Hai cha con ôm nhau hu hu hu một hồi lâu, tiểu cương thi ôm đến mỏi cả tay, mới cất giọng non nớt nói: "Ba nhỏ, thế là được rồi, đợi về rồi ba khóc với Tiểu Ngư đi." Cũng may hôm nay tiểu nhân ngư và tiểu tang thi không có ở đây, nếu không thì việc dỗ dành này sẽ chẳng đến lượt cậu.
Trì Nhiên lề mề đứng dậy, lẩm bẩm: "Chẳng biết quan tâm gì cả."
Trì Nhiên đổi sang vẻ mặt tươi cười nhìn Tịch Phong: "Cảm ơn Tịch tổng hôm nay đã giúp tôi trông con."
"Không có gì." Ánh mắt Tịch Phong đảo qua hai cha con, "Sau này ra ngoài nhớ mang theo con, nếu bỏ ở chỗ khác thì không hay đâu."
"Ồ, không sao." Trì Nhiên không để ý xua tay, "Bọn nhỏ sẽ tìm được tôi."
"..." Tịch Phong cảm thấy lời nhắc nhở của mình đúng là thừa thãi.
Hai cha con ngồi một bên nói chuyện, không hề có ý định rời đi, người giúp việc đến hỏi Tịch Phong bữa tối sắp xếp thế nào, Trì Nhiên lập tức tiếp lời: "Hay là bọn tôi ăn tối xong rồi hẵng về nhé."
Tiểu cương thi cũng vội gật đầu: "Cô giúp việc, cháu còn muốn ăn bánh bao nhân sữa trứng buổi trưa nữa, bà nhỏ, con nói cho ba biết, bánh bao nhân sữa trứng ngon lắm." Vừa nói vừa hít nước miếng một cái, buổi trưa cậu mới ăn no tám phần, tiếc quá.
"Thật sao?" Mắt Trì Nhiên sáng lên, "Tôi cũng muốn ăn."
Người giúp việc: "..."
Người giúp việc nhìn sang Tịch Phong, Tịch Phong thản nhiên nói: "Đi chuẩn bị bữa tối đi."
"Làm nhiều một chút nhé, con trai tôi ăn khỏe lắm." Trì Nhiên dặn dò.
Người giúp việc vẻ mặt khó nói nên lời, còn ăn nữa à, đứa nhỏ bé thế này không thể ăn nhiều được, nhưng lời này một người giúp việc như bà không dám nói.
"Cô giúp việc, cháu còn phải mang cơm về cho hai em trai nữa, cô nhớ làm nhiều một chút nha." Tiểu cương thi cũng dặn bà.
Người giúp việc: "..." Đúng là sống lâu rồi, hạng người nào cũng có thể gặp.
Trước khi vào bếp, người giúp việc còn nhìn Tịch Phong một cái, trước đây cũng đâu thấy tổng tài dễ tính như vậy.
Tịch tổng trước đây không dễ tính như thế đi vào phòng vệ sinh, một lát sau cầm mấy sợi tóc quay lại đưa cho Trì Nhiên: "Giúp tôi xem người này có vấn đề gì không."
"Ai vậy?" Trì Nhiên thuận miệng hỏi.
"Không cần biết là ai, chỉ cần kiểm tra một chút là được." Tịch Phong ngồi xuống đối diện cậu, hai chân bắt chéo, ánh mắt dừng trên chiếc túi càn khôn bên hông Trì Nhiên.
Chiếc túi không lớn, nhưng mỗi lần Trì Nhiên lấy đồ đều lấy từ trong đó ra.
Trì Nhiên không nghi ngờ gì, lấy một lá bùa từ túi càn khôn bọc lấy mấy sợi tóc định đốt, nghĩ ngợi rồi lại dừng lại, nhìn Tịch Phong, cười hì hì: "Tịch tổng, lá bùa này ba... năm nghìn tệ một lá... không đắt chứ?"
"Không đắt." Tịch Phong gật đầu.
Trì Nhiên giơ ngón tay cái với hắn: "Tịch tổng, anh đúng là người tốt."
