Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 26: Ba lớn, phải cố gắng học tập đó nha

Tiểu cương thi đã gặp Tịch Phong rồi nên rất bình tĩnh, còn tiểu nhân ngư và tiểu tang thi thì không bình tĩnh nổi, trực tiếp chạy tới mỗi đứa ôm một bên chân Tịch Phong.

Vì ba nhỏ đã dặn hiện giờ vẫn chưa thể nhận ba lớn nên hai đứa chỉ có thể kích động "hu hu hu".

Tiểu nhân ngư thậm chí còn muốn ôm chân Tịch Phong trèo lên người hắn, Kỷ Minh nhanh tay lẹ mắt bế cậu bé ra.

"T... tổng giám đốc..." Mồ hôi Kỷ Minh sắp chảy thành dòng, "Đây... đây là..."

"Con trai của Trì Nhiên." Tịch Phong mặt không cảm xúc, Kỷ Minh cũng chẳng nhìn ra tâm trạng của hắn, chỉ đành gật đầu, "Trì Nhiên không đáng tin kia ném con ở đây rồi chạy mất, tôi đang gọi cho Trần Thác, anh ta chưa nghe máy, đợi lát nữa gọi được tôi sẽ bảo anh ta đưa Trì Nhiên đến đón con, ngài lên trước đi."

"Không." Tiểu nhân ngư bĩu môi, nghiêng đầu nhìn Tịch Phong, "Hôm nay bọn cháu sẽ đi theo chú."

"Đi theo chú?" Tịch Phong cúi mắt nhìn cậu bé xinh đẹp đang đứng dưới đất, "Cháu không sợ chú bán các cháu đi à?"

"Bán đi?" Tiểu nhân ngư nghĩ ngợi, đôi mắt xanh lập tức sáng lên, "Bọn cháu bán được tiền sao? Hay là chú bán bọn cháu đi, bọn cháu tự chạy về được, như vậy ba nhỏ sẽ không phải vất vả kiếm tiền nữa."

Kỷ Minh: "..." Hiếu thảo thật đấy... chỉ có điều quan niệm sống này có đúng không vậy?

Trì Nhiên rốt cuộc đã dạy bọn trẻ cái gì vậy.

Tịch Phong vừa cất bước thì ba đứa nhỏ cũng tự giác đi theo.

"Ôi trời, các cháu không thể lên được, ở dưới này chờ ba các cháu đi." Kỷ Minh vội vàng chặn bọn trẻ lại.

"Không." Tiểu nhân ngư nắm lấy tay áo Tịch Phong, trừng mắt nhìn Kỷ Minh, "Bọn cháu đâu có đi theo chú, sao chú cứ muốn đuổi bọn cháu đi thế? Chú như vậy là rất bất lịch sự, chú biết không?"

Tiểu tang thi phối hợp gật đầu: "Chẳng ngoan chút nào."

Kỷ Minh suýt nữa nghẹn một hơi không thở nổi, về nhà mà hỏi ba các cháu xem, ba các cháu ném ba đứa con ở đây thì có lịch sự không?

Tịch Phong nhìn cậu bé da hơi ngăm kia một cái, khẽ ngửi thử, mùi nước hoa chính là từ trên người cậu bé.

"Đi theo chú đi." Tịch Phong nói.

Kỷ Minh: "..."

Tính tình của tổng giám đốc đúng là ngày càng tốt rồi, nếu bây giờ anh ta đề nghị tăng lương thì tổng giám đốc có cho anh ta một trăm triệu không nhỉ?

Lúc này đúng vào giờ đi làm, rất nhiều người đang chờ thang máy, thấy Tịch Phong dẫn theo ba đứa nhỏ đi tới thì ai nấy đều trợn tròn mắt.

Tổng giám đốc của bọn họ lại dẫn theo ba đứa trẻ đến công ty, chuyện gì thế này?

Tiểu nhân ngư kéo tay tiểu tang thi và tiểu cương thi lắc lia lịa, vô cùng phấn khích: "Nhiều chị xinh đẹp quá..."

"Chào các chị." Tiểu nhân ngư lễ phép chào hỏi bọn họ.

Thử hỏi ai mà không thích một đứa trẻ vừa xinh xắn vừa đáng yêu vừa ngoan ngoãn chứ, mấy cô gái bị cậu bé làm cho tan chảy, tranh nhau vẫy tay lại.

Kỷ Minh ho nhẹ một tiếng ở phía sau, cả đám lập tức thu lại vẻ mặt rồi chen nhau vào thang máy.

