Lần này mọi người đều đã có kinh nghiệm đốt tóc, Kỷ Minh và Trần Thác bịt mũi đứng thật xa, ngay cả Tịch Phong cũng đứng cạnh cửa sổ, cửa chỉ hé mở một khe nhỏ.
"Mấy người đúng là nhát quá." Trì Nhiên ném lá phù bọc tóc Trì Sính vào gạt tàn, làn khói xanh đen bốc lên, Trì Nhiên ghé lại ngửi.
Ngón tay Tịch Phong khẽ động như muốn ngăn cản, nhưng Trì Nhiên đã ngẩng đầu lên: "Hôi quá."
"Có cảm giác gì?" Trần Thác bịt mũi hỏi bằng giọng nghẹt mũi.
Ánh mắt Trì Nhiên lướt qua Trần Thác và Kỷ Minh, cuối cùng dừng trên người Tịch Phong, giây tiếp theo liền lao tới: "Tịch tổng, tôi yêu anh quá, tôi sẵn sàng vì anh mà xông pha nước sôi lửa bỏng, từ bỏ cả mạng sống của mình."
Trần Thác: "..." Hiệu quả mạnh dữ vậy sao?
Kỷ Minh sợ Trì Nhiên thật sự xô ngã người, lập tức tiến lên định cứu tổng giám đốc nhà mình, nào ngờ lại thấy Tịch Phong cầm con dao gọt hoa quả bên cạnh đưa thẳng về phía trước: "Vậy thì từ bỏ một cái cho tôi xem." Trước đây Tịch Phong chưa từng cảm thấy mình có thiên phú nhìn thấu cảm xúc của người khác, nhưng từ sau khi gặp Trì Nhiên, cậu nói thật hay nói dối, hắn vậy mà chỉ liếc một cái là nhận ra, đúng là kỳ lạ.
Trần Thác: "..."
Kỷ Minh: "..."
Trì Nhiên nhìn con dao gọt hoa quả trước mặt, lập tức đổi hướng bước chân, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên: "Không có cảm giác gì cả."
Trần Thác và Kỷ Minh đã không còn phân biệt nổi lời Trì Nhiên nói là thật hay giả nữa, chỉ có Tịch Phong vẫn bình tĩnh: "Vậy tóc của cậu ta có vấn đề không?"
"Có." Trì Nhiên gật đầu rồi mở cửa sổ ra, "Ước chừng nếu Tịch Nhuế ngửi thấy mùi này thì phản ứng sẽ rất mạnh."
"Tại sao lần trước bọn họ phản ứng dữ dội như vậy?" Tịch Phong lại hỏi.
Trì Nhiên dựa vào cửa sổ, khoanh hai tay trước ngực: "Đã nói rồi mà, trong lá phù này có tâm huyết của đại sư huynh tôi, lần trước là để người ta cảm nhận được người trúng tình cổ yêu một người sẽ có cảm giác thế nào, còn lần này chính là cảm giác của Trì Sính, hắn ta hoàn toàn không có cảm giác gì, tình cổ trong cơ thể Tịch Nhuế chẳng có tác dụng nào với hắn ta, nhưng tình cổ trong người hắn ta lại có sức hấp dẫn chí mạng đối với Tịch Nhuế."
"Vậy nên việc hắn ta yêu đại tiểu thư đều là giả vờ sao?" Kỷ Minh hỏi.
"Cái này thì tôi không biết." Trì Nhiên lắc đầu, "Lúc trước ở nhà họ Trì, tôi tiếp xúc với hắn ta không nhiều, sau này biết được thân phận của hắn ta thì tôi lại gặp tai nạn xe, còn chuyện hắn ta và Tịch Nhuế yêu nhau thì tôi hoàn toàn không biết, nên hắn ta có thật lòng với Tịch Nhuế dù chỉ một chút hay không thì tôi cũng không rõ."
"Hừ." Tịch Phong cười lạnh một tiếng, "Đã dùng đến tình cổ rồi, cho dù có thật lòng thì được mấy phần."
Sau khi xác nhận Trì Sính thật sự có vấn đề, chẳng những không giúp ích gì cho việc giải quyết sự việc, ngược lại chỉ càng khiến người ta thêm khó chịu.
"Đúng rồi, hôm nay sao hai người lại xuất hiện ở đó?" Kỷ Minh phá vỡ bầu không khí yên tĩnh trong phòng.
