Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 14: Nước miếng của trà xanh nhỏ có độc

14.

Tịch Phong không để Kỷ Minh gọi bác sĩ, tự mình đi vào nhà vệ sinh, trong phòng riêng, Kỷ Minh và Tịch Nhuế trừng mắt nhìn Trì Nhiên như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.

Trì Nhiên vẫn ngồi dưới đất, ngón tay khẽ chạm vào vết đỏ trong lòng bàn tay, trong lòng vô cùng sảng khoái, tuy đại sư huynh đã mất ký ức, nhưng không sao, chỉ cần người còn ở đây là được.

Sau khi xuyên thành tiểu sư đệ, để ôm chặt đùi đại sư huynh, Trì Nhiên đã nghĩ đủ mọi cách, nhưng đại sư huynh mặt lạnh tim lạnh, lúc nào cũng chê cậu phiền, nên Trì Nhiên nhân lúc đại sư huynh luyện kiếm, tự mình lao vào, vết thương trong lòng bàn tay chính là do lần đó để lại, sau đó cậu còn thi triển một lá bùa giữ tươi lên bàn tay mình để giữ cho vết thương luôn mới.

Sau đó mỗi ngày cậu đều lắc lắc một bàn tay chạy đến cho đại sư huynh xem: "Huynh nhìn đi, huynh làm đệ bị thương rồi, huynh phải chịu trách nhiệm."

Cậu mặt dày bám riết, đại sư huynh hết cách với cậu, chỉ có thể tự tay bôi thuốc cho cậu, sau này vết thương lành lại, nhưng trong lòng bàn tay vẫn để lại một vết mờ nhạt, sư huynh nói là vì tác dụng của bùa chú.

Mà sau khi tỉnh lại, cậu vô tình phát hiện trong lòng bàn tay mình cũng xuất hiện một vết giống hệt như vậy, trước lúc hôn mê hoàn toàn không hề có.

Trong những năm tháng ở trong sách, cậu cũng từng bị thương không ít lần, nhưng những vết thương khác đều không để lại dấu vết, chỉ có vết này xuất hiện trong lòng bàn tay.

Không lâu sau khi tay lành, Trì Nhiên cuối cùng cũng bò được lên giường của đại sư huynh, buổi tối ôm sư huynh ngủ thì nằm mơ thấy ăn giò heo, liền coi tai của sư huynh là cái giò rồi cắn mạnh một cái, sư huynh bèn tự thi triển một lá bùa giữ tươi lên tai mình, lấy đó để uy h**p Trì Nhiên vẽ bùa.

Sau này khi vết thương lành, trên d** tai của đại sư huynh liền để lại hai dấu răng của Trì Nhiên.

Vừa rồi cậu đã nghiêm túc đối chiếu rồi, dấu răng mới cắn và dấu răng cũ trước đó giống nhau như đúc, đều là dấu răng của cậu.

Trì Nhiên liếc nhìn mọi người trong phòng, rồi cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Thật sự tôi không cố ý đâu, nếu không phải Tịch tiểu thư va vào tôi một cái thì tôi nhất định sẽ không ngã... Đương nhiên rồi, tôi cũng không có ý trách Tịch tiểu thư, đều là lỗi của tôi... Tôi..." Càng nói giọng Trì Nhiên càng nhỏ, như sắp bị dọa khóc vậy.

Tịch Nhuế mặt đầy kinh hãi: "..." Là một người đàn ông mà anh trà xanh thế này thật sự ổn sao?

Trần Thác vội vàng giúp Trì Nhiên nói đỡ: "Lần đầu cậu ấy gặp Tịch tổng, khó tránh khỏi căng thẳng, chắc chắn không phải cố ý."

"Không phải cố ý?" Ánh mắt Kỷ Minh đầy vẻ dò xét, "Nếu là cố ý thì e là tai của tổng giám đốc nhà chúng tôi đã bị cắn đứt rồi nhỉ?" Trước thì Trì Sính tiếp cận được đại tiểu thư, sau lại đến vị thiếu gia giả này xuất hiện trước mặt tổng giám đốc bằng cách như vậy, anh ta không thể không suy nghĩ lại mục đích của Trì Nhiên, ngay cả khi nhìn Trần Thác cũng mang theo sự cảnh giác.

Trần Thác: "..." Anh ta đưa Trì Nhiên đến đây đúng là có chút tư tâm.

Trước đây anh ta từng nhìn thấy Tịch Nhuế từ xa một lần, từ lâu đã cảm thấy Tịch Nhuế không hề bị hạ cổ, anh ta suy nghĩ rất kỹ rồi, nhà họ Tịch gia thế hiển hách, coi thường nhà họ Trì là điều hiển nhiên, bất kể đại tiểu thư nhà họ Tịch có bị hạ cổ hay không, yêu cầu của Tịch Phong quy cho cùng chỉ có một, đó là khiến Tịch Nhuế và Trì Sính chia tay, khoản tiền này... anh ta rất muốn kiếm, chỉ cần Tịch thị rò rỉ chút tiền thôi là thành tích cả năm của phòng số một bọn họ đã hoàn thành rồi.