Lại một lần nữa nhận được thẻ người tốt, Tịch Phong không hề thay đổi sắc mặt, thản nhiên nói: "Cậu biết một giờ tôi kiếm được bao nhiêu tiền không?"
"Bao nhiêu?" Trì Nhiên hưng phấn nhìn hắn, hiếm khi sư huynh cũng có lúc khoe khoang, cậu đương nhiên phải phối hợp chứ.
"Mỗi phút kiếm được mấy chục triệu." Tịch Phong nói.
"Oa, giỏi quá." Trì Nhiên và tiểu cương thi đồng thời vỗ tay, ba lớn có tiền, sau này tất cả đều sẽ là của bọn họ.
"Tôi hôm nay giúp cậu trông con mấy tiếng đồng hồ, cậu nói xem việc này đáng giá bao nhiêu tiền?" Tịch Phong đột nhiên đổi giọng.
Động tác vỗ tay của Trì Nhiên khựng lại, hình như có gì đó không đúng.
Tiểu cương thi chớp chớp mắt, rồi trèo xuống ghế sofa ra sân chơi, đây là mở đầu cho việc bà nhỏ bị đào hố, cậu vẫn nên tránh xa một chút thì hơn, kẻo lát nữa ba nhỏ thẹn quá hóa giận lại phải dỗ.
"Tôi tính rồi, không tính những thứ thằng bé đã ăn, cứ tính năm trăm triệu đi, trừ lá bùa này, cộng thêm tiền công của cậu, tổng cộng tính một vạn, cậu còn nợ tôi bốn trăm chín mươi chín triệu chín trăm chín mươi nghìn, làm tròn lên, cậu còn nợ tôi năm trăm triệu."
Trì Nhiên: "???" Làm tròn là làm kiểu đó sao?
Trì Nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm: "Dạo này làm việc mệt quá nên tai không nghe rõ nữa." Vừa nói vừa đốt mấy sợi tóc.
Từng làn khói trắng bốc lên, không hề lẫn tạp chất, mang theo mùi hương nhàn nhạt mà quen thuộc.
Trì Nhiên khẽ nhướng mày, không để lộ cảm xúc liếc nhìn Tịch Phong một cái, Tịch Phong ngồi đó, thấy ánh mắt của Trì Nhiên thì nhướng mày: "Thế nào?"
Trì Nhiên rũ mắt, mùi hương này quá quen thuộc, lúc trước khi cậu luyện tập loại phù triện này, thứ cậu dùng chính là tóc của sư huynh.
Vậy nên, Tịch Phong định dùng tóc của mình để làm gì?
Trì Nhiên ngẩng mắt lên, muốn nói lại thôi.
"Có vấn đề gì à?" Tịch Phong hỏi.
Trì Nhiên thở dài, vẫy tay với hắn, ra hiệu hắn lại gần để nghe.
Tịch Phong vẫn ngồi yên không nhúc nhích: "Nói đi."
Trì Nhiên sờ sờ mũi, hai tay chống lên bàn trà, khom nửa người ghé đến trước mặt Tịch Phong, thần thần bí bí nói: "Vậy tôi nói nhé, người này ấy mà không có tật xấu gì khác... chỉ là tuyến tiền liệt có chút vấn đề thôi..."
Trì Nhiên còn chưa nói xong đã thấy sắc mặt Tịch Phong thay đổi, Trì Nhiên chỉ giả vờ như không nhìn thấy: "Thì anh hiểu mà, nỗi đau của đàn ông ấy, lúc làm chuyện đó thì hơi lực bất tòng tâm..."
Sắc mặt Tịch Phong càng lúc càng khó coi, Trì Nhiên vẫn tiếp tục nói: "Nhưng tôi chữa được, anh bảo anh ta đến tìm tôi, tôi chữa giúp anh ta, còn tốt hơn bệnh viện chữa, cam đoan không đau mà khỏi cũng nhanh."
Trì Nhiên chờ xem Tịch Phong thẹn quá hóa giận, không ngờ vẻ mặt Tịch Phong dần bình tĩnh trở lại, còn hỏi ngược cậu: "Cậu thật sự chữa được à?"
