngồi xiên thịt trong sân, lúc Tịch Phong bước vào, Trì Nhiên ngây người luôn.

Không phải vì nhìn thấy người này mà kinh ngạc, mà là Tịch Phong gầy đi rồi, chỉ mấy ngày không gặp mà Tịch Phong đã gầy hẳn một vòng, đường nét trên gương mặt càng thêm rõ ràng.

"Anh sao vậy?" Trì Nhiên quên luôn cả chuyện chiến tranh lạnh với hắn, kinh ngạc bước đến trước mặt hắn, đưa tay sờ mặt hắn một cái, "Sao anh gầy thành thế này? Bị bệnh à?"

Trì Nhiên vừa mới rửa tay, đầu ngón tay còn mang theo chút mát lạnh, Tịch Phong rất muốn nắm lấy tay cậu để sưởi ấm, nhưng bàn tay buông bên người chỉ khẽ động đậy.

"Không có, chắc là công việc bận quá nên không kịp ăn uống tử tế." Tịch Phong nhìn về phía ba nhóc, "Tiểu Cương nhắn tin nói Tiểu Ngư bị bệnh, thằng bé bị sao vậy?"

Tiểu nhân ngư vẫn đang ngoan ngoãn ngồi đó cầm que tre xiên thịt, vừa xiên vừa ch** n**c miếng, chẳng giống người bị bệnh chút nào.

"Ba lớn, con thật sự bị bệnh rồi." Tiểu nhân ngư chạy tới ôm lấy chân Tịch Phong, ngẩng đầu trông mong nhìn hắn, "Con mắc một căn bệnh gọi là nhớ ba."

Trì Nhiên: "..."

Tịch Phong: "..."

"Ba lớn, con cũng rất nhớ ba." Tiểu Cương và Tiểu Tang cũng chạy tới, mỗi đứa bám một chân rồi trèo lên, trên người Tịch Phong treo luôn ba nhóc con.

Trì Nhiên bĩu môi, đúng là ba hiền con thảo thật đấy.

Trì Nhiên mặt mày sa sầm đi qua nướng thịt, còn Tịch Phong thì bị ba nhóc con quấn lấy, Trì Nhiên không nhịn được nhìn hắn một cái, gầy đến mức này thì cũng quá đáng rồi, công việc có bận đến đâu cũng không đến nỗi sụt cân dữ dội như vậy, nhưng trông cũng không giống bị bệnh, chẳng lẽ là vì muốn đá mình và ba nhóc con nên phiền não đến gầy đi?

Trì Nhiên còn đang bão não thì người cá nhỏ dựa sát lại nhét một thứ vào miệng cậu.

"Gì vậy?" Trì Nhiên theo bản năng định nhổ ra.

"Kẹo đó." Người cá nhỏ bịt miệng cậu lại, "Đây là kẹo con cho ba ăn, ba nuốt xuống đi."

Kẹo?

Có một mùi thơm kỳ lạ, nhưng lại không có vị ngọt, Trì Nhiên cảm thấy bây giờ đồ lừa trẻ con đúng là ngày càng nhiều.

Tuy ngoài miệng chê bai như vậy, nhưng Trì Nhiên vẫn nuốt viên gọi là kẹo trong miệng xuống.

Ngoài mùi hương ngọt ngấy kia ra thì chẳng có vị gì cả, chỉ như đi ngang qua khoang miệng một vòng, ăn mà như không ăn.

Thịt nướng ướp khá ngon, mấy nhóc con ăn như hổ đói, miệng đầy mỡ, Trì Nhiên vừa nướng thịt vừa cởi cúc cổ áo, dùng tay quạt gió, giữa mùa đông sao lại nóng thế này?

"Em nóng không?" Trì Nhiên hỏi Thanh Tương đang giúp bên cạnh.

Thanh Tương cảm nhận một chút rồi lắc đầu: "Cũng bình thường mà, sư mẫu, anh nóng lắm sao?"

"Đừng gọi tôi là sư mẫu." Trì Nhiên có chút bực bội, "Tôi nóng chết mất, lấy cho tôi ít nước."

Thanh Tương rót cho cậu một cốc nước: "Có lẽ vì đứng cạnh bếp nướng, hay là để em nướng cho."

Trì Nhiên vừa nóng vừa bức bối, thật sự không chịu nổi nữa nên nhường chỗ cho Thanh Tương nướng, còn mình cầm nước uống, nhưng Thanh Tương rót cho cậu nước ấm, uống vào chẳng những không giải khát mà còn như đổ thêm dầu vào lửa.

Trì Nhiên đi đến tủ lạnh lấy một cây kem đá ăn hết trong vài miếng, nhưng vẫn không đè được cơn nóng trong người, bèn lấy thêm một cây nữa.

Vừa bóc vỏ định cắn thì bị người ta lấy mất.