Vì vậy anh ta mới đưa Trì Nhiên đến.

Chỉ là không ngờ vị tổ tông này vừa đến đã cắn người ta luôn, sớm biết thế này... anh ta đã không nên giở chút khôn vặt... Haiz...

Tổ tông là chính anh ta đưa đến, cục diện rối rắm này vẫn phải tự mình thu dọn, Trần Thác quay đầu trừng mắt nhìn Trì Nhiên: "Sao cậu lại cắn Tịch tổng được? Bất cẩn quá rồi." Vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu bảo Trì Nhiên mau xin lỗi.

"Tôi cũng đâu muốn cắn, là vô tình cắn trúng thôi mà..." Trì Nhiên làm ra vẻ mình cũng rất tủi thân, "Thật sự chỉ là trùng hợp thôi... Tai anh ấy cũng đâu phải tai heo thơm ngon gì..."

Trì Nhiên còn chưa nói hết câu thì đã nhìn thấy Tịch Phong bước ra từ nhà vệ sinh, lập tức treo lên khuôn mặt nịnh nọt: "Tịch tổng, anh không sao chứ?"

Ánh mắt Tịch Phong dừng trên người Trì Nhiên, ánh nhìn sâu thẳm.

Vừa rồi hắn phát hiện trên d** tai của mình chẳng biết từ lúc nào đã có thêm hai dấu răng, không phải do vị thiếu gia giả này vừa cắn, mà là dấu vết đã có từ rất lâu trước đó, dấu răng vừa rồi của vị thiếu gia giả này cắn lệch đi một chút, nhưng lại giống hệt.

Ngoài việc từng nhìn thấy ảnh của vị thiếu gia giả này khi bảo Kỷ Minh điều tra nhà họ Trì, hắn chưa từng gặp Trì Nhiên ngoài đời.

Hơn nữa cho dù trước đây hắn chưa từng để ý kỹ d** tai mình, thì hắn cũng dám khẳng định mình tuyệt đối chưa từng bị ai cắn.

Vậy những dấu răng này từ đâu mà có?

"Anh, anh không sao chứ?" Tịch Nhuế vội vàng bước tới kiểm tra tai của Tịch Phong, "Có chảy máu không? Nếu chảy máu thì vẫn phải đi khám bác sĩ đấy, lỡ trong người anh ta có virus dại thì sao?"

Trì Nhiên: "..." Cảnh cáo cô nhé, đừng nhắc đến bệnh dại nữa, tôi sắp nổi giận rồi đấy!!!

Tịch Phong nghiêng người tránh tay Tịch Nhuế, thản nhiên nói: "Không sao, ăn cơm đi."

Tịch Nhuế tuy không đến gần nhưng vẫn nhìn thấy, tai của Tịch Phong hơi đỏ và sưng lên, nhưng không rách da, chắc là không có vấn đề gì lớn.

Tịch Nhuế yên tâm, rồi vẫy tay với Trì Nhiên: "Được rồi, lần này tha cho anh, sau này làm việc đừng hấp tấp nữa, hai người đi đi, bọn tôi còn phải ăn cơm."

Trần Thác thở phào nhẹ nhõm, vừa đi tới kéo Trì Nhiên vừa nói: "Vậy Tịch tổng, bọn tôi xin phép về trước, có chuyện gì ngài cứ bảo thư ký Kỷ liên lạc với bọn tôi." Đơn hàng này anh ta cũng không dám nghĩ nữa, về đến công ty anh ta sẽ bắt Trì Nhiên cày đơn, một ngày không nhận đủ mười tám đơn thì tuyệt đối không tha.

"Hử?" Thấy sóng gió đã qua, Trì Nhiên phủi mông đứng dậy, vẻ mặt đầy khó hiểu nói: "Chẳng phải bảo ăn cơm sao? Sao lại đi? Món cũng gọi rồi, không ăn chẳng phải lãng phí à?"

Tịch Nhuế: "?"

Kỷ Minh: "??"

Trần Thác: "?!!!" Tên này vậy mà còn muốn ở lại ăn cơm? Chắc đầu óc có vấn đề thật rồi.

"Tịch tổng, bọn tôi có thể ăn cùng không?" Trì Nhiên thay đổi hoàn toàn dáng vẻ cẩn thận lúc trước, cười híp mắt hỏi.

Đối với sư huynh thì phải mặt dày bám riết, khoản này cậu có kinh nghiệm vô cùng phong phú.

Tịch Nhuế không nhịn được cười khẩy một tiếng, anh trai cô chắc sẽ cho người ném tên trà xanh này ra ngoài.

