Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 34: Đại cát đại lợi, tối nay ăn gà

Ngày hôm sau Kỷ Minh mang vỏ son đến, còn thanh toán trước hai nghìn tệ tiền đặt cọc, bốn sư tỷ đệ vui vẻ ôm vỏ son sang nhà bên cạnh làm son môi.

Kỷ Minh còn mang tới rất nhiều thức ăn, tuy nhà Trì Nhiên đông người, nhưng ba người còn lại đều là trẻ con, Kỷ Minh thật sự không hiểu nổi vì sao nhà bọn họ ăn nhiều như vậy, bất kể mang bao nhiêu đồ tới cũng đều ăn sạch không còn một chút, đúng là cả nhà thùng cơm.

"Sau này mang cơm tới thì nhớ mang thêm phần của một người nữa." Trì Nhiên nói.

Kỷ Minh cạn lời: "Hôm nay là ngày cuối cùng rồi, tôi thấy sức khỏe cậu cũng gần như bình phục rồi, ngày mai tôi sẽ không tới nữa."

Trì Nhiên: "??? Tổng giám đốc các anh hiếu kính sư huynh là tôi như vậy đấy à?"

Kỷ Minh trợn trắng mắt đầy thiếu lịch sự, lười để ý tới cậu.

Lúc đầu Trì Nhiên yếu đến mức không chịu nổi, nhưng hồi phục cũng rất nhanh, ngày thứ hai đã tới công ty.

Lần này đến công ty, Trì Nhiên được mọi người nhiệt liệt chào đón, tất cả đều vây quanh cậu nhìn ngó, ngay cả Uông Thần, trưởng nhóm phòng số hai cũng tới, nhiệt tình kéo Trì Nhiên về phía bộ phận mình: "Đến bộ phận của bọn tôi đi, theo bộ phận một thì không có tương lai đâu."

Trần Thác đi tới kéo Trì Nhiên lại: "Sau này thấy người của bộ phận bọn họ thì nhớ tránh xa."

Lần đầu tiên một kẻ vô dụng như Trì Nhiên được quan tâm đến vậy, cậu không nhịn được muốn nói: "Ai trả nhiều tiền hơn thì tôi theo người đó nhé."

Nhưng câu này cậu không dám thật sự nói ra, sợ bị đánh chết.

Bây giờ Trì Nhiên đã có thể tự nhận đơn, nên ngày đầu tiên đi làm sau khi hồi phục cậu cứ chăm chăm nhìn điện thoại xem có đơn nào nhận được không, nhưng đáng tiếc, nhìn cả ngày mà chẳng nhận được đơn nào.

Những người khác trong công ty đều rất bận, chỉ có cậu là rảnh nhất.

Đến gần giờ tan làm An Đinh mới mồ hôi nhễ nhại trở về công ty, vừa về đã ừng ực uống liền hai cốc nước đun sôi để nguội: "Mệt chết bố rồi."

"Tìm được thú cưng chưa?" Trì Nhiên hỏi.

"Tìm cái khỉ." An Đinh bất lực ngồi xuống, "Từ tối qua tìm tới giờ, đến một sợi lông cũng chẳng thấy, tôi nghi là bị ăn mất rồi."

"Bị ăn rồi?" Trì Nhiên nhíu mày, "Thú cưng gì vậy, chó à?"

"Không phải." An Đinh lắc đầu, rồi chậc một tiếng, "Một con ba ba."

"Ba ba?" Trì Nhiên chợt hiểu, "Vậy thì đúng là khó tìm thật." Nhà nào nhặt được ba ba mà chẳng thêm món ăn.

"Chứ còn gì nữa, nhưng chủ của nó lại rất quý con ba ba này, chỉ cần tìm được là thưởng năm vạn tệ."

"Năm vạn tệ?" Trì Nhiên trợn tròn mắt, "Tôi có thể cùng đi tìm không?"

"Chỉ cần anh tìm được." An Đinh lấy ra một cái lọ nhỏ ném cho cậu, "Đi tìm đi."

"Cái gì thế?" Trì Nhiên nhìn cái lọ thủy tinh trong suốt, bên trong có một cục màu đen.

An Đinh ung dung nói: "Phân ba ba, trong phân có mùi của ba ba nồng nhất."

