Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba
Chương 10: Trong vòng mười mét, sư huynh chỉ cần liếc mắt là tìm thấy cậu
10.
Tập đoàn Tịch thị, Trì Nhiên cũng biết đôi chút, dù sao cũng có vô số người muốn nịnh bợ, muốn bám víu.
Tịch thị là một gia tộc làm nước hoa, tính từ khi chai nước hoa đầu tiên ra đời đến nay đã có lịch sử hơn hai trăm năm.
Nước hoa của Tịch thị có tên là Nam Phong, lấy từ câu thơ: Hạ tảo nhật sơ trường, nam phong thảo mộc hương.
Tương truyền chai nước hoa đầu tiên của Nam Phong được điều chế dành cho một vị tiểu vương gia thời đó, vị tiểu vương gia đêm đêm khó ngủ, vị chuyên gia điều chế nước hoa bèn dùng hương cỏ non sau cơn mưa để tạo ra một loại nước hoa.
Từ đó cửa hàng đầu tiên của Nam Phong ra đời, sau này cửa hàng Nam Phong ngày càng nhiều, người biết đến Nam Phong cũng ngày càng đông, tạo nên Tập đoàn Tịch thị như ngày nay.
Trì Nhiên chưa từng đặc biệt tìm hiểu, nhưng những người xung quanh đều lấy việc mua được nước hoa Nam Phong làm vinh dự, hơn nữa nhà họ Trì vẫn luôn tính toán cưới đại tiểu thư nhà họ Tịch, nên cậu rất khó mà không biết đến Tịch thị.
Chỉ là Tịch thị đổi tổng giám đốc từ khi nào thì Trì Nhiên không biết, trước đây người đứng đầu Tịch tổng đâu phải là đại sư huynh bây giờ.
"Ba nhỏ, bây giờ mình đi tìm ba lớn sao?" Ba nhóc mong chờ nhìn cậu.
Lý trí của Trì Nhiên đã quay trở lại, cậu sờ sờ mũi: "Bây giờ e là không tìm được."
"Tại sao?" Ba nhóc cuống lên, "Bọn con nhớ ba lớn lắm, hơn nữa ba lớn trông... giàu quá đi."
Trì Nhiên trừng mắt: "Mấy đứa nhớ ba lớn chỉ vì tiền thôi sao? Đương nhiên rồi... Anh ấy đúng là rất giàu."
Bốn cha con ngồi xổm bên lề đường chống cằm suy nghĩ, muốn gặp tổng giám đốc Tập đoàn Tịch thị một lần đâu phải chuyện đơn giản, cứ thế tìm tới thì khả năng lớn nhất là bị bảo vệ ném ra ngoài.
Cách đơn giản nhất là canh trước cổng công ty rồi chờ vận may, nhưng cái vận may đó có khi một năm rưỡi cũng chẳng gặp được người, đến lúc ấy bốn cha con bọn họ đã chết đói từ lâu rồi.
"Chúng ta cứ trực tiếp đánh thẳng vào cửa là được mà." Tiểu cương thi nói, "Đánh xong là có thể gặp ba lớn rồi."
Trì Nhiên khẽ thở dài: "Nhưng lỡ như anh ấy không phải ba lớn thì sao?" Trì Nhiên không thể không chuẩn bị tâm lý như vậy, tuy ngoại hình giống hệt, nhưng cũng có khả năng không phải mà.
Hu hu hu, đại sư huynh...
Trời đã sắp tối, cứ ngồi chờ thế này cũng chẳng phải cách, chỉ có thể về nhà trước.
Về đến nhà, ba nhóc mang hai con ếch bò khổng lồ đi xử lý, Tiểu Tang cầm dao chặt chúng ra, đến khi chúng biến thành thịt nằm trong chậu, cảm giác buồn nôn của Trì Nhiên mới đỡ hơn một chút.
Trong sân có một cái chảo sắt lớn, chắc là trước đây chủ nhà dùng để nấu món trong chảo lớn, lâu ngày không dùng nên đã gỉ sét, Trì Nhiên vất vả cọ rửa sạch sẽ, rồi nhóm lửa dùng cái chảo sắt lớn ấy nấu đầy một chảo ếch bò om nồi khô.
Chỉ một con ếch bò đã nấu được cả một chảo lớn, còn dư một con, Trì Nhiên thi triển một lá bùa giữ tươi rồi ném vào góc tường, định để ngày mai nấu tiếp.
Trì Nhiên múc một thau mang sang tiệm tạp hóa.
Ếch bò đúng là món ngon, bình thường ở nhà ít ai làm, ra nhà hàng ăn cũng chẳng rẻ, anh Vương và chị Vương đều vô cùng ngạc nhiên, liên tục cảm ơn cậu, Trì Nhiên nhân cơ hội đề nghị mượn máy tính của bọn họ dùng một chút, hai người đương nhiên đồng ý.