Trì Nhiên ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Tịch Phong.

Hai người đã rất nhiều ngày không liên lạc cũng không nói chuyện với nhau, lúc này Trì Nhiên nhìn hắn, trong lòng cực kỳ bực bội.

Mà Tịch Phong trông cũng không ổn lắm, trên trán lấm tấm mồ hôi, nhìn cũng có vẻ bức bối, cổ áo đã cởi ba cúc, một cây kem đá chỉ hai miếng là ăn hết.

Ăn xong, Tịch Phong lại mở tủ lạnh tìm kiếm.

Bị phớt lờ như vậy, Trì Nhiên thật sự không nhịn nổi nữa, lên tiếng từ phía sau hắn: "Anh hối hận vì ở bên em rồi hay chỉ đơn giản là không muốn bọn em nữa?"

Khi nói câu này, Trì Nhiên đột nhiên cảm thấy tủi thân vô cùng, vành mắt lập tức đỏ lên.

Động tác của Tịch Phong khựng lại một chút rồi chậm rãi quay người.

Đối diện với ánh mắt của Tịch Phong, Trì Nhiên quay mặt đi, cúi đầu mím môi nói nhỏ: "Anh có thể chia tay với em, nhưng đừng làm tổn thương mấy nhóc con, bọn chúng thật sự rất thích anh."

"Anh không có..." Tịch Phong vừa mở miệng thì giọng đã khàn đặc, "Trì Nhiên, anh, anh chỉ là, chỉ là có vài chuyện vẫn chưa nghĩ thông."

"Chuyện gì chưa nghĩ thông?" Trì Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, mím môi, "Có chuyện gì mà không thể cùng em bàn bạc? Vậy nên, anh đúng là hối hận vì ở bên em rồi đúng không?"

"Không phải." Tịch Phong theo bản năng phủ nhận.

"Không phải sao?" Trì Nhiên tiến lên một bước nhìn thẳng vào mắt hắn, "Vậy là vì sao? Có chuyện gì mà không thể trao đổi? Tịch Phong, em ghét những người đầy miệng dối trá."

Tịch Phong lùi một bước, lưng tựa vào tường.

Trì Nhiên chống một tay lên tường, nhìn vào mắt hắn.

Đầu óc Tịch Phong rất loạn, hắn cảm thấy mình nên nhanh chóng chặt đứt tình cảm giữa mình và Trì Nhiên, như vậy có lẽ tổn thương dành cho cậu sẽ là nhỏ nhất, nhưng tận đáy lòng hắn lại không muốn lừa dối Trì Nhiên, không muốn nói những lời tuyệt tình để làm tổn thương cậu.

Cuối cùng, Tịch Phong nhắm mắt thở dài một hơi, chậm rãi nói: "Dù có xảy ra chuyện gì, Trì Nhiên, anh yêu em, là thật."

Câu nói ấy như một tảng đá lớn rơi xuống mặt nước khơi lên ngàn lớp sóng, nhịp thở của Trì Nhiên lập tức dồn dập, lại cảm thấy một luồng nóng bốc lên từ bụng dưới, đầu óc không còn hoạt động được nữa, chỉ muốn dính sát lấy Tịch Phong.

"Sư huynh." Trì Nhiên gọi một tiếng rồi cả người dựa vào hắn.

Tịch Phong cũng cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng Trì Nhiên đang ở trong lòng hắn, sự kích động đã lấn át tất cả, Tịch Phong cúi đầu hôn lên môi Trì Nhiên.

Hai người vừa hôn vừa quấn lấy nhau đi vào phòng ngủ, Trì Nhiên dùng sức đóng sầm cửa lại.

"Tiểu Cương, Tiểu Cương, ba nhỏ và ba lớn ôm nhau vào phòng ngủ rồi kìa, cậu giỏi thật đó." Người cá nhỏ lạch bạch chạy tới, "Như vậy có phải bọn họ sẽ không chia xa nữa không?"

"Ừm." Tiểu Cương gật đầu chắc nịch, "Trước đây phụ vương chọc mẫu phi giận là sẽ cho người ăn cái này, tôi từng nhìn thấy rồi, ăn xong hai người bọn họ sẽ ngọt ngào với nhau."

"Vậy rốt cuộc đây là cái gì thế?" Tiểu Tang đưa chiếc hộp gỗ đàn hương lên ngửi, "Thơm quá, tôi ăn một viên được không?"

"Tôi cũng muốn ăn, tôi cũng muốn ăn." Người cá nhỏ xán lại giành.

Tiểu Cương lập tức cất chiếc hộp nhỏ đi, lắc đầu nói: "Trẻ con không được ăn, chỉ người đã thành thân mới được ăn."

"Tại sao vậy?" Tiểu nhân ngư hỏi.

"Không tại sao cả, dù sao cũng không được ăn."