Trì Nhiên lập tức ném văng cái lọ thủy tinh đi, cả người nổi da gà nhảy dựng lên: "Đệt..."

Trì Nhiên chạy vào nhà vệ sinh dùng xà phòng rửa tay năm lần, vẫn cảm thấy không ổn, xong rồi, cậu bẩn mất rồi.

An Đinh lại mời Trì Nhiên đi cùng cậu ta tìm ba ba, Trì Nhiên dứt khoát từ chối, đừng nói năm vạn tệ, mười vạn tệ cậu cũng không cần.

Hôm nay cả ngày không kiếm được mối nào, Trì Nhiên quyết định đi cọ cơm, thế là gọi cho Tịch Phong một cuộc.

Điện thoại đổ chuông rất lâu bên kia mới truyền đến giọng nói lạnh nhạt của Tịch Phong: "Ai vậy?"

"Nhị sư huynh, là tam sư đệ thân yêu của anh đây."

Giọng nói vui vẻ của Trì Nhiên khiến Tịch Phong bất lực thở dài: "Có việc gì?"

"Mời anh ăn cơm." Trì Nhiên nói.

"Không cần." Tịch Phong lạnh nhạt từ chối.

"Cần."

"Không cần."

"Tôi nói là cần." Trì Nhiên nghiến răng, "Tôi đến dưới lầu công ty anh đợi anh, vậy nhé, cúp đây."

Sau khi cúp điện thoại, Tịch Phong nói với Kỷ Minh: "Dời bữa cơm tối với Triệu tổng đi, sau đó đặt lại một nhà hàng khác."

"Vâng." Kỷ Minh gật đầu, "Loại nào ạ?"

Tịch Phong nghĩ một lúc rồi mới nói: "Kiểu nhà hàng hot trên mạng để check-in ấy."

???

Kỷ Minh lập tức ngẩng đầu nhìn sang, mọi người trong phòng họp cũng đều nhìn qua, tổng giám đốc của bọn họ muốn đến kiểu chỗ đó ăn cơm sao? Không hợp với khí chất của hắn chút nào.

Kỷ Minh ngẩn người một chút rồi nhanh chóng hoàn hồn, vẻ mặt vô cảm, anh ta đã hiểu tổng giám đốc muốn đi ăn với ai rồi.

Tịch Phong nhìn đồng hồ, sau đó ánh mắt lần lượt lướt qua từng gương mặt của mọi người, cuối cùng dừng trên gương mặt của Ava, nhà thiết kế xinh đẹp nhất công ty.

Mọi người trong công ty đều nhìn theo ánh mắt của tổng giám đốc, vẻ mặt mỗi người mỗi khác, tổng giám đốc từ trước đến nay không gần nữ sắc, ngày thường cũng rất tôn trọng phụ nữ, nhìn chằm chằm một người phụ nữ lâu như vậy là chuyện chưa từng có.

Ava sờ sờ mặt mình, tuy tổng giám đốc rất đẹp trai lại nhiều tiền, nhưng cô rất biết thân biết phận, tổng giám đốc không thể nào để mắt đến cô.

"Tịch tổng?" Ava dè dặt hỏi, "Có phải tôi làm sai chuyện gì rồi không?"

Tịch Phong bình thản đứng dậy: "Tan họp đi, Ava theo tôi vào văn phòng một chuyến."

Sau khi Tịch Phong rời đi, Ava sốt ruột đến mức sắp khóc: "Mau giúp tôi nghĩ xem gần đây tôi đã làm sai chuyện gì, lát nữa tôi sẽ quỳ khóc trước mặt tổng giám đốc."

"Chúc may mắn." Mọi người đồng cảm nhìn theo cô.

Ava gõ cửa bước vào văn phòng của Tịch Phong, Tịch Phong nhìn thấy cô lại nhìn cô đánh giá một lượt, sau đó hỏi: "Gần đây buổi tối có phải ngủ không ngon không?"

"???" Ava kinh ngạc nói, "Tổng giám đốc sao anh biết?" Tại sao anh lại quan tâm đến giấc ngủ của tôi? Anh thật sự để mắt đến tôi rồi sao? Tôi có nên đồng ý không? Không, tôi không muốn gả vào hào môn, xin anh đừng dụ dỗ tôi.

