Nhớ Nhầm Chữ, Ta Trở Thành Bảo Bối Của Hai Nhà

Chương 5

Ta an ủi nói: "Chỉ cần là bệnh thì sẽ có t.h.u.ố.c chữa đúng bệnh thôi, hơn nữa nhi t.ử ngươi có tồi tệ đến đâu thì cũng chẳng thể tồi tệ hơn vị công t.ử của Thân gia được đâu."

Bàn tay nhỏ nhắn chỉ về hướng Thân gia, ta hạ thấp giọng nói: "Thúc bá ngươi không biết đâu, vị công t.ử Thân gia kia xấu tính lắm, lấy đồ ăn ra trêu đùa ta, đến cả ch.ó cũng không bằng."

Sắc mặt thúc bá đen đi một phần.

"Ta mà là cha mẹ hắn ta, có đứa con như vậy, một ngày ta phải thắt cổ tự t.ử đến tám trăm lần."

Sắc mặt của ông ấy lại đen thêm vài phần.

"Cho nên ấy, so với đứa con nhà hắn ta, nhi t.ử của thúc bá chẳng phải tốt hơn rất nhiều rồi sao."

Ta cười híp mắt hỏi.

Vừa vặn lúc này cha ta đi làm về tới phủ.

"Ngọc Châu, con đang nói chuyện gì với Thân lão gia ở sát vách thế kia."

Hửm?

Thân lão gia?

Đó chẳng phải là cha của Thân Dục sao?!!!

Hàm răng đang nhe ra cười của ta ngay lập tức thu về.

3

Thân phụ rộng lượng hơn Thân Dục. Ông ấy không chấp nhặt chuyện ta mắng nhi t.ử ông ấy, còn khen bánh gạo của ta làm rất ngon nữa. Nhưng khi rời đi, bóng lưng ông ấy khòm xuống rất nhiều.

Cha ta nói, thực ra Thân gia khá đáng thương, vốn dĩ có một nữ nhi nhỏ, nhưng năm ba tuổi đã bị lạc mất. Thân lão gia chịu đả kích lớn, Thân phu nhân thì tinh thần thất thường, đang phải dưỡng bệnh ở một thôn trang ngoại ô.

Hiểu được mùi vị mất đi người thân đau khổ biết nhường nào, ta không nhịn được mà tách biệt Thân Dục và Thân gia ra. Sau này chỉ mắng một mình Thân Dục thôi, không mắng Thân gia nữa!

Ngày hôm sau, ta vẫn cùng ca ca đến thư viện như thường lệ.

Thân Dục lại đang chiếm chỗ ngồi của ta, đem đống sách vở hôm qua ta mang tới lật tung lên bừa bãi.

"Ngươi làm cái gì thế!"

"Phải là ta hỏi ngươi làm cái gì mới đúng, sao ngươi lại ăn cắp ngọc trụy của ta!"

Thân Dục cười lạnh nhìn ta chằm chằm: "Ngươi không chỉ là một đứa mưu mô hám danh lợi, mà còn là một con ăn cắp nữa."

"Ngọc trụy của ta thường xuyên tháo ra để ở thư viện, chưa từng bị mất bao giờ, thế mà hôm qua sau khi ngươi vào đây, ngọc trụy liền không cánh mà bay!"

"Cả cái thư viện này có mỗi ngươi là nghèo nhất, lại còn từng đến nhà ta để lừa gạt ta nữa, ngoài ngươi ra thì còn có thể là ai được chứ!"

Bị hắt nước bẩn đầy mình, ta vừa tức vừa uất ức.

Ca ca nhíu mày hỏi: "Tại sao muội ấy lại phải đến nhà ngươi lừa gạt?"

"Hừ, hai ngày trước Thẩm Ngọc Châu từng đến Thân phủ muốn mạo danh làm muội muội ta, bị ta vạch trần nên mới đến nhà ngươi để giả vờ đáng thương đấy."

"Nó chính là một đứa ăn cắp, kẻ l.ừ.a đ.ả.o, chỉ có nhà ngươi mới coi nó là bạch liên hoa vô tội thôi!"

Thân Dục hếch hếch cằm về phía ta: "Này, bây giờ ngươi xin lỗi ta đi, ta sẽ không truy cứu nữa, bằng không ngươi cứ đợi bị đuổi khỏi thư viện đi!"

Ta không có ăn cắp ngọc trụy của hắn ta, dựa vào đâu mà ta phải nhận lỗi chứ.

Thế nhưng các học sinh đang lục tục đi vào, đứng lại ở cách đó không xa để vây xem. Ánh mắt bọn họ thỉnh thoảng lại quét qua người ta và ca ca, xì xào bàn tán với nhau.

"Muội muội của Thẩm Yến sao lại có thể ăn cắp đồ được chứ? Chuyện này nếu để phu t.ử biết được, nhất định sẽ ảnh hưởng đến kỳ thi khoa cử năm sau của hắn."

"Thẩm Yến hành sự từ trước đến nay luôn điềm đạm, không thích rước lấy phiền phức, thế mà muội muội hắn vừa mới trở về đã gây họa cho hắn rồi, ta mà là Thẩm Yến thì đến tâm tư muốn đoạn tuyệt quan hệ với nó cũng có rồi ấy chứ."

"Chuyện này còn chưa điều tra rõ ràng, đã vội kết luận Ngọc Châu là kẻ cắp thì e rằng hơi sớm quá rồi."

"Tính toán thời gian thì phu t.ử sắp đến nơi rồi đấy."

Móng tay găm c.h.ặ.t vào lòng bàn tay ta. Nếu nhận tội danh này, phu t.ử không biết tình hình thực tế thì sẽ không ảnh hưởng đến kỳ thi khoa cử của ca ca. Còn nếu không nhận, ta có thể bảo vệ sự trong sạch của mình, không phải chịu cục tức này của Thân Dục.

Nhận, hay là không nhận đây...

4

Ca ca đối xử tốt với ta, ta không muốn mang lại phiền phức cho hắn.

Ta cố nén nước mắt mở miệng: "Xin..."

"Ngọc Châu."

Ca ca ngắt lời xin lỗi mà ta định nói ra, ánh mắt sáng quắc nhìn ta.

"Muội không làm sai chuyện gì cả, không cần phải xin lỗi, ca ca tin muội không lấy."

"Mắng lại cho ta."

"Muội là người có ca ca và cha mẹ chống lưng, bây giờ muội không cần phải nghe lời ai cả, cũng sẽ không có kẻ nào dám bắt nạt muội đâu."

Đúng vậy, người nhà vốn dĩ chính là chỗ dựa vững chắc nhất. Ta không cần phải nhìn trước ngó sau nữa.

Ta sụt sịt mũi, chỉ tay vào mặt Thân Dục, từng câu từng chữ nói một cách đanh thép, đầy khí lực:

"Đồ đại ngu ngốc!"

"Ai thèm cái miếng ngọc trụy rách nát kia của ngươi chứ! Ta có trụy t.ử vàng ca ca tặng cho ta đây này! Vừa đẹp hơn lại vừa có giá trị hơn của ngươi nhiều!"

"Ngày nào cũng châm chọc mỉa mai người khác, lại còn ngậm má-u phun người vô căn cứ, ngươi mau chọn một ngày xấu trời nào đó mà đi đi! Để ngày hôm đó biến thành một ngày tốt lành cho thiên hạ! Đồ con lừa!"

Thân Dục bị ta mắng đến mức thở hổn hển, không thốt nên lời, trực tiếp lao thẳng về phía ta.