Tịch Phong có thang máy riêng dành cho tổng giám đốc, mấy người đi thang máy lên lầu rồi vào văn phòng tổng giám đốc.

Ba đứa nhỏ chưa từng thấy cảnh đời vừa bước vào đã bắt đầu "oa".

"To quá, đẹp quá." Ba đứa nhỏ vui vẻ chạy vòng vòng trong văn phòng, "Còn lớn hơn cả nhà mình nữa."

"Ghế sofa này êm quá." Ba đứa nhỏ ngồi thành hàng trên sofa cảm nhận, rồi đồng loạt cảm thán: "Ba... ừm ừm, giàu thật."

Nhìn ba đứa trẻ vô cùng hoạt bát, Kỷ Minh cảm thấy đau cả đầu, nhưng nhìn tổng giám đốc thì chẳng có phản ứng gì, đây vẫn là vị tổng giám đốc trước đây không chịu nổi một chút ồn ào nào sao?

Ban đầu Kỷ Minh định nói đưa bọn trẻ ra ngoài nhờ người trông, nhưng thấy Tịch Phong không lên tiếng thì anh ta cũng nuốt luôn câu đó vào bụng, xem ra tổng giám đốc thật sự định trông con giúp Trì Nhiên.

Đúng là quá sụp đổ hình tượng.

Kỷ Minh bảo trợ lý mang nước trái cây và đồ ăn vặt vào.

"Ba đứa trông chẳng giống nhau chút nào nhỉ." Kỷ Minh vừa rót nước trái cây cho cả ba vừa thuận miệng nói.

"Tất nhiên là không giống rồi, bọn cháu đâu có cùng một mẹ." Tiểu nhân ngư nói.

"Không cùng một mẹ?" Khóe miệng Kỷ Minh giật giật, "Mấy đứa có mấy người mẹ?"

"Tất nhiên là ba người mẹ rồi." Tiểu nhân ngư đắc ý ngẩng cằm, "Tuy cháu chưa từng gặp mẹ mình, nhưng cháu đẹp thế này thì mẹ cháu chắc chắn cũng rất đẹp." Hơn nữa còn có một chiếc đuôi người cá siêu cấp vô địch xinh đẹp.

Kỷ Minh nhíu mày, chưa từng gặp mẹ mình?

Tịch Phong cũng nhìn sang.

"Mẹ cháu..." Tiểu tang thi do dự một chút rồi vẫn gật đầu, "Cũng rất đẹp, chỉ là mẹ cháu mất rồi." Cuối cùng mẹ đến cả đầu cũng không còn, nhưng nhất định mẹ rất đẹp.

Mất rồi?!!!

Kỷ Minh kinh ngạc, theo bản năng nhìn sang tiểu cương thi: "Thế còn mẹ cháu?"

"Mẹ cháu?" Tiểu cương thi buồn bã thấy rõ bằng mắt thường, mím môi, "Mẹ yêu một người đàn ông khác rồi, còn... không cần cháu nữa... hu hu hu..." Mẫu phi không chỉ không cần cậu mà còn chôn sống cậu nữa, hu hu hu hu...

Kỷ Minh: Đệt, Trì Nhiên ghê thật đấy, đỉnh quá!!!

Nghe xong, Tịch Phong bình thản dời mắt đi, giờ thì hắn chắc chắn rồi, ba đứa này nhất định không phải là con ruột của Trì Nhiên.

Kỷ Minh đã điều tra nhà họ Trì đến tận đáy rồi, Trì Nhiên gần như luôn sống dưới sự giám sát của người nhà họ Trì, lấy đâu ra thời gian đi gây mấy mối tình này, còn sinh được ba đứa con lớn thế này.

Vậy quay lại vấn đề, ba đứa nhỏ này từ đâu chui ra?

"Chú làm Tiểu Cương khóc rồi đó." Tiểu nhân ngư nhăn mũi với Kỷ Minh, "Chú phải có trách nhiệm dỗ cậu ấy."

Kỷ Minh bị dọa chạy mất dép, trời ơi, từ bé đến giờ anh ta có biết dỗ trẻ con đâu.

Tiểu cương thi lau đôi mắt đỏ hoe, hừ một tiếng: "Ai khóc chứ."

"Rõ ràng vừa rồi cậu khóc mà, tôi tốt bụng an ủi cậu, vậy mà cậu còn hừ tôi."

"Đúng đó, Tiểu Cương, Tiểu Ngư là quan tâm cậu, sao cậu lại nổi nóng với cậu ấy chứ." Tiểu tang thi đứng giữa hòa giải.