Tịch Phong đưa cho cô một chiếc hộp hình chữ nhật.

Ava: Tổng giám đốc định tặng quà cho mình sao? Mình có nên nhận không? Không, mình muốn từ chối.

Ava nín thở mở chiếc hộp ra.

???

Bên trong là ba nén hương màu đen, mùi hương ngọt ngào rất dễ ngửi.

"Có tác dụng an thần, dùng liên tục ba đêm, sau đó nộp cho tôi một bản báo cáo chi tiết." Tịch Phong lại nói.

Chẳng lẽ đây là sản phẩm mới công ty sắp phát triển?

Ava hơi thất vọng nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: "Vâng, tôi biết rồi, tổng giám đốc."

Sau khi Ava rời đi, Tịch Phong vào phòng nghỉ tắm một cái rồi thay quần áo, sau đó gọi điện cho tài xế bảo xe chờ dưới lầu, rồi mới xuống tầng.

Vừa đến cửa công ty, Tịch Phong đã nhìn thấy Trì Nhiên đang đối đầu với bảo vệ, bảo vệ mặt đầy chính khí, Trì Nhiên thì mặt đầy tức tối.

Nhìn thấy Tịch Phong, Trì Nhiên lập tức chộp lấy cánh tay hắn, chỉ vào hắn cho bảo vệ xem: "Thấy chưa, tôi quen tổng giám đốc của các anh."

Bảo vệ ngẩn người, do dự vài giây, Tịch Phong thản nhiên nói: "Làm tốt lắm, tháng này thưởng thêm cho anh."

Người bảo vệ tháng này đã được thưởng thêm hai lần lập tức như được tiêm máu gà, lớn tiếng hô: "Cảm ơn tổng giám đốc, tôi sẽ tiếp tục cố gắng."

Trì Nhiên: "......" Tức chết đi được.

Trì Nhiên xoay người bỏ đi, lại bị Tịch Phong nắm cánh tay dẫn lên chiếc xe đang đỗ trước cửa.

"Tôi thấy bảo vệ này không tốt, hay là sa thải anh ta đi." Trì Nhiên nói.

"Được." Tịch Phong gật đầu, cầm điện thoại lên, "Tôi gọi cho phòng nhân sự, đuổi việc anh ta."

"Này..." Trì Nhiên vội giữ tay hắn lại, "Chỉ đùa thôi mà, anh có tế bào hài hước không vậy?"

"Sao, đối xử tốt với cậu cũng không được à?" Tịch Phong nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, Trì Nhiên đúng là chẳng có chút ý thức về khoảng cách nào với hắn cả.

"Tất nhiên là được, cho ít tiền đi." Trì Nhiên chìa tay về phía hắn.

Tịch Phong lắc đầu: "Muốn tiền thì không có."

Trì Nhiên cười khẩy một tiếng, thế này mà gọi là đối xử tốt với tôi à? Quỷ mới tin.

Nhà hàng nổi tiếng trên mạng rất đông khách, đồ ăn bên trong rất tinh xảo, nhưng lượng rất ít, hương vị cũng bình thường, Trì Nhiên ăn không được thỏa mãn lắm.

Tịch Phong thấy cậu nhíu mày, hỏi: "Sao vậy, không thích à?"

"Cũng được, nhưng hơi không đáng, đắt mà lại không ngon lắm." Trì Nhiên nhìn xuống dưới lầu một cái, "Chúng ta đi dạo chợ đêm đi, có rất nhiều món ngon."

Tịch Phong nhìn con phố đông đúc người qua lại, lắc đầu tỏ ý từ chối.

Trì Nhiên đã đứng dậy, đi tới nắm lấy cánh tay hắn: "Đi đi."

Miệng Tịch Phong nói từ chối, cuối cùng vẫn theo Trì Nhiên đến phố ăn vặt, Trì Nhiên mua hết từ quầy này sang quầy khác, nếm thấy ngon còn không quên mua một phần cho mấy nhóc ở nhà, còn tác dụng của Tịch Phong chính là đi theo phía sau trả tiền và xách đồ.