Kỷ Minh đã mở cửa, chuẩn bị gọi người đuổi bọn họ đi.

Trần Thác đang do dự là tự mình cút trước... hay là cứu vớt thêm một chút con gà mờ không biết nhìn sắc mặt người này.

Tịch Phong chăm chú nhìn đôi mắt hơi cong lên của Trì Nhiên vài giây, rồi giơ tay làm động tác mời, không mang theo chút cảm xúc nào nói: "Ngồi đi."

Tịch Nhuế kinh ngạc há to miệng, anh trai cô thật sự bị hạ cổ rồi chứ?

Ngược lại Kỷ Minh phản ứng rất nhanh, vị thiếu gia giả này hẳn vẫn còn giá trị lợi dụng.

Trần Thác cũng hiểu rồi, Tịch Phong chỉ muốn chia rẽ Tịch Nhuế và Trì Sính, vị thiếu gia giả vẫn còn tác dụng, xem ra khoản tiền này vẫn còn có thể kiếm được.

Trì Nhiên thì chẳng nghĩ nhiều vòng vo như vậy, vui vẻ kéo chiếc ghế gần Tịch Phong nhất rồi ngồi xuống.

Ngồi xuống rồi vẫn thấy chưa đủ, cái bàn này lớn quá, giữa hai người ít nhất còn có thể ngồi thêm ba người nữa, vẫn còn cách quá xa, thế là Trì Nhiên đứng dậy kéo ghế ngồi sát bên cạnh Tịch Phong, còn nghiêng đầu cười với hắn: "Ngồi gần một chút, thân thiết."

Tịch Nhuế: "?" Giờ thì cô chắc chắn rồi, tên trà xanh này đang quyến rũ anh trai cô.

Kỷ Minh: "??" Vì đại tiểu thư mà tổng giám đốc vậy mà nhịn được đến mức này, trước đây sao anh ta không nhận ra tổng giám đốc lại yêu thương em gái sâu sắc như vậy chứ.

Trần Thác: "???" Ai muốn thân thiết với cậu? Làm ơn có chút đầu óc được không?

Bị người ta gần như dán sát người ngồi xuống, Tịch Phong nhịn một chút rồi vẫn ngồi yên không nhúc nhích, bởi vì hắn lại ngửi thấy mùi hương kia.

Nhà họ Tịch là gia tộc làm nước hoa, bản thân Tịch Phong cũng biết điều chế nước hoa, khứu giác đương nhiên cực kỳ nhạy bén, nhưng hắn không ngửi ra đây là mùi gì, là một mùi hương rất kỳ lạ, rất dễ ngửi.

Rất nhạt, rất nhạt, không đến gần thì gần như không ngửi thấy, hẳn không phải cố ý xịt lên người, mà là vô tình nhiễm phải.

Trì Nhiên mở to mắt, vẻ mặt vô tội nói: "Mọi người ngồi đi, mang món lên nào, đói quá."

Lâu lắm rồi cậu chưa được ăn một bữa ngon, thèm chết đi được.

Nhìn Trì Nhiên nghiễm nhiên như chủ nhà, rồi lại nhìn Tịch Phong im lặng chẳng nói một lời như thể bị hạ cổ, ba người còn lại không cảm xúc ngồi xuống.

Tịch Nhuế cũng kéo ghế ngồi cạnh Kỷ Minh, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Anh thật sự không định lên Xin Đừng Thấy Lạ đặt một đơn à? Anh không thấy anh của tôi rất kỳ lạ sao? Tôi thấy nước miếng của tên trà xanh này có độc."

Kỷ Minh: "..."

Trì Nhiên chống cằm cười híp mắt nhìn Tịch Phong, ánh mắt dừng trên d** tai vẫn còn hơi đỏ sưng của hắn, sư huynh trước giờ luôn cẩn thận, chắc chắn đã phát hiện dấu răng trên d** tai rồi, cậu không tin hắn không tò mò.

Có điều tuy sư huynh đã mất trí nhớ, nhưng vẫn là tính cách núi Thái Sơn sụp trước mặt mà sắc mặt không đổi, trên mặt chẳng nhìn ra được chút cảm xúc nào.

Nhưng không sao, chút bản lĩnh nắm thóp sư huynh này cậu vẫn có, cậu chính là người từng bò lên giường sư huynh rồi coi tai sư huynh là cái giò mà gặm đấy.

Bị người bên cạnh nhìn chằm chằm hồi lâu, Tịch Phong mặt không cảm xúc quay đầu nhìn sang, Trì Nhiên nhe răng cười với hắn.

Yên tâm đi, sư huynh, bất ngờ của anh còn ở phía sau nữa.

Anh rất nhanh sẽ có ba đứa nhóc đáng yêu lắm luôn đấy.

Có phải rất mong chờ không?