Trì Nhiên gửi vài bản sơ yếu lý lịch trên mạng, có vài nhân viên tuyển dụng đúng lúc đang trực tuyến, bèn trò chuyện vài câu, hẹn cậu ngày hôm sau có thể đến phỏng vấn, Trì Nhiên lấy bút ghi lại địa chỉ.
Lúc Trì Nhiên rời đi, chị Vương tặng cậu một thùng sữa.
Một chảo ếch bò được bốn cha con ăn thả ga, lần nữa ăn đến bụng căng tròn, nằm vật trong sân ngắm trăng, cái đuôi của tiểu nhân ngư gác lên bụng dưới của Trì Nhiên, đung đưa qua lại: "Ba nhỏ, ba định đến công ty đó làm việc sao?"
Nói thật thì Trì Nhiên có hơi do dự, hai con ếch bò hôm nay chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, tốn chút sức là có thể xử lý được, nhưng rõ ràng công ty đó nhận giải quyết không chỉ những việc đơn giản như vậy.
Cho dù cậu có ba nhóc, nhưng ba nhóc nhiều lắm cũng chỉ biết dùng sức mạnh, nếu gặp phải đối thủ đạo hạnh cao thâm hơn thì chưa biết sẽ ra sao, bản thân cậu lại là một kẻ vô dụng, đương nhiên cũng không thể để bọn nhỏ đi mạo hiểm.
Cho nên công việc này tuy rất tốt, nhưng không phù hợp với cậu, giá mà cậu có bản lĩnh như đại sư huynh thì tốt biết mấy.
"Ba nhỏ đã nộp hồ sơ rồi, sẽ thử tìm thêm mấy công việc khác xem sao." Trì Nhiên nói.
Ngày hôm sau Trì Nhiên không dẫn ba nhóc theo, mà chuẩn bị sẵn đồ ăn thức uống cho chúng rồi để chúng ở nhà.
Ba nhóc không có ý kiến gì, chỉ là lúc Trì Nhiên ra khỏi cửa thì thay nhau dặn dò cậu.
Tiểu nhân ngư: "Ba nhỏ, bọn con không ở bên cạnh ba, ba ra ngoài nhớ cẩn thận nhé."
Tiểu tang thi: "Đánh không lại thì chạy, chờ con tới lấy lại thể diện cho ba."
Tiểu cương thi: "Đừng khóc nhè, mất mặt lắm."
Trì Nhiên: "..."
Mang theo tấm lòng hiếu thảo của ba nhóc, Trì Nhiên đi đến Tập đoàn Tịch thị trước.
Tịch thị có mấy khu riêng biệt, trụ sở công ty, bộ phận nghiên cứu và nhà máy sản xuất đều không nằm cùng một chỗ.
Hôm qua cậu đã tìm trên mạng, Tịch thị có tuyển vài vị trí, nhưng đều là chuyên gia điều chế nước hoa, yêu cầu cực kỳ cao, cậu không đủ tiêu chuẩn, nên bây giờ chỉ có thể hoàn toàn trông chờ vào vận may.
Trì Nhiên ngồi xổm trên bồn hoa bên ngoài Tập đoàn Tịch thị, chỉ chăm chăm nhìn khoảng đất trống trước cổng công ty, xem có chiếc xe nào dừng lại không, dù sao tổng giám đốc đi làm chắc chắn sẽ có xe đưa đón.
Có vài chiếc xe tới thật, nhưng không chiếc nào là xe của Tịch Phong, Trì Nhiên không đợi được người, ngược lại lại đợi được bảo vệ.
"Thấy cậu ngồi đây lâu lắm rồi, ở đây làm gì vậy?" Người bảo vệ từ trên cao nhìn xuống cậu.
Trì Nhiên trước tiên nở một nụ cười, rồi mới lên tiếng: "Xin hỏi quý công ty có tuyển bảo vệ không, tôi đang tìm việc."
Người bảo vệ lạnh lùng nói: "Cậu là bộ đội xuất ngũ à? Hay từng học võ?"
Trì Nhiên lắc đầu.
Người bảo vệ vô cùng vô tình: "Vậy không đạt yêu cầu, đi đi."
Trì Nhiên: "..."
Trì Nhiên, người không đủ tiêu chuẩn làm bảo vệ, rời khỏi Tập đoàn Tịch thị rồi đi phỏng vấn trước, cậu phỏng vấn hai nơi, nhưng đều chẳng ra sao, một nơi tuyển nhân viên chăm sóc khách hàng, lương thấp không nói, còn phải ngồi cả ngày trong văn phòng gọi điện thoại, không phù hợp với Trì Nhiên, còn một nơi lúc tuyển dụng thì nói là công ty tài chính, đến nơi mới phát hiện là chuyên đi đòi nợ.
Phỏng vấn xong hai công việc thì cũng gần mười một giờ, Trì Nhiên lại quay về trước cổng Tập đoàn Tịch thị, lần này cậu không đến gần nữa, mà tránh bảo vệ, nấp ở góc tường, đến trưa người trong công ty vẫn ra ra vào vào, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Tịch Phong.