Trì Nhiên ăn thử một viên cá viên thấy ngon, dùng que xiên một viên đưa đến bên miệng Tịch Phong, Tịch Phong rất ghét bỏ, nhưng vẫn nhịn sự khó chịu cắn một miếng, sau đó từ chối ăn miếng thứ hai.

Trì Nhiên chẳng hề để ý, trực tiếp ăn luôn viên cá viên mà Tịch Phong đã cắn một miếng.

Tịch Phong nhìn thấy cảnh này thì nheo mắt lại.

Là thiếu gia nhà họ Trì, tuy là giả, nhưng Trì Nhiên hòa nhập với cuộc sống đầy khói lửa nhân gian này quá mức rồi.

"Món này ngon lắm." Trì Nhiên lại đưa một miếng đậu phụ thối tới đút cho hắn, lần này Tịch Phong trực tiếp từ chối, còn lùi về sau hai bước, tránh xa Trì Nhiên.

"Món này thật sự ngon lắm." Trì Nhiên nghĩ ngợi, "Đợi về tôi làm cho anh một phần không có mùi thối."

"Biết nấu à?" Tịch Phong nhướng mày.

"Đương nhiên." Trì Nhiên đắc ý ngẩng cằm lên, "Tôi làm mấy việc khác thì không giỏi, nhưng nấu ăn thì đúng là rất lợi hại, ngon đến mức có thể chinh phục dạ dày của anh luôn."

"Thế à?" Tịch Phong khẽ cười khẩy một tiếng, "Vậy tại sao đại sư huynh của cậu lại bỏ chạy?"

Trì Nhiên: "...Anh đúng là phiền thật."

"Đại sư huynh của cậu không phiền à?" Tịch Phong lại hỏi.

"Tôi..." Trì Nhiên cạn lời, "Anh cứ nhắc đến đại sư huynh của tôi làm gì?"

"Anh ấy cũng là đại sư huynh của tôi, nhắc một chút không được sao?"

Trì Nhiên: "...Được, đương nhiên là được."

"Vậy đại sư huynh của cậu thích ăn gì?" Tịch Phong được đà lấn tới.

"Thích ăn đồ tôi nấu, tôi nấu gì anh ấy ăn nấy." Trì Nhiên bực bội đáp, "Chứ không như anh, đút gì cũng không chịu ăn."

"Vừa rồi đâu phải cậu nấu."

"Tôi..." Trì Nhiên phát điên, "Thì vừa nãy tôi bảo sẽ nấu cho anh ăn, anh lại không tin đồ tôi nấu ngon?"

"Chưa ăn bao giờ thì đưa ra chút nghi vấn cũng không được sao?"

Trì Nhiên bất lực không thể phản bác, chắp tay ôm quyền với hắn: "Phục rồi, anh nói gì cũng đúng."

Tịch Phong nhìn cậu, khóe môi khẽ cong lên rất nhẹ, chỉ về phía không xa, rồi đột nhiên đổi đề tài: "Bên kia có quán bar, mời cậu uống rượu thế nào?"

Tuy ở trước mặt sư huynh Trì Nhiên thường xuyên mất kết nối, nhưng cũng không phải thật sự ngốc, Tịch Phong hôm nay thật sự quá khác thường.

"Anh muốn làm gì?" Trì Nhiên dựa vào tường, lười biếng nói, "Mời tôi uống rượu là giả, muốn chuốc say tôi mới là thật chứ gì? Sao nào, muốn moi lời tôi à?"

"Cậu có gì cần để tôi phải moi lời?" Tịch Phong lấy khăn giấy từ trong túi ra đưa cho cậu, "Sao, cậu có chuyện gì giấu tôi à?"

"Đương nhiên, chuyện giấu anh thì nhiều lắm." Trì Nhiên không nhận khăn giấy của hắn, "Quan hệ giữa hai chúng ta còn chưa thân đến mức có thể moi tim moi phổi với nhau đâu nhỉ."

"Thế à?" Tịch Phong giả vờ ngạc nhiên nói, "Cậu tự nhiên quen thân đến mức này rồi mà vẫn chưa đến mức moi tim moi phổi à? Thế thì mức độ moi tim moi phổi của cậu phải là thế nào?"