"Tôi nổi nóng với cậu ấy lúc nào?" Tiểu cương thi hung dữ hỏi.

Tiểu tang thi gãi đầu, rồi quay sang tiểu nhân ngư: "Vừa rồi đúng là cậu ấy cũng không nổi nóng với cậu."

Tiểu nhân ngư đẩy tiểu tang thi một cái: "Cậu đứng về phe ai hả?"

Tiểu tang thi đứng im không nhúc nhích, đôi mày nhíu chặt: "Tôi đâu đứng về phe ai, tôi đứng ở giữa hai cậu mà."

Tịch Phong không nhịn được khẽ cong khóe môi.

Ba đứa nhỏ đồng loạt hừ một tiếng với nhau, rồi vậy mà bắt đầu chiến tranh lạnh, chẳng ai chịu nói chuyện với ai.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, Tịch Phong nhắm mắt dựa vào lưng ghế, trong không khí có một mùi hương thơm dịu nhè nhẹ, hắn nghĩ mãi cũng không nhận ra đó là mùi gì.

Vì làm hương, phần lớn các loại hoa cỏ thông thường Tịch Phong đều ngửi là nhận ra, còn những loại thích hợp để điều chế nước hoa thì gần như không có loại nào hắn không biết, nhưng mùi hương trên người đứa trẻ này hắn lại không sao nhận ra được, có hơi giống mùi hoa gừng, nhưng dường như cũng không phải.

Một bàn tay nhỏ mềm mại mang theo chút mát lạnh chạm lên cổ tay hắn, Tịch Phong đột ngột ngồi thẳng dậy, theo bản năng giơ tay lên, rồi nhìn thấy tiểu nhân ngư đang bĩu môi.

Tim Tịch Phong đập hơi nhanh, hắn từ từ hạ tay xuống, trước đây hắn tuyệt đối sẽ không thả lỏng như vậy khi ở cùng người ngoài, nhưng ngay vừa rồi, đến cả có người đến gần mình hắn cũng không hề biết.

Tiểu nhân ngư không vui nên kéo tay áo Tịch Phong, nói: "Cháu muốn ra ngoài chơi một lát, được không ạ?"

"Đi đi." Tịch Phong điều chỉnh lại tâm trạng, cũng không biết vì sao, đối với ba đứa nhỏ này hắn lại có một cảm giác thân thiết tự nhiên.

Rõ ràng hắn vốn phải rất ghét trẻ con mới đúng.

Tiểu nhân ngư hừ mạnh một tiếng với tiểu cương thi và tiểu tang thi, rồi đeo chiếc ba lô nhỏ của mình lên, đi ra khỏi văn phòng.

Tiểu cương thi đẩy tiểu tang thi: "Đi theo cậu ấy."

Tiểu tang thi cũng hừ một tiếng với cậu: "Tôi mới không nói chuyện với cậu đâu, hừ." Nói xong liền lạch bạch đuổi theo, tiểu nhân ngư đẹp thế này lỡ bị người ta bắt cóc thì sao.

Trong phòng chỉ còn lại tiểu cương thi và Tịch Phong, tiểu cương thi chậm rãi đi đến bên hắn, ngẩng đầu nhìn hắn: "Tâm pháp nhập môn Hoan Hỷ Môn mà ba nhỏ của cháu đưa cho chú, chú xem chưa?"

Tịch Phong không nhịn được nhíu mày: "Ba cháu chuyện gì cũng nói với cháu sao?"

"Chuyện gì cơ?" Tiểu vương gia thông minh hiếm khi lộ vẻ mơ hồ.

Tịch Phong không muốn nói mấy chuyện này với một đứa trẻ: "Sau này đừng xem mấy thứ đó nữa."

Tiểu cương thi quan sát biểu cảm của hắn một lúc rồi gật đầu: "Ba nhỏ đoán đúng rồi, chú chắc chắn chưa xem."

"Đoán đúng?" Tịch Phong nheo mắt, "Sao cậu ấy biết tôi chưa xem, tôi xem rồi."

"Chú chắc chắn chưa xem mà." Tiểu cương thi cười ha hả, "Vì bên trong toàn là giấy trắng, chẳng có chữ nào cả."

"Không có chữ?" Tịch Phong nhíu mày.

"Đúng vậy." Tiểu cương thi lắc đầu đầy vẻ tiếc rèn sắt không thành thép, "Chú bị ba nhỏ lừa rồi, ba nhỏ nói chú chắc chắn xem xong trang đầu là ném đi, sẽ không xem sang trang thứ hai đâu."

Tịch Phong không nói gì, đúng là như vậy thật.