Tiểu nhân ngư chu môi: "Hừ, tôi mới không thèm ăn đâu."

Tiểu Tang xoa đầu cậu bé: "Tôi thấy trong đó vẫn còn hai viên đấy, đợi sau này cậu thành thân rồi sẽ được ăn."

"Vậy giữ lại cho tôi nhé, không được cho người khác." Tiểu nhân ngư kiêu ngạo hất cằm với Tiểu Cương.

Tiểu Cương gật đầu: "Được, sẽ giữ lại cho cậu."

Tịch Phong và Trì Nhiên giống như củi khô gặp lửa lớn, đến khi hoàn hồn thì mọi chuyện đã kết thúc.

Trì Nhiên quấn chăn ngồi trên giường, sắc mặt rất khó coi.

Vừa rồi cứ như uống phải thuốc vậy, sự kích động của cơ thể dâng lên cuồn cuộn như sóng thần, hoàn toàn không thể chống lại, nếu đối phương là người khác thì cậu còn có thể liều mạng giữ chút tỉnh táo cuối cùng, nhưng hết lần này đến lần khác lại là Tịch Phong, Trì Nhiên căn bản không thể từ chối.

Đặc biệt là sau khi Tịch Phong nói những lời như vậy.

Quần áo của Tịch Phong xộc xệch, nhưng vẫn khá hơn Trì Nhiên, áo sơ mi và quần tây vẫn còn mặc trên người, vừa rồi cảm xúc của hai người đến quá mãnh liệt, Tịch Phong chỉ kịp c** q**n áo của Trì Nhiên, ngay cả quần áo của mình cũng không có thời gian cởi.

Tịch Phong dựa người ngồi lên bàn, cúi đầu nhìn mặt đất.

Trì Nhiên: "Em sẽ không chịu trách nhiệm với anh đâu."

Tịch Phong: "Anh sẽ chịu trách nhiệm với em."

Hai người đồng thời lên tiếng.

Trì Nhiên ngẩng đầu nhìn sang, Tịch Phong cũng ngẩng đầu nhìn lại.

"Xin lỗi." Tịch Phong đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Trì Nhiên rồi xoa đầu cậu một cái, "Cho anh chút thời gian, anh sẽ cho em một lời giải thích, được không?"

Trì Nhiên mím môi, nhìn chằm chằm Tịch Phong một lúc lâu rồi mới chậm rãi nói: "Đều là đàn ông cả, không cần ai phải chịu trách nhiệm gì, anh không cần vì chuyện này mà..."

Tịch Phong cúi đầu hôn cậu.

"Xin lỗi." Tịch Phong ôm lấy cậu, thì thầm bên tai cậu, "Trì Nhiên, xin lỗi."

Vành mắt Trì Nhiên lập tức đỏ lên, sau vài giây khựng lại, Trì Nhiên giơ tay ôm lấy Tịch Phong: "Sư huynh... đừng bỏ bọn em." Không biết vì sao vào lúc này, Trì Nhiên rất sợ hãi, luôn cảm thấy Tịch Phong dường như cách cậu rất xa, rõ ràng lúc này anh đang ôm cậu.

Hai người coi như làm lành, sau khi mỗi người đi tắm xong quay lại thì bắt đầu xem xét lại những chuyện đã xảy ra trước đó.

Trạng thái của hai người lúc quan hệ trước đó rõ ràng không bình thường, mà sự bất thường này là từ...

"Tiểu Ngư Nhi cho em ăn một viên kẹo, không có vị ngọt, chỉ có mùi thơm." Trì Nhiên nhíu mày nói.

"Màu hồng?" Tịch Phong hỏi.

"Đúng, chính là màu hồng." Trì Nhiên nghiến răng nghiến lợi, "Khá lắm, đúng là lật thuyền trong mương, bị mấy nhóc con tính kế rồi, bọn chúng lấy mấy thứ này ở đâu ra..." Trì Nhiên vừa nói vừa xuống giường: "Lũ nhóc thối, đúng là ngứa đòn."

Tịch Phong kéo cậu lại, hơi mệt mỏi xoa xoa giữa hai đầu lông mày: "Đã khuya rồi, mai hẵng nói."

Trì Nhiên nhìn hắn một cái, do dự một lát rồi mới nói: "Sư huynh, anh... mệt rồi à?" Vừa nãy còn hăng hái khỏe khoắn, tinh lực dồi dào như vậy, giờ đã... không được nữa rồi?

Tịch Phong nhìn cậu đầy ẩn ý một cái rồi lên giường nằm xuống.

Giường của Trì Nhiên không lớn, hai người nằm cùng nhau thì hơi chật, Tịch Phong từ phía sau ôm Trì Nhiên vào lòng.

Trì Nhiên mím môi, nắm lấy tay Tịch Phong.