Trì Nhiên khẽ cong môi, đột nhiên áp sát Tịch Phong, ghé bên tai hắn khẽ nói: "Phải là đến mức có thể chung giường chung gối."

Hơi thở của Trì Nhiên phả lên vành tai hắn, cả người Tịch Phong cứng đờ trong chốc lát, còn chưa kịp có động tác gì thì điện thoại của Trì Nhiên đã "ting tong" vang lên một tiếng, tiếp đó là giọng thông báo: "Bạn có đơn hàng rồi, bạn có đơn hàng rồi, đơn khẩn cấp, xin hãy nhận đơn ngay."

"Ồ, còn có cả giọng thông báo nữa." Trì Nhiên nhét đồ trong tay mình vào tay Tịch Phong, lấy điện thoại ra mở app xem một cái, mày nhíu lại, rồi nhìn sang Tịch Phong, "Đơn tìm trẻ em, có người bị mất con, treo thưởng một trăm nghìn tệ, đặt đích danh tôi."

"Trẻ con mất cũng tìm được à?" Tịch Phong hỏi.

"Xem vận may." Trì Nhiên nắm lấy tay Tịch Phong, "Đi, đến xem."

Dùng huyền học để tìm trẻ con thì phải nắm bắt thời cơ, nếu đứa trẻ mất tích trong vòng bốn tiếng, có thể khóa được khí tức của đứa trẻ để truy dấu, xác suất tìm về vẫn rất cao, nhưng nếu quá bốn tiếng thì khí tức cơ bản đã tan gần hết.

Khí tức không phải mùi hương, mà là một loại huyết khí đặc biệt thuộc về cơ thể, hay nói đúng hơn là trong máu của người đó, hai người thường xuyên ở cùng nhau sẽ nhiễm khí tức của nhau, nhưng một khi tách ra thì khí tức sẽ dần dần tiêu tán, không để lại dấu vết.

Thứ được truy chính là luồng huyết khí này.

Nhưng nhà ai có thể trong vòng bốn tiếng đã xác định được con mình mất tích rồi tìm đến bọn họ chứ? Cho dù biết là mất rồi, phản ứng đầu tiên cũng sẽ không nghĩ đến huyền học, ai mà đề xuất còn bị người khác mắng là thần kinh.

Đến khi nghĩ tới những điều này thì cơ bản đều là lúc đứa trẻ đã mất tích rất lâu, cha mẹ cùng đường mới bắt đầu bất chấp tất cả, nhưng khi đó đã quá muộn.

Tịch Phong đích thân lái xe, theo địa chỉ để lại trên app tìm đến.

Cảnh sát đã đến khu chung cư, dưới lầu vây kín một đám người, hai người vừa bước tới thì thấy một cô gái vẫy tay với bọn họ.

Là Tiểu Hoa.

"Tiểu tiên sinh, hai người đến rồi." Tiểu Hoa thấy Trì Nhiên thì rất kích động, nhưng cũng không còn tâm trí hàn huyên, "Anh có thể giúp bọn em không?"

Người mất con là khách hàng mà Tiểu Hoa đang làm gia sư.

Nhà này có hai đứa con, một là cô con gái đang học lớp mười hai, một là cậu con trai mới hai tuổi, hôm nay người mất tích chính là cậu bé hai tuổi này.

Bảo mẫu đưa đứa trẻ xuống dưới lầu chơi, chỉ trong chớp mắt đứa bé đã biến mất, sở dĩ phản ứng nhanh như vậy là vì lúc đó đứa bé đang ngồi trên xe đẩy, vừa quay đầu lại thì xe đẩy vẫn còn, đứa bé đã không thấy đâu, xung quanh cũng không có người khác, bảo mẫu sợ đến hoảng hốt, vội báo cho chủ nhà rồi gọi cảnh sát.

Tiểu Hoa là gia sư phụ đạo cho cô bé học lớp mười hai này, hai người tuổi tác xấp xỉ nên khá thân, trước đây vì chuyện của bà nội mà tâm trạng Tiểu Hoa rất tệ, cô bé còn an ủi cô, hai người chuyện gì cũng nói với nhau, nên Tiểu Hoa từng kể cho cô bé nghe chuyện mình "gặp ma".