"Vậy tại sao lại đưa chú một quyển sổ trắng?" Tịch Phong lại hỏi.

"Đó là tâm pháp của Hoan Hỷ Môn bọn cháu mà, nếu đưa cho chú rồi chú tùy tiện đưa cho người khác thì phải làm sao."

Tiểu cương thi lục lọi trong ba lô một hồi rồi lại lấy ra một quyển sổ đưa cho hắn: "Đây, ba nhỏ bảo cháu đưa cái này cho chú."

Tịch Phong nhìn cuốn 《Tâm Pháp Nhập Môn Phái Hoan Hỷ》 giống hệt cuốn Trì Nhiên đưa trước đó, vẻ mặt trở nên vi diệu.

"Vậy bây giờ tại sao lại đưa cho chú?"

"Ba nhỏ nói dù trước đó có đưa cho chú, chú cũng có xem, nhưng chú chỉ xem thôi chứ chắc chắn không dám tu luyện, vì chú sợ ba nhỏ lừa mình."

Tịch Phong khẽ cười nhạt, cậu ấy cũng khôn thật đấy, ai mà dám tùy tiện tu luyện một quyển tâm pháp nhập môn không rõ nguồn gốc.

"Nhưng bây giờ thì khác rồi, chú nhất định sẽ xem." Tiểu cương thi lại nói.

Sau khi biết quyển trước là giấy trắng, đúng lúc này Tịch Phong quả thực rất muốn mở quyển mới ra xem, nhưng hắn vẫn hỏi: "Tại sao?"

"Bởi vì..." Tiểu cương thi mở quyển sổ ra, đưa thẳng đến trước mặt hắn, "Cháu sẽ mở cho chú xem mà."

Tịch Phong: "..."

Tiểu cương thi lại lôi từ trong ba lô ra giấy vàng và bút: "Chú thử đi, thử một chút cũng chẳng mất miếng thịt nào, ba nhỏ nói rồi, nếu chú không thử thì sau này ba đứa cháu sẽ không đi nữa, để chú nuôi luôn."

"Ba nhỏ cháu thật sự là người tốt, sẽ không lừa chú đâu." Tiểu cương thi tận tình khuyên nhủ, "Đừng đề phòng mạnh như vậy nữa."

Tịch Phong hiểu ra, Trì Nhiên vẫn chưa từ bỏ ý định kéo hắn vào Hoan Hỷ Môn, biết rõ tự mình không khuyên nổi nên đổi sang dùng con trai mình, ngay cả dụ dỗ lẫn uy h**p cũng đem ra dùng.

"Chú mau học đi, học xong thì vẽ mấy lá phù đơn giản trước, rồi vẽ cái phù phế vật kia, ba nhỏ nói cái đó bán được tiền."

Tiểu cương thi mở quyển sổ đến trang đầu, đặt trước mặt Tịch Phong: "Được rồi, bắt đầu học đi, cháu sẽ ngồi xem chú." Trước đây lúc ba nhỏ học, ba lớn cũng bắt cậu ngồi trông như vậy, vì trong nhà này ngoài ba lớn ra thì cậu là người thông minh nhất, còn hai đứa kia thì suốt ngày bị ba nhỏ dụ dỗ chạy đi chơi.

Tịch Phong vừa cúi mắt xuống đã nhìn thấy câu đầu tiên trên trang mở đầu:

Muốn luyện môn công pháp này, không cần tự cung.

Bên dưới là một dòng chữ nhỏ:

Câu này là thật.

Tịch Phong nhìn chằm chằm trang đầu, không vội lật sang trang sau mà ngẩng đầu nhìn Tiểu cương thi: "Ba nhỏ cháu... hình như rất hiểu chú."

"Hiểu chú?" Tiểu cương thi nghiêng đầu nghĩ ngợi, "Cũng xem như vậy đi." Thật ra là chú hiểu ba nhỏ hơn.

Tịch Phong còn định nói gì đó thì Tiểu cương thi ngắt lời: "Được rồi, đừng nói nữa, tranh thủ học đi."

Tịch Phong: "..."

Đúng lúc ấy cửa văn phòng vang lên tiếng gõ, Kỷ Minh thò nửa cái đầu vào, vẻ mặt vừa rối rắm vừa ngượng ngùng vừa bất lực, mãi mới nói được: "Tổng giám đốc, hai đứa nhỏ kia chạy sang văn phòng lớn rồi, đang bán mỹ phẩm cho mấy cô gái bên đó... Tôi không dám nói chúng, sợ chúng khóc..."