Trì Nhiên tùy tiện mua một cái bánh mì ăn tạm, buổi chiều lại đến chợ việc làm, vừa xuống xe đã nhìn thấy An Đinh.
An Đinh phấn khởi chào cậu: "Này, anh định đến công ty bọn tôi làm rồi à?"
Vừa thấy cậu ta là Trì Nhiên lại nhớ đến hai con ếch bò khổng lồ, chạy nhanh như bay.
Lần này vào chợ việc làm, Trì Nhiên cố ý không đi về phía Trần Thác, mà sang sảnh bên kia, ở đó có tuyển nhân viên giao hàng, Trì Nhiên cảm thấy giao đồ ăn hay giao bưu kiện cũng được, tuy mệt nhưng kiếm cũng khá.
Trì Nhiên tiến lên hỏi thử, rồi bất đắc dĩ, làm công việc này phải tự chuẩn bị xe máy điện.
Trì Nhiên không có xe, cũng không có tiền.
Chết tiệt, đúng là một đồng tiền làm khó anh hùng.
Trì Nhiên dứt khoát lưu lại số điện thoại của một người thầu công trình, cậu quyết định ngày mai đi làm ở công trường một ngày, một ngày được ba trăm tệ, cứ kiếm tiền trước đã rồi tính.
"Sáng mai bảy giờ, tập trung ở chợ lao động cạnh trạm xe buýt, đừng đến muộn, muộn là tôi tìm người khác đấy."
Ra khỏi chợ việc làm, bốn giờ chiều, Trì Nhiên lại quay về Tập đoàn Tịch thị, hôm nay không chờ được ở đây thì ngày mai cậu sẽ sang bộ phận nghiên cứu chờ, không, phải đợi đến ngày kia mới được, ngày mai cậu phải đi làm.
Cũng không biết có phải vì Trì Nhiên quá thành tâm hay không, cậu thật sự đã nhìn thấy Tịch Phong.
Lúc này mới chỉ bốn giờ rưỡi chiều, còn chưa đến giờ tan làm, một chiếc xe thương vụ màu đen dừng trước cổng công ty, bảo vệ đứng trước cửa kính mở cửa ra, Tịch Phong cùng một người đàn ông bước ra, tài xế mở cửa xe, hai người đang chuẩn bị lên xe.
Vì sợ bảo vệ nên Trì Nhiên vẫn luôn nấp ở góc tường, lúc này lập tức lao tới: "Sư huynh..."
Người bảo vệ kia cũng chẳng biết mọc bao nhiêu con mắt, vừa khéo chắn ngay trước mặt Trì Nhiên: "Lại là cậu, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi ấy, Tịch Phong đã lên xe, chiếc xe cũng chạy đi.
Ánh mắt người bảo vệ nhìn Trì Nhiên lúc này đã đầy vẻ cảnh giác, tay nắm chặt bộ đàm, chỉ cần Trì Nhiên có hành động quá khích gì, anh ta sẽ gọi người báo cảnh sát.
Nhưng người đối diện lại ngây người như bị sét đánh một lúc, rồi không nói một lời, xoay người rời đi.
Tịch Phong chắc không phải là sư huynh.
Nếu là sư huynh, chỉ cần cậu bước vào phạm vi mười mét quanh anh ấy, sư huynh trước nay luôn có thể liếc mắt một cái là tìm thấy cậu, huống chi vừa rồi cậu còn hét lớn như vậy, anh ấy nhất định đã nghe thấy, sư huynh không thể nào không nhận ra giọng của cậu.
Trì Nhiên hít hít mũi, vành mắt đỏ hoe, khó chịu quá.
Trong chiếc xe thương vụ, Tịch Phong nhìn vào gương chiếu hậu một cái, vừa hay thấy bóng lưng Trì Nhiên xoay người rời đi, trông có vẻ rất cô đơn.
Thư ký Kỷ Minh thấy vậy bèn hỏi: "Tổng giám đốc quen người đó sao?"
Vừa rồi tiếng gọi "sư huynh", cả hai đều đã nghe thấy.
Từ trước đến nay không thiếu người lấy danh nghĩa sư huynh đệ cùng trường để tìm đến tận cửa, nên Kỷ Minh cũng không để ý lắm, chỉ là lần này hình như có chút khác, trước đây tổng giám đốc chưa từng nhìn thêm những người đó lấy một lần.
Tịch Phong cụp mắt nhìn chiếc máy tính bảng trong tay, thản nhiên nói: "Không quen."
Xe chạy được vài phút, Tịch Phong lại ngẩng đầu lên: "Vừa rồi cậu có ngửi thấy mùi hương gì không?"
Kỷ Minh hít hít mũi: "Không có mùi gì cả, tổng giám đốc ngửi thấy gì sao?" Tổng giám đốc của bọn họ đặc biệt nhạy cảm với mùi hương, nên trong xe từ trước đến nay luôn được dọn dẹp rất sạch sẽ, ngay cả một chút nước hoa cũng không dùng.
Tịch Phong lắc đầu: "Không có gì." Có lẽ là hắn ngửi nhầm.