Lần này vừa mất đứa bé, Tiểu Hoa lập tức nghĩ đến Trì Nhiên, cô bé thấy em trai mất tích cũng sốt ruột, thế là lên app đặt đơn.

"Mất được mấy tiếng rồi?" Trì Nhiên hỏi.

"Từ lúc không thấy đến giờ là hơn ba tiếng."

"Cũng may." Trì Nhiên không nhiều lời, lấy bút và giấy vàng ra nhanh chóng vẽ hai lá bùa để khóa khí tức của đứa trẻ.

Thời gian đã khá lâu, khí tức gần như tan hết, nhưng may là vẫn còn khóa lại được.

Bảo mẫu đang khóc, bố mẹ đứa bé cũng đang khóc, cảnh sát đang hỏi thông tin, cũng chẳng ai để ý Trì Nhiên đang làm gì.

"Có tìm được em trai em không?" Cô bé mắt đỏ hoe nhìn Trì Nhiên.

"Tôi sẽ cố hết sức." Trì Nhiên cất đồ đi, "Em chắc là có tiền trả chứ?" Trên app đặt đơn chỉ trả trước hai nghìn tệ tiền đặt cọc.

"Có có có." Cô bé cuống quýt gật đầu, "Chỉ cần anh tìm được em trai em về, em nhất định sẽ có tiền trả anh, em có tiền tiêu vặt, còn có túi xách và đồng hồ cậu em mua cho, trị giá hơn mười vạn tệ, đều cho anh."

"Vậy thì được." Trì Nhiên kéo Tịch Phong đi ra ngoài, Tiểu Hoa chạy theo, nhỏ giọng nói: "Anh cẩn thận một chút."

"Biết rồi, cảm ơn." Trì Nhiên mỉm cười với cô, rồi dẫn theo Tịch Phong rời đi.

Lên xe xong, Trì Nhiên hỏi Tịch Phong: "Anh sẽ đi cùng tôi chứ? Coi như là một lần rèn luyện."

"Tôi có thể nói không được không?"

"Không được." Trì Nhiên lấy từ túi Càn Khôn ra một cái la bàn, "Chuyện này phải nghe theo tiểu sư đệ."

Tịch Phong không tỏ ý kiến: "Bây giờ đi đâu?"

"Đợi một chút." Trì Nhiên lại lôi ra một quyển sách, "Tôi phải xem bùa truy tung này vẽ thế nào."

"Nước đến chân mới nhảy?" Tịch Phong nhìn thấy quyển sách trong tay Trì Nhiên tên là Bách Bảo Thư, trông khá giống quyển tâm pháp nhập môn của hắn, nhưng dày hơn quyển của hắn rất nhiều.

"Bùa truy tung không phải loại dùng chung, nhất định phải dung nhập khí tức vào mới được." Bùa truy tung này Trì Nhiên từng học với đại sư huynh một lần, không chỉ cần bùa chú mà còn phải bố trí một trận pháp, nói chung không hề đơn giản, ngay cả Trì Nhiên cũng không chắc mình có làm được hay không.

Trì Nhiên bắt đầu vẽ bùa, vẽ được một lúc thì tay bắt đầu run lên, trên trán cũng phủ đầy mồ hôi lấm tấm, một là mấy hôm trước cậu vừa mới ốm một trận, hai là vốn dĩ phế vật chẳng có bản lĩnh gì, nên vất vả cũng là chuyện bình thường.

Thấy tay cậu run đến mức gần như không cầm nổi bút, Tịch Phong liền đưa tay qua nắm lấy tay Trì Nhiên.

Một luồng sức mạnh liên tục truyền đến theo bàn tay đang nắm chặt, Trì Nhiên chỉ cảm thấy toàn thân thả lỏng, cảm giác căng thẳng lập tức tan biến, cây bút nặng tựa ngàn cân bỗng chốc nhẹ đi rất nhiều.

Trì Nhiên kinh ngạc nhìn Tịch Phong.

"Sao vậy?" Tịch Phong hoàn toàn không nhận ra có gì bất thường.

Trì Nhiên cười cười: "Không có gì, đừng buông tay."