"Bọn tôi nghĩ trước đó chưa giúp được gì, nên muốn xác nhận xem Trì Sính có vấn đề hay không, vừa hay thấy hắn ta bị anh đưa đi nên bọn tôi bám theo." Trần Thác giải thích.
"Không cần cảm ơn bọn tôi đâu nhé." Trì Nhiên được nước lấn tới.
"Chẳng ai muốn cảm ơn cậu cả." Kỷ Minh cà khịa cậu, "Dáng vẻ oai hùng nhảy từ tầng ba xuống của cậu đúng là khiến người ta cả đời khó quên."
"Quá khen quá khen."
Kỷ Minh: "..." Thật sự chẳng ai khen cậu.
Trần Thác nghe không nổi nữa, gọi Trì Nhiên đi về, nhưng Trì Nhiên lại nói với anh ta: "Sếp à, anh xuống lầu chờ tôi một lát nhé, tôi có chút chuyện muốn nói với Tịch tổng."
Trần Thác: "???"
Kỷ Minh: "???" Trì Nhiên thì có chuyện gì để nói với tổng giám đốc nhà mình chứ? Không phải định đuổi mọi người đi rồi bá vương ngạnh thượng cung đấy chứ?
Bao nhiêu năm theo bên cạnh tổng giám đốc, anh ta đã thấy quá nhiều người muốn quyến rũ tổng giám đốc nhà mình rồi, kiểu như Trì Nhiên thì cấp bậc thật ra rất thấp, nhưng hình như lại khá có tác dụng, dù sao tổng giám đốc cũng cực kỳ nhẫn nhịn cậu, quả nhiên anh ta vẫn chưa đủ hiểu tổng giám đốc, hóa ra khẩu vị của tổng giám đốc lại là kiểu này sao? Đúng là quá kỳ lạ, chẳng trách bao nhiêu năm vẫn độc thân.
Tịch Phong nhìn Trì Nhiên, Trì Nhiên chớp mắt với hắn: "Tịch tổng, tôi thật sự có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh, nể tình hôm nay tôi cũng xem như vì anh mà xông pha nước sôi lửa bỏng, cho tôi một cơ hội nhé."
Xông pha nước sôi lửa bỏng, nghe cách dùng từ này kìa, Trần Thác còn thấy nóng mặt thay.
Kỷ Minh: "..." Tổng giám đốc không tin thật đấy chứ?
Tịch Phong nhìn cậu vài giây rồi cất bước trước: "Đi theo tôi."
Kỷ Minh: "..." Oa, đúng là tin thật rồi.
Vừa mở cửa, Tịch Phong vừa nói với Kỷ Minh: "Làm cho mùi trong phòng bay hết đi, đừng để Tịch Nhuế ngửi thấy."
"Vâng, tổng giám đốc."
"Anh đúng là thương em gái của anh thật đấy." Trì Nhiên có chút chua chát, trước đây cũng đâu thấy hắn quan tâm tiểu sư đệ là cậu đến vậy.
Lúc đẩy cửa phòng làm việc ra, Tịch Phong quay đầu nhìn cậu một cái: "Tôi không quan tâm nó thì chẳng lẽ để cậu đi quan tâm?"
Trì Nhiên vuốt lại logic một lượt, chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi, tổng giám đốc đều có mạch não như vậy sao?
Phòng làm việc của Tịch Phong rất rộng, có hai dãy tủ sách lớn, một chiếc bàn làm việc rất lớn, còn có một bộ sofa nhỏ nhìn là biết rất thoải mái, trước sofa trải một tấm thảm lông cừu dày, rèm cửa màu xanh nhạt dường như không hợp lắm với phong cách mặt lạnh của Tịch Phong, nhưng khi gió thổi bay thì lại khiến tâm trạng người ta rất dễ chịu.
Có thể nhìn ra đây là nơi Tịch Phong thường xuyên ở, vì được bài trí rất thoải mái.
Tịch Phong ngồi xuống sau bàn làm việc, đưa tay ra hiệu với cậu: "Ngồi đi."
Sau khi Trì Nhiên ngồi xuống, Tịch Phong nhìn cậu: "Muốn nói gì thì bây giờ có thể nói."
Lời đã lên đến miệng, Trì Nhiên lại bắt đầu chần chừ do dự.
"Sao vậy, có chuyện gì khó nói à?" Tịch Phong nghĩ ngợi rồi hỏi, "Đừng nói là muốn vay tiền nhé?"
"Tất nhiên không..." Mắt Trì Nhiên sáng lên, "Anh sẽ cho tôi vay tiền à?" Nếu vay rồi không cần trả thì tốt biết bao, vậy cậu có thể nằm thẳng không cần đi làm nữa.
"Không cho vay." Tịch Phong không hề do dự, "Nếu là vay tiền thì cậu có thể đi được rồi."
Trì Nhiên: "..." Đúng là một người đàn ông lạnh lùng.
Trì Nhiên do dự lúng túng mãi, đến khi sự kiên nhẫn của Tịch Phong sắp cạn mới nhìn hắn bằng ánh mắt đầy mong chờ xen lẫn chút phấn khích: "Tịch tổng, anh có muốn... bái tôi làm sư phụ không?"
Trong phòng rơi vào bầu không khí yên tĩnh quỷ dị, một lúc lâu sau Tịch Phong mới lên tiếng: "Cậu nói gì?"
Trì Nhiên lập tức nhụt chí, sờ sờ cổ rồi ho khan một tiếng: "Ờ thì, ý tôi là, Tịch tổng có hứng thú gia nhập sư môn của chúng tôi không, bái sư phụ tôi làm thầy, làm tam sư đệ của tôi." Thôi vậy, chuyện làm sư phụ của sư huynh thì chỉ có thể nghĩ thôi.
"Cậu lại đang tính toán gì?" Qua mấy lần gặp mặt này, Tịch Phong đã khá hiểu cậu rồi, thậm chí còn nảy sinh một loại ảo giác rằng "chỉ cần Trì Nhiên đảo mắt một cái thì chắc chắn là không có ý tốt gì".
"Tịch tổng, anh nghĩ xem, chuyện của em gái anh bây giờ cũng chẳng có cách giải quyết, ngay cả đạo trưởng Vương cũng không giải quyết được, chẳng lẽ cứ mặc kệ cô ấy như vậy sao? Nói thật với anh, tôi thấy Trì Sính chẳng ra sao cả, hắn ta tuyệt đối không thể thật lòng với em gái anh."
Tịch Phong giơ tay day trán: "Đừng mở miệng là em gái anh em gái anh nữa, hoặc nói Tịch Nhuế, hoặc nói em gái."
Trì Nhiên: "... Được, em gái chúng ta..."
Ánh mắt lạnh lùng của Tịch Phong quét qua, Trì Nhiên lập tức thu liễm: "Thật ra cầu người không bằng cầu mình, chuyện bọn tôi không làm được chưa chắc anh đã không làm được, chỉ cần anh bái nhập sư môn của chúng tôi, sau này hoàn toàn có thể dựa vào chính mình tìm ra cách giúp em gái... gái của anh."
Tịch Phong cười khẩy một tiếng: "Đến cậu còn không tìm được cách, rồi bảo tôi bái nhập sư môn của các cậu, sau đó tôi sẽ tìm được, là ý này đúng không?"
Trì Nhiên: "..." Logic này hình như đúng là hơi không thông.
"Ai sẽ dạy tôi? Sư phụ ở đâu?" Tịch Phong hỏi.
Trì Nhiên do dự một chút rồi giơ tay chỉ vào mũi mình, giây tiếp theo Tịch Phong chỉ ra phía cửa: "Ra ngoài."
Trì Nhiên: "..." Sư huynh sau khi mất trí nhớ đúng là khó đối phó.
Trì Nhiên xoa xoa mặt, nghiêm túc trở lại: "Tịch tổng, tôi nói nghiêm túc đấy, nghề này của bọn tôi chủ yếu dựa vào thiên phú, cùng một thứ nhưng khả năng tiếp thu của mỗi người khác nhau thì kết quả cũng khác nhau, anh xem đạo trưởng Vương với quản lý Trần của bọn tôi đã rất lợi hại rồi đúng không, nhưng phù do đại sư huynh tôi vẽ thì bọn họ đều không biết, nên anh cũng có khả năng trở thành đại sư huynh tiếp theo của tôi mà."
Tịch Phong đã nghe Trì Nhiên nhắc đến đại sư huynh vô số lần.
"Vậy đại sư huynh của cậu đâu?"
Khả năng nắm trọng điểm này... đúng là đáng ghét.
"..." Trì Nhiên nhăn nhăn mũi, "Bí mật của sư môn, không thể tiết lộ."
Tịch Phong gật đầu: "Được, cậu có thể đi rồi."
Trì Nhiên: "..." Phiền chết đi được.
"Anh thử xem đi, thử một chút lại chẳng mất miếng thịt nào, thật sự anh không định vì em gái mình mà liều một phen sao?" Trì Nhiên vẫn chưa chịu bỏ cuộc, đứng dậy chống hai tay lên bàn, cúi người nhìn hắn bằng ánh mắt gần như van nài, giọng nói cũng mềm đi, "Tịch tổng, anh giỏi như vậy, nhất định sẽ làm được."
Tịch Phong hơi ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt của Trì Nhiên, khoảng cách giữa hai người rất gần, đôi mắt Trì Nhiên sáng rực.
Tịch Phong không nói gì, Trì Nhiên lấy từ trong túi ra một quyển sổ mỏng đặt lên bàn: "Đây là tâm pháp nhập môn của sư môn bọn tôi, anh cứ xem thử trước đi, biết đâu lại thấy phù hợp thì sao."
Tịch Phong liếc nhìn quyển sổ trên bàn: 《Tâm Pháp Nhập Môn Phái Hoan Hỷ》.
"..." Biểu cảm của Tịch Phong có chút không giữ nổi nữa, "Môn phái của các cậu tên là Hoan Hỷ Môn?"
"Đúng vậy, cái tên hay biết bao." Chuyện này thật sự không phải Trì Nhiên bịa ra, đạo môn của bọn họ đúng là tên Hoan Hỷ Môn, có lẽ người viết sách rất thích cái tên này.
Tịch Phong nhắm mắt lại một chút rồi lại chỉ ra phía cửa: "Tôi biết rồi, cậu có thể đi."
Theo kinh nghiệm trước đây của Trì Nhiên thì hôm nay rất khó đạt được mục đích, nên cậu dứt khoát quay người định rời đi.
Hôm nay không được thì ngày mai lại đến, có công mài sắt có ngày nên kim.
"Bên phía nhà họ Trì e là sẽ tìm cậu gây phiền phức." Phía sau, Tịch Phong đột nhiên nói một câu.
Trì Nhiên lập tức quay người lại, cười híp mắt: "Tịch tổng, anh đang lo cho tôi à?"
Bề ngoài Tịch Phong vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng đã bắt đầu hối hận vì câu vừa rồi.
"Tịch tổng, anh cho tôi số điện thoại đi." Trì Nhiên lại bước trở về, "Dù sao tôi cũng vì em gái anh mà dính vào mấy rắc rối này, xin số điện thoại thôi chắc không quá đáng chứ?"
"Không có em gái tôi thì nhà họ Trì cũng vẫn là rắc rối của cậu." Tịch Phong không mắc bẫy, "Cậu đánh người rồi bỏ đi, cậu nghĩ nhà họ Trì sẽ dễ dàng bỏ qua cho cậu sao?"
"Tôi mặc kệ, dù sao chuyện hôm nay cũng là vì em gái anh mà ra, nên chỉ có thể đổ lên đầu anh thôi."
Trì Nhiên bày ra bộ dạng mặt dày vô lại, Tịch Phong đau đầu day day mi tâm: "Trần Thác biết số của Kỷ Minh, sau này có việc thì cậu có thể tìm Kỷ Minh."
"Tôi muốn số điện thoại riêng của anh." Trì Nhiên nói, "Chẳng lẽ sau này có việc còn phải đặt lịch với Kỷ Minh nữa sao?"
"Tại sao lại không?" Tịch Phong nhìn cậu, "Người không thân muốn tìm tôi từ trước đến nay đều phải đặt lịch."
Trì Nhiên: "..." Không thân đúng không?
Rất tốt.
Trì Nhiên hậm hực rời khỏi nhà Tịch Phong, Kỷ Minh gõ cửa bước vào, quan sát sắc mặt tổng giám đốc nhà mình một chút rồi cẩn thận nói: "Tôi thấy Trì Nhiên hình như rất tức giận."
"Vậy sao?" Thần sắc Tịch Phong vẫn tự nhiên, "Bên chú Triệu có tin rồi, nói đã tìm được vài vị đại sư, cậu sắp xếp đi, đừng để lộ."
"Vâng, vậy còn để đại tiểu thư gặp bọn họ không?"
"Không cần." Tịch Phong lắc đầu, "Tôi tin lời đạo trưởng Vương về tình cổ, mấu chốt bây giờ là tìm ra cách giải cổ."
"Còn nữa, bảo Đới Tinh tìm người theo dõi Trì Nhiên, tôi sợ nhà họ Trì sẽ tìm cậu ấy gây phiền phức."
Kỷ Minh khựng lại: "Tìm người theo dõi là ý gì? Bảo vệ cậu ấy hay là..." Quan hệ giữa tổng giám đốc và cậu ta cũng chưa đến mức cần bảo vệ chứ.
Mặc dù hôm nay Trì Nhiên xảy ra xung đột với Trì Sính vì chuyện của đại tiểu thư, nhưng vốn dĩ Trì Nhiên và nhà họ Trì đã có ân oán rồi, cũng không hoàn toàn là vì chuyện hôm nay.
Cho nên tổng hợp lại thì tổng giám đốc rất không bình thường.
"Đừng để cậu ấy gặp nguy hiểm đến tính mạng." Tịch Phong nhướng mày nhìn anh ta, "Khó hiểu lắm sao?" Trên người Trì Nhiên còn quá nhiều bí mật hắn chưa giải đáp được, nên trước khi mọi chuyện sáng tỏ, Trì Nhiên không thể xảy ra chuyện.
"Không khó hiểu." Kỷ Minh cười gượng hai tiếng, "Tôi sẽ đi sắp xếp ngay."
"Đúng rồi, chuyện bảo cậu điều tra Trì Nhiên đến đâu rồi?"
"Vừa nhận được tài liệu." Kỷ Minh đưa máy tính bảng cho Tịch Phong, "Nhà họ Trì nói với bên ngoài là ôm nhầm con, nhưng thật ra không phải vậy, Trì Nhiên thực chất chỉ là người thay Trì Sính chắn sát."
"Chắn sát?" Tịch Phong lật xem tài liệu trên máy tính bảng, mày nhíu lại, gia đình bình thường mời người xem phong thủy, xem ngày cưới hỏi hay tang lễ, tin vào một chút chuyện ma quỷ thần linh đều rất bình thường, nhưng nhà họ Trì từ hơn hai mươi năm trước đã vì chuyện chắn sát mà làm ra bao nhiêu việc như vậy, rõ ràng rất tinh thông đạo này, chẳng trách lại có thể lấy được tình cổ cho Tịch Nhuế.
"Mấy năm nay Trì Nhiên gặp tai nạn xe hơi đến mấy lần, còn bị bắt cóc vài lần, cũng không biết có thật là chắn sát giúp Trì Sính hay không." Kỷ Minh vừa nói vừa rùng mình, "Đến giờ vẫn còn sống khỏe mạnh được cũng đúng là mạng lớn."
Mày Tịch Phong càng nhíu chặt hơn: "Trì Nhiên là do ông cụ nhà họ Trì bế về? Bế từ đâu?"
Theo tài liệu điều tra được thì nhà họ Trì nói với Trì Nhiên rằng tài xế vì ôm hận nên đã tráo con, nhưng sự thật là Trì Nhiên do ông cụ nhà họ Trì bế từ bên ngoài về.
"Không biết, điều tra xa hơn nữa thì không ra." Kỷ Minh nói, "Ông cụ nhà họ Trì bế đứa bé về chưa được mấy ngày thì qua đời, không ai biết đứa trẻ được bế từ đâu về."
Tịch Phong khép máy tính bảng lại: "Nếu Trì Nhiên gọi điện cho cậu thì phải báo cho tôi ngay."
"Vâng."
Sau khi Kỷ Minh đi ra ngoài, Tịch Phong cầm quyển 《Tâm Pháp Nhập Môn Phái Hoan Hỷ》 lên mở ra, dòng chữ lớn đầu tiên trên trang đầu viết:
Muốn luyện thần công này, trước tiên phải tự cung.
Tịch Phong khẽ nhíu mày, bên dưới là một dòng chữ nhỏ:
Ha ha ha, chỉ đùa thôi, đừng tin thật.
Tịch Phong khép quyển sổ lại rồi ném sang một bên.
Một lúc sau, Tịch Phong lại cầm quyển sổ đó lên, nhét vào tận trong cùng của giá sách, mắt không thấy thì lòng không phiền.