"Tất nhiên." Trì Nhiên vỗ ngực khoác lác không biết ngượng, "Anh cứ bảo anh ta đến tìm tôi." Tin thật rồi sao? Ánh mắt Trì Nhiên không khỏi liếc xuống nửa th*n d*** của Tịch Phong, chẳng lẽ mình lại mèo mù vớ cá rán?
"Được." Tịch Phong gật đầu, "Bạn bè ở phương diện này của tôi rất nhiều, sau này sẽ giới thiệu cho cậu."
"Á..." Trì Nhiên ngẩn người một chút, rồi cười khan một tiếng, "Thế thì cũng không cần đến mức đó đâu... tôi cũng không kiếm tiền bằng cái này... với lại, anh toàn kết giao bạn bè kiểu gì vậy, sao lại còn bị tập thể tuyến tiền liệt có vấn đề thế này... hội bạn tuyến tiền liệt à?"
Trì Nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm, nào ngờ cũng chẳng biết tai Tịch Phong sao lại thính đến thế, nghe rõ mồn một, nhịn hồi lâu mới đứng dậy bực bội nói: "Ăn cơm đi." Tịch Phong biết Trì Nhiên nhất định đã nhận ra tóc kia là của mình rồi, vậy nên, Trì Nhiên đến cả một sợi tóc của hắn cũng rất hiểu.
Trì Nhiên vui sướng hớn hở, đổi lại là sư huynh trước đây thì lúc này đã ném cậu ra ngoài rồi.
Xem ra mất trí nhớ cũng có cái hay của mất trí nhớ.
Trì Nhiên đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa tay, đúng lúc Trần Thác gọi điện tới, Trì Nhiên liền dựa vào tường bắt máy.
Trần Thác hòa nhã hỏi cậu: "Đang ở đâu đấy?"
"Đến nhà Tịch tổng đón con trai tôi, sếp à, anh có việc gì không?" Trì Nhiên nhíu mày, "Tôi không tăng ca đâu nhé, buổi tối tôi phải ở với con trai."
Trần Thác hít một hơi: "Không bảo cậu tăng ca, chỉ là nói với cậu, đón con xong thì mau đi đi, đừng gây phiền phức cho Tịch tổng, hiểu chưa?"
"Tôi gây phiền phức cho anh ấy lúc nào?" Trì Nhiên cảm thấy mình thật sự oan uổng, "Tịch tổng giữ tôi lại ăn cơm đấy, tôi mà đi thì chẳng phải quá không nể mặt anh ấy sao."
Trần Thác nghẹn một hơi nơi cổ họng: "Cậu chắc Tịch tổng thật lòng giữ cậu lại chứ?"
"Tất nhiên." Trì Nhiên vẫn rất chắc chắn về chuyện này, "Mọi người không hiểu anh ấy đâu, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài, trong lòng anh ấy thật ra vẫn luôn muốn giữ chúng tôi lại."
Trần Thác: "..."
Trần Thác day day mi tâm: "Trì Nhiên, nếu một ngày nào đó Tịch tổng nổi giận làm công ty tôi sụp đổ, tôi sẽ đến nhà cậu để cậu nuôi tôi."
"Đừng." Trì Nhiên chậc một tiếng, "Sếp à, anh đừng ăn vạ tôi, tôi còn phải nuôi ba đứa con trai nữa, thêm cả anh thì chẳng phải tôi sẽ phải nuôi bốn đứa sao?"
Trần Thác bị Trì Nhiên chọc tức đến mức cúp điện thoại.
Trì Nhiên tâm trạng vui vẻ vừa ngân nga vừa rửa tay, vừa quay đầu lại đã thấy Tịch Phong đứng ở cửa nhìn cậu, Trì Nhiên sợ đến hít ngược một hơi, vỗ ngực: "Tịch tổng, anh dọa chết tôi rồi."
Tịch Phong mặc một bộ đồ thể thao mặc ở nhà rộng rãi, tóc cũng không vuốt keo, dưới ánh đèn vàng ấm nơi hành lang trông dịu dàng hơn ban ngày rất nhiều.
Tịch Phong chống tay lên tường, nhìn Trì Nhiên: "Trước đây cậu đã từng gặp tôi chưa?"
Ôi chà, cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi rồi.
Điều Trì Nhiên muốn chính là lòng hiếu kỳ của hắn.
Trì Nhiên vuốt cằm, làm bộ suy nghĩ: "Hình như thật sự từng gặp."
"Vậy sao?" Tịch Phong cũng không biết vì sao, chỉ cần nhìn biểu cảm này của Trì Nhiên, hắn lập tức nhận ra người này lại đang giở trò.
"Để tôi nghĩ xem... à đúng rồi, tôi nhớ ra rồi." Trì Nhiên vỗ tay một cái, cười híp mắt, "Chúng ta từng gặp nhau trong mơ, đó là một giấc mơ vô cùng kiều diễm..."
Vừa nói Trì Nhiên vừa bước đến bên cạnh Tịch Phong, khóe môi mỉm cười, vẻ mặt như đang hồi tưởng chuyện đẹp đẽ: "Kiều diễm thế nào ấy à, là kiểu phải dùng đến chức năng của tuyến tiền liệt ấy, anh đã từng mơ thấy chưa? Tôi thì mơ thấy anh rồi, nếu không thì chỗ này..." Trì Nhiên đột nhiên giơ tay định sờ vành tai Tịch Phong.
Tịch Phong đã có chuẩn bị từ trước, một tay túm lấy cổ tay Trì Nhiên, khuỷu tay còn lại chặn ngang cổ Trì Nhiên, ép cậu lên tường.
Trì Nhiên ngửa cổ dựa sát vào tường, cả người đều mất khả năng hành động.
Trì Nhiên nhăn nhăn mũi, sơ suất rồi.
Thôi vậy, không đùa nữa, hiện tại Trì Nhiên vẫn chưa định nói với Tịch Phong chuyện xuyên sách, Tịch Phong không có ký ức, hơn nữa lòng đề phòng cực mạnh, nói những chuyện đó chỉ phản tác dụng, tìm đại một lý do qua loa cho xong là được, dù sao chỉ cần da mặt mình đủ dày thì sư huynh cũng chẳng làm gì được cậu.
Điểm tự tin này thì từ trước đến nay cậu luôn có.
"Tôi..."
"Vậy thì nói cụ thể xem nào, rốt cuộc kiều diễm như thế nào." Tịch Phong không biểu cảm nhìn cậu, khuỷu tay hơi dùng sức, "Tôi rất tò mò."
Trì Nhiên không nhịn được ho khan một tiếng: "...Chỉ đùa chút thôi mà..."
"Vậy sao?" Tịch Phong cười mà như không cười, "Tôi chưa bao giờ đùa, bây giờ bắt đầu nói đi."
Trì Nhiên: "..." Nói cái gì? Đến hai chữ "kiều diễm" viết thế nào cậu còn chẳng biết.
Trì Nhiên không lên tiếng, Tịch Phong cũng không buông tay, cổ là một nơi rất yếu ớt, bị người khác khống chế như vậy tuyệt đối không phải là chuyện dễ chịu, thậm chí vì Tịch Phong cố tình dùng lực mà Trì Nhiên có cảm giác buồn nôn và khó thở.
Haizz, Trì Nhiên thở dài, hơi tiếc nuối nhìn Tịch Phong: "Là anh ép tôi đấy."
Tịch Phong khẽ nhíu mày, còn chưa kịp nói gì thì ngay giây sau, Trì Nhiên trực tiếp dang tay ôm lấy hắn.
!!!!
Vốn dĩ hai người đã đứng rất gần nhau, bị khống chế cổ cũng không cản trở Trì Nhiên ôm người.
Tịch Phong không ngờ cậu lại "không biết xấu hổ" đến vậy, gần như theo bản năng buông tay định lùi về sau, nhưng lại bị Trì Nhiên vòng tay ôm chặt lấy cổ, dùng sức một cái, hai chân trực tiếp quấn quanh eo hắn.
"Chẳng phải anh hỏi kiều diễm thế nào sao? Chính là kiều diễm như thế này." Hơi thở ấm áp của Trì Nhiên phả lên vành tai từng bị cắn của Tịch Phong, Tịch Phong chỉ cảm thấy toàn thân nổi một lớp da gà.
Nhân cơ hội này Trì Nhiên lại xác nhận một lần nữa, dấu răng của cậu vẫn còn đấy, cậu thậm chí còn muốn cắn thêm một cái nữa, ai bảo anh bóp cổ tôi.
Tịch Phong còn chưa kịp giãy khỏi cái ôm của cậu thì đã nhìn thấy Tịch Nhuế đang đứng trên cầu thang há hốc miệng.
Từ góc nhìn của Tịch Nhuế, chính là một người đàn ông như gấu koala bám trên người anh trai cô, mà anh trai cô còn sợ người đó ngã nên đưa tay đỡ lấy eo cậu, hai người dán sát vào nhau vô cùng.
Đến cô và Trì Sính còn chưa từng thân mật như vậy.
Khoảnh khắc này, Tịch Nhuế ngộ ra.
Thì ra anh trai cô vẫn luôn không có bạn gái là vì nguyên nhân này.
Tịch Nhuế lẩm bẩm: "Yêu đương tự do, hôn nhân tự do, muốn yêu thì yêu, thì ra là có ý này à..."
Lúc Trì Nhiên và tiểu cương thi về đến nhà thì trời đã tối, tiểu nhân ngư và tiểu tang thi ngồi trên bậc cửa vừa ăn mì ăn liền giòn vừa chờ.
Nhìn thấy hai người xuất hiện, hai đứa nhóc reo lên một tiếng rồi chạy tới, Trì Nhiên vội dang tay định ôm, nào ngờ ba đứa nhỏ đã ôm chầm lấy nhau, hưng phấn gào lên om sòm.
Trì Nhiên: "..."
Cuối cùng thì vẫn là cậu trao nhầm tình cảm rồi.
Trì Nhiên ôm ngực mình, hu hu hu: "Mấy đứa đều không còn thích ba nhỏ nữa rồi."
"Thích mà, thích mà." Tiểu nhân ngư và tiểu tang thi vội chạy tới hôn cậu một cái, rồi qua loa vỗ vỗ đầu cậu, "Ba nhỏ, ba tự chơi một lát nhé."
Dỗ xong ông bố già, ba đứa nhóc vây lại ríu ra ríu rít.
"Tiểu Cương, Tiểu Cương, cậu gặp ba lớn chưa?"
"Gặp rồi, gặp rồi, là ba lớn, ba lớn còn sống." Tiểu cương thi vô cùng phấn khích kể cho hai đứa nghe những gì mình thấy hôm nay, "Nhà ba lớn to lắm, có bồn tắm lớn và bể bơi lớn, sau này Tiểu Ngư ngâm nước không thành vấn đề."
"Bánh sữa trứng ở nhà ba lớn ngon lắm... đúng rồi, tôi gói mang về cho mọi người rồi, mau nếm thử đi." Tiểu cương thi mở hai túi lớn mang về ra, tìm đồ ăn cho bọn họ.
"Woa, nhiều đồ ngon quá." Mắt tiểu nhân ngư và tiểu tang thi sáng lấp lánh, "Ba lớn giàu thật."
"Vốn dĩ ba lớn định mời bọn tôi ăn cơm tối, sau đó..." Tiểu cương thi thở dài đầy từng trải.
"Sao thế? Sau đó thì sao?" Tiểu nhân ngư và tiểu tang thi vội hỏi.
"Sau đó... ba nhỏ lao lên ôm ba lớn..."
"..."
"Ồ..." Tiểu nhân ngư và tiểu tang thi gật gật đầu nhỏ, hiểu rồi, "Ba lớn đuổi hai người ra ngoài."
Ba đứa nhỏ nhìn nhau, chống cằm, đồng loạt thở dài, haizz... cũng đâu phải mới bị đuổi một hai lần, bọn nó quen rồi.