Trì Nhiên lập tức hạ bút như có thần, liền một mạch vẽ ba lá bùa rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này đã qua hơn một tiếng đồng hồ, Trì Nhiên đặt một lá bùa vào trong la bàn rồi châm lửa đốt, miệng lẩm bẩm niệm chú, lá bùa cháy hết, hóa thành một con chim nhỏ màu vàng cỡ con bướm, Trì Nhiên hạ cửa kính xe xuống, thả con chim nhỏ ra ngoài: "Đi đi."

Con chim nhỏ đập cánh bay vào màn đêm, Trì Nhiên yếu ớt nói: "Đi theo nó."

Tịch Phong lấy một chai nước, vặn nắp đưa cho cậu, rồi mới khởi động xe đi theo.

Con chim tuy nhỏ nhưng bay cực nhanh, Tịch Phong vốn nghĩ sẽ không nhìn thấy, nhưng sau khi xe chạy mới phát hiện mình có thể xác định chính xác vị trí của nó.

Trì Nhiên dựa vào ghế phụ nghỉ một lát rồi lấy điện thoại gọi cho mấy nhóc con.

"A lô, ba nhỏ, sao ba còn chưa về?" Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng ríu rít.

"Tối nay ba nhỏ có việc nên không về nhà được, mấy đứa phải ngoan nhé."

"A, ba không về nữa à." Mấy nhóc con có chút thất vọng.

"Tôi sẽ bảo Kỷ Minh mang cơm đến cho bọn nhỏ." Tịch Phong ngồi bên cạnh nói.

"Là ba lớn sao? Ba nhỏ, ba đang ở cùng ba lớn hả?"

Trì Nhiên không bật loa ngoài, nhưng nghe vậy vẫn theo phản xạ nhìn sang Tịch Phong, Tịch Phong đang chăm chú nhìn phía trước lái xe.

"Đúng vậy, tối nay ba có việc, mấy đứa ngoan ngoãn nghe lời chị Thanh Tương, biết chưa?"

"Biết rồi, nói với ba lớn là không cần mang cơm cho bọn con đâu, tối nay bọn con có cơm ăn rồi, đại sư tỷ nói sẽ làm thịt gà cho bọn con ăn."

"Thịt gà?" Trì Nhiên nhớ ra rồi, trong nhà còn có hai con gà An Đinh tặng, "Được, vậy mấy đứa ăn cho ngon, không đủ thì bảo Thanh Tương mua thêm, đợi ba nhỏ về sẽ trả tiền cho cô ấy."

Bốn cha con lại quấn quýt thêm một lúc mới cúp máy.

Sau khi tắt đồng hồ điện thoại, tiểu nhân ngư hỏi Thanh Tương đang giết gà ở bên kia: "Đại sư tỷ, món Bá Vương Biệt Kê làm thế nào vậy?"

"Chính là cho ba ba với thịt gà vào hầm chung." Thanh Tương vừa nhổ lông gà vừa nói.

"Ồ." Ba nhóc con ngồi xổm bên chậu nhìn con ba ba lớn mà chiều nay chúng nhặt được trước cửa nhà, bắt đầu nuốt nước miếng, "Mày to thật đấy, cũng xấu thật đấy, nhưng chắc chắn ngon lắm."

Con ba ba lớn trợn tròn mắt.

Thanh Tương giết gà nhổ lông rất thành thạo, nhưng đối mặt với con ba ba to như vậy lại bắt đầu sợ hãi: "Chị, chị, chị không dám giết nó thì làm sao đây?"

"Vậy, vậy để Tiểu Tang làm." Tiểu nhân ngư lùi một bước trốn sau lưng Thanh Tương, cậu cũng không dám, con ba ba lớn trông dữ quá.

Tiểu Tang cũng lùi lại: "Nó xấu quá, tôi cũng không dám."

Ba người nhìn sang Tiểu Cương, Tiểu Cương nghĩ một lúc rồi nói: "Cứ cho thẳng vào nồi luộc, đợi chín rồi vớt ra chặt."

"Ý hay." Ba người còn lại lập tức gật đầu.

Thế là mấy người ôm con ba ba lớn bỏ vào nồi, đổ thịt gà cùng đủ loại rau và gia vị vào hết, lại thêm đầy một nồi nước, rồi đậy nắp nồi lại.

Bá Vương Biệt Kê, chỉ nghe tên thôi đã thấy